Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Thái tử phi thăng chức ký

Tác giả : Tiên Chanh   
Chương 15
<< Trước    / 43      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Câu đầu tiên nói ra được rồi, những câu sau thuận miệng hơn rất nhiều. Tôi bước lên phía trước, nhìn Giang thị hỏi: “Vết thương trên người đỡ hơn rồi chứ? Đang uống những loại thuốc gì? Ở đây đã quen chưa? Có gì không vừa lòng cứ nói, ta sẽ sắp xếp cho nàng. Cứ yên tâm ở lại đây, đừng nghĩ ngợi quá nhiều, sức khỏe mới là điều quan trọng nhất! Còn về Hoàng thượng thì nàng hãy yên tâm, ta sẽ thay nàng quản lý thật chặt. Bây giờ chưa thể cho nàng một danh phận, mong nàng hãy hiểu cho, Hoàng thượng có nỗi khổ riêng, nhưng lúc nào ngài cũng chỉ nghĩ đến một mình nàng…”

 
Giang thị ngớ người, cặp mắt lá răm chớp chớp nhìn tôi, đôi môi nhỏ run run, một hồi lâu vẫn không nói được câu nào.
 
Tề Thịnh bước tới, kéo thẳng tôi ra tận ngoài điện rồi mới quát lên giận dữ: “Nàng đứng đây chờ cho ta!”.
 
Tôi không dám cãi lại Tề Thịnh, vội giơ hai tay lên cam đoan: “Vâng, vâng!”.
 
Tề Thịnh nhìn tôi vẻ tức giận rồi quay người đi vào trong điện.
 
Lúc này tôi cũng bình tĩnh lại. Nếu Tề Thịnh đã thừa nhận danh phận hoàng hậu của tôi, thì có nghĩa là anh ta đang phải tìm cách để an ủi Giang thị.
 
Quả nhiên, không biết Tề Thịnh đã nói những gì với Giang thị, chỉ nghe thấy giọng của Giang thị vừa cao, vừa gắt: “Hoàng thượng không cần phải nghĩ cho Ánh Nguyệt đâu, cứ coi như Ánh Nguyệt đã chết là được!”.
 
Tính tò mò bỗng chốc nổi lên, tôi đi lại gần cửa điện, đưa tay lên tai, cố gắng nghe trộm chuyện giữa hai người. Giọng của Tề Thịnh trầm và nhỏ nên tôi không nghe rõ anh ta nói gì, chỉ nghe thấy Giang thị chậm rãi nói: “Nếu chàng đã vô tình như vậy thì chúng ta chấm dứt ở đây, Hoàng thượng hãy về đi”.
 
Trong điện im lặng một lúc, sau đó nghe thấy tiếng bước chân của Tề Thịnh đi từ trong ra.
 
Tôi vội nhón chân chạy ra ngoài, nhưng người vừa rời khỏi cửa điện thì thân hình của Tề Thịnh đã hiện ra trước mắt. Tôi vội giả bộ như đang ngẩng đầu lên nhìn trăng, cho tới khi Tề Thịnh bước tới bên cạnh mới ra vẻ ngạc nhiên hỏi: “Ồ, nói chuyện xong rồi à?”.
 
Tề Thịnh sa sầm mặt, không nói gì, chỉ hơi cúi đầu nhìn tôi.
 
Tôi bèn thẳng thắn thừa nhận: “Thiếp loáng thoáng nghe được một vài lời của Giang thị, nhưng không thành câu. Còn lời của chàng thì chẳng nghe thấy câu nào, cứ yên tâm đi!”.
 
Tề Thịnh vẫn không nói gì, phẩy tay áo đi ra ngoài.
 
Tôi quay đầu lại, nhanh chóng chắp hai tay vái mấy vái về phía cung thất Giang thị, cô hãy chịu khó một thời gian nữa, chờ đến khi ta đã có nền tảng vững chắc, nắm được quyền lớn, nhất định ta sẽ tác thành cho tâm nguyện “một đời một kiếp chỉ có mình chàng” của cô.
 
A di đà phật, mong Bồ Tát che chở!
 
Ngày Mười chín tháng Tám, đại lễ phong hậu.
 
Trong cung Đại Minh, tôi thân khoác lễ phục của hoàng hậu, đầu đội mũ phượng, ở trước mặt Tề Thịnh quỳ lạy không biết bao nhiêu lần, mấy lần tưởng ngất đến nơi, cuối cùng cũng hoàn thành các thủ tục phong hậu, có được “Giấy chứng nhận Hoàng hậu”!
 
Tề Thịnh lại cầm tay tôi, đi từng bước ra khỏi cung Đại Minh, cùng nhìn xuống muôn vạn chúng sinh ở dưới đài cao.
 
Trong tiếng hô vang của bá quan văn võ và hàng ngàn quân sĩ, lần đầu tiên tôi thực sự được nếm trải cảm giác quyền khuynh thiên hạ. Khi say ngả đầu ngủ trên đùi mỹ nhân, khi tỉnh nắm quyền thiên hạ, có lẽ những điều mà đàn ông theo đuổi một đời cũng chỉ đến thế là cùng!
 
Cảm giác này, mẹ kiếp, tuyệt thế!
 
Tất nhiên, nếu bên cạnh không có Tề Thịnh thì càng tuyệt hơn!
 
Đêm tấn phong hoàng hậu, theo quy định, hoàng đế phải qua đêm tại chỗ của hoàng hậu. Lục Ly rất vui, còn tôi thì lại vô cùng buồn chán.
 
Lục Ly vừa rắc những cánh hoa hồng vào thùng nước tắm, vừa nói: “Nương nương chờ lâu như vậy, cuối cùng cũng đã chờ được đến ngày hôm nay. Nếu Lão phu nhân có thể tận mắt nhìn thấy đại lễ phong hậu của nương nương thì tốt biết mấy!”.
 
Ồ, câu nói này từ miệng Lục Ly nói ra nghe là lạ. Cứ như thể Trương lão thái thái đã sớm quy tiên rồi không bằng! Bà vẫn còn sống rất khỏe mạnh kia kìa!
 
Tôi liếc nhìn Lục Ly một cái, mở miệng định nói rồi lại thôi.
 
Lục Ly rắc hết một giỏ cánh hoa vào thùng nước tắm, cảm thấy vẫn chưa đủ, bèn cầm tiếp một giỏ khác lên, đổ hết vào trong thùng.
 
Thấy vậy, tôi bèn lên tiếng thương lượng: “Lục Ly này, chúng ta đừng cho thêm cánh hoa hồng nữa nhé. Em định tắm cho ta hay là tắm cho cánh hoa thế?”.
 
Nghe tôi nói vậy, Lục Ly mở to mắt nhìn tôi, nói với vẻ rất nghiêm túc: “Nương nương, bây giờ là lúc nào rồi mà nương nương còn tâm trạng đùa với nô tì. Chỉ một lát nữa là Hoàng thượng đến rồi, không làm cho thân thể của nương nương thơm phưng phức, liệu có được không? Làn da của Lý Thừa Huy mịn màng như phấn là do đâu? Là do suốt ngày ngâm trong sữa dê mà ra! Còn ngực của Hoàng Lương Ái nữa, nương nương có biét một ngày cô ta ăn bao nhiêu đu đủ không? Lại còn cả Trần Lương Đệ…”.
 
“Được rồi! Thôi ngay!”, tôi vội cắt đứt lời Lục Ly, “Để ta ngâm, ta ngâm là được chứ gì?”.
 
Thấy vậy Lục Ly đắc ý, tiếp tục đổ thêm nửa giỏ cánh hoa hồng nữa vào trong thùng tắm, sau đó thì thầm bên tai tôi: “Nương nương, nô tì đã cho chuẩn bị ít rượu ngon, lát nữa Hoàng thượng tới, nương nương nhớ mời Hoàng thượng cùng uống nhé!”.
 
Tôi ngẩn người, chợt hiểu ra ý của Lục Ly. Tôi đi! Một lần uống rượu thất thân là đủ lắm rồi! Tôi chưa nghe nói cảnh này còn diễn đi diễn lại mấy lần bao giờ!
 
Lục Ly thấy tôi không nói gì bàn ra hiệu cho mấy cung nữ khác lui ra, khuyên tôi: “Nương nương, nô tì biết Hoàng thượng đã khiến cho nương nương buồn, nhưng nương nương nhất định phải sinh ra long tử. Chỉ có như vậy, ngôi hoàng hậu của của nương nương mới vững vàng! Vì chuyện này, người trong nhà đã tìm đến Tống thái y của Thái y viện nhờ giúp đỡ rồi!”.
 
Tống thái y chuyên về phụ khoa đó ư?
 
Tôi rùng mình, vừa nghĩ đến chuyện sau này phải mang thai chín tháng mười ngày, bỗng nhiên bụng tôi co thắt lại. Không được, chuyện này dù thế nào cũng không không! Con thì phải có, nhưng tuyệt đối không phải do tôi sinh ra. Bất cứ ai sinh ra cũng đều được hết, chỉ cần mẹ đẻ của nó xuất thân hàn vi là được!
 
Tốt nhất là để cho Tề Thịnh và Giang Thị sinh một đứa con, tốt xấu gì thì đó cũng được coi là kết tinh “tình yêu” giữa hai người ấy.
 
Tề Thịnh đến rất muộn, vào lúc tôi đã ngủ gà ngủ gật một lúc lâu.
 
Lục Ly lay tôi: “Nương nương, tỉnh dậy đi, mau tỉnh dậy đi, Hoàng thượng đến rồi!”.
 
Tôi mở mắt ra, nhìn thấy Tề Thịnh đã thay thường phục, oai vệ bước từ ngoài vào.
 
Lục Ly cùng những người hầu khác bước tới thay áo cho Tề Thịnh.
 
Tề Thịnh đưa tay ra ngăn bọn Lục Ly lại, mắt liếc nhìn mấy bình rượu trên bàn, khóe môi nhếch lên nụ cười châm biếm rồi bước tới ngồi xuống trước mặt tôi, cười nói: “Nàng không cần phải mượn rượu để lấy dũng khí đâu, ta ngồi đây một lát rồi đi thôi”.
 
Tôi ngây người, nhìn Tề Thịnh rót rượu đầy hai chiếc chén, tự uống hết một chén rồi mới nói bằng giọng bình thản: “Năm ta lên chín tuổi thì đã biết sau này phải lấy Trương thị làm vợ”.
 
À, thì ra là mượn rượu để tâm sự. Tôi vội rót đầy chén cho anh ta, yên lặng chờ anh ta nói tiếp.
 
Tề Thịnh nhìn tôi, cười chế nhạo, nói: “Mọi người đều nói, vì có người khen ta là một đứa cháu ngoan nên Thành Tổ mới truyền ngôi cho Tiên hoàng, muốn Tiên hoàng truyền lại ngôi báu cho ta. Nhưng thực ra, mọi chuyện không phải vậy”.
 
Giữ vững nguyên tắc của một thính giả thực thụ, tôi lựa thời cơ mở to mắt, hỏi: “Vậy sao? Thế chuyện như thế nào?”.
 
Tề Thịnh khẽ nhếch môi: “Ông nội của Trương thị, Trương Sinh, là một võ tướng được Thành Tổ tin cậy nhất, mỗi lần Thành Tổ vi hành đều dừng chân tại Trương phủ ít ngày. Lúc đầu ta cũng chỉ nghĩ đó là vì Thành Tổ sùng tín Trương Sinh, nhưng sau này mới biết, mỗi lần Thành Tổ đến đó, chẳng qua cũng chỉ là để gặp một người mà thôi”.
 
Tôi bỗng thấy rất hiếu kỳ. Mẹ kiếp, chắc Thành Tổ không tới đó vụng trộm chứ? Đối tượng liệu có thể là ai nhỉ? Chẳng lẽ lại là Ngôn thị sớm đã nổi danh?
 
Tề Thịnh nhấp một ngụm rượu, đưa mắt nhìn lên mặt tôi rồi nói: “Chuyện đó diễn ra nhiều lần, mãi rồi cũng có một lần, Thành Tổ gặp được người ấy. Lúc đó đang độ giá rét, người ấy dắt theo Trương thị mới năm tuổi chơi trò ném tuyết ở vườn sau. Thành Tổ lặng lẽ đứng quan sát ở bên cạnh một hồi người ấy mới phát hiện ra, vội cùng Trương thị đến vái chào, nói rằng nhìn thấy Trương thị liền nhớ đến mình hồi nhỏ, thấy mình như trẻ lại, còn cười hỏi ta và Cửu đệ có muốn chơi cùng với hai người không. Lúc đó ta hoạt bát hơn Cửu đệ nhiều, cũng rất ham chơi, đứng ngoài quan sát đã thấy vô cùng thích rồi nên vừa nghe thấy lời mời ấy bèn chạy ra ngay, còn Cửu đệ thì cứ lắc đầu nói phải đi cùng với Hoàng gia gia, không chịu chơi cùng với bọn ta”.
 
Tôi nghe mà thấy rối tinh cả lên, còn Tề Thịnh đã uống khá nhiều rượu, nói đến đây thì dừng lại, mắt nhìn về phía tôi nhưng ánh mắt dường như xuyên qua tôi, nhìn tới một nơi rất xa.
 
Bỗng Tề Thịnh cười một tiếng: “Kể từ hôm đó, Thành Tổ đối xử với ta khác hẳn với những hoàng tôn khác. Có lần Người cười, hỏi ta thấy Trương thị thế nào, ta bèn trả lời, bọn con gái vừa điệu đà lại vừa ngang bướng, vô cùng phiền phức. Lúc ấy Thành Tổ rất không vui, nói rằng Trương thị là một cô bé đáng yêu, ai mà lấy được cô thì người ấy có phúc lớn. Kể từ sau đó, mỗi khi Thành Tổ hỏi ta về Trương thị, ta đều toàn nói tới những điểm tốt của cô ta”.
 
Nghe vậy tôi cũng đã hiểu được phần nào, chợt cảm thấy rất thông cảm với Tề Thịnh. Dựa vào đàn bà để gây dựng sự nghiệp, bất cứ ai rơi vào trường hợp này cũng đều rất khó chịu.
 
Thấy Tề Thịnh đã hơi ngà ngà, tôi bèn rót thêm cho anh ta một chén đầy nữa, khuyên: “Dù sao thì cũng là chuyện đã qua, đừng nhắc lại nữa. Uống rượu đi, uống rượu đi!”.
 
Tề Thịnh không cầm chén rượu lên mà vịn bàn đứng dậy, lảo đảo đi ra phía ngoài điện.
 
Tôi đi theo, vội gọi tiểu thái giám theo sau hầu hạ Tề Thịnh: “Mau lên, dìu Hoàng thượng tới điện Ưu Lan ở góc đông bắc, biết chỗ đó không?”.
 
Tề Thịnh quay lại, lạnh lùng nhìn tôi một cái rồi quay sang tiểu thái giám, dằn từng tiếng: “Về tẩm cung”.
 
Nói xong bỏ đi một mạch.
 
Cuối cùng tôi đã có thể thở phào nhẹ nhõm.
 
Lục Ly thì cứ đập đầu vào tường, nói với vẻ hối hận: “Tất cả đều tại nô tì, đang yên đang lành, uống rượu làm gì chứ, uống rượu làm gì chứ!”.
 
Tôi thấy Lục Ly không đập mạnh quá, cũng chẳng chết được, lại chợt nhớ ra ngày mai còn có chuyện phải tốn hơi sức hơn nên không để ý đến Lục Ly nữa, lên giường đi ngủ.
 
Ngày hôm sau, chuyện Hoàng thượng và Hoàng hậu bất hòa được truyền đi khắp hậu cung.
 
Khi Nhà xí huynh đến báo cáo tổng kết về đại lễ phong hậu, tôi cho tất cả người hầu lui ra, sau khó dùng mấy chiếc đũa, ngồi xổm trên đất giảng giải cho anh ta hiểu vì sao quan hệ tay ba là quan hệ ổn định nhất trên đời!
 
“Này, nhìn đi! Nếu đây là Tề Thịnh, đây là Giang thị, thì chiếc này sẽ là ta, ba chúng ta sẽ làm thành một tam giác trong hậu cung, nếu thiếu một trong ba cạnh thì hậu cung sẽ lập tức bất ổn.” Tôi dùng đũa xếp thành một hình tam giác trước mặt Nhà xí huynh rồi dựa vào chiếc đũa tượng trưng cho Tề Thịnh xếp một hình tam giác khác: “Còn ba chiếc này là Tề Thịnh, Sở vương Cửu điện hạ, nhà họ Trương, tam giác của đương triều, nếu thiếu một trong ba cạnh cũng sẽ lập tức dậy cơn sóng gió”.
 
Nhà xí huynh ngước mắt lên nhìn tôi, hỏi: “Thế còn Triệu vương thì sao? Triệu vương ở góc nào?”.
 
Tôi bất giác tặc lưỡi: “Chúng ta đừng nói đến con người đen đủi đó, được không?”.
 
Nhà xí huynh nhìn tôi không nói gì nhưng ánh mắt lại rất kiên quyết.
 
Chẳng còn cách nào khác, tôi đành phải lấy một chiếc đũa nữa thêm vào hai hình tam giác trên nền nhà: “Quan hệ bốn bên này là kiểu quan hệ kém ổn định nhất. Điện hạ nhìn đây, nghiêng về bên nào cũng đều được cả. Còn Triệu vương hiện nay đang là bên thứ tư, dù đặt ở hậu cung hay ở triều đình thì cũng là nhân tố không ổn định. Vì vậy, chúng ta đừng nhắc đến Ngũ điện hạ nữa!”.
 
 Nhà xí huynh gật đầu vẻ hiểu ý, sau một lúc trầm ngâm, lên tiếng hỏi tôi: “Đây cũng là những điều mà bọn buôn người dạy tẩu?”.
 
Tôi bĩu môi, đáp: “Được rồi! Chúng ta nói về Triệu vương vậy!”.
 
Nhà xí huynh nhướng mày cười, đưa tay gạt những chiếc đũa trên sàn nhà sang một bên, nói: “Ừm, những điều này đệ hiểu rồi, chỉ có điều, vì sao tẩu lại nói những điều này với đệ?”.
 
Vì ngồi xổm một lúc lâu nên chân tôi tê dại hẳn đi, tôi quyết định ngồi bệt xuống đất, rút lấy ba chiếc đũa trong tay Nhà xí huynh, nhìn một lúc rồi nói: “Vì ta phải nói với đệ về một mối quan hệ tay ba khác, đó mới chính là điều ta định nói. Hai hình tam giác vừa rồi là dùng làm ví dụ thôi”.
 
Nhà xí huynh không nói gì, lặng lẽ nhìn tôi.
 
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, bày từng chiếc đũa một trên nền nhà, nói bằng giọng nặng nề: “Đây là điện hạ, Sở vương Tề Hàn. Đây là bản cung. Hoàng hậu Trương thị, còn đây là…”, tôi đặt chiếc đũa cuối cùng trong tay xuống, “… là một người con trai của Tề Thịnh”.
 
Một hồi lâu Nhà xí huynh vẫn không nói gì, cứ lặng lẽ nhìn tôi.
 
Tôi cũng thẳng thắn nhìn lại, chờ đợi câu trả lời của anh ta.
 
Không biết thời gian tôi qua bao lâu, cuối cùng Nhà xí huynh khẽ hỏi tôi: “Nương nương muốn làm Thái hậu?”.
 
Tôi trịnh trọng gật đầu, đáp: “Một hoàng hậu không muốn làm thái hậu là một hoàng hậu tồi!”.
 
Nhà xí huynh khẽ cười.
 
Tôi cũng cười theo rồi đứa dậy, giơ chân đá đám đũa sang một bên, nói với Nhà xí huynh: “Điện hạ cứ về suy nghĩ cho kỹ, nghĩ xong thì trả lời cho bản cung”.
 
Tôi không ngờ Nhà xí huynh lại thoáng như vậy, chỉ hai ngày sau anh ta đã sai người mang đến cho tôi một tam giác vàng.
 
Lục Ly tỏ ra rất không vui, miệng lẩm bẩm: “Chẳng thấy ai tặng loại quà như thế này bao giờ. Rõ ràng là có ý bất kính với nương nương!”.
 
Tôi khuyên Lục Ly: “Thời gian ca cẩm ấy chẳng thà ngươi đi xem xét chỗ đám người Hoàng Ái một chút đi, đừng để cho họ có một khoảng trống nào. Dù thế nào chúng ta cũng không thể để bọn họ sinh được long tử trước”.
 
Lục Ly nghe vậy lập tức lấy lại tinh thần, vội ra khỏi cung Hứng Thánh với vẻ phấn chấn. Dựa theo nguyên tắc “rào giậu cho chặt, chó gà không lọt”, cô sắp xếp người bám sát mọi con đường dẫn đến cung Đại Minh với yêu cầu cao và rất nghiêm ngặt, hễ phát hiện thấy một phi tần nào của hậu cung có ý đồ đến gần Tề Thịnh, hoặc là Tề Thịnh có ý đồ đến gần một phi tần nào đó thì phải lập tức báo tin về cung Hưng Thánh.
 
Tôi hoàn toàn tin tưởng và đánh giá cao khả năng làm việc của Lục Ly, cũng rất khâm phục tinh thần cúc cung tận tụy của cô.
 
Có điều, tôi nhanh chóng phát hiện ra rằng, cái công việc ấy triển khai thì rất ồn ào nhưng trên thực tế lại chẳng có tác dụng gì.
 
Vì Tề Thịnh không hề đến gần bất cứ người đẹp nào, chỉ thỉnh thoảng mới tới điện Ưu Lan ở góc dông bắc, hầu như không hề ngó ngàng gì đến hậu cung! Còn ai ở trong điện Ưu Lan thì tất cả chúng ta đều biết!
 
Sau khi những người trong hậu cung ý thức được vấn đề này, phía ngoài cung Đại Minh yên tĩnh hơn rất nhiều, đồng thời cung Hưng Thánh của tôi cũng rộn rã hẳn lên. Các cung tần từ các cung lũ lượt kéo đến kêu ca, phàn nàn, tưởng chừng ngưỡng cửa của cung Hưng Thánh sắp bị họ làm sập đến nơi.
 
Trước những lời kêu ca của các người đẹp, tôi chỉ còn cách tỏ ra thông cảm và chia sẻ ân cần. Ông trời không muốn mưa thì liệu con người có thể làm gì được?
 
Thực ra tôi cũng rất sốt ruột. Một ngày Tề Thịnh chưa có con trai là một ngày tôi không có hy vọng lên ngôi thái hậu.
 
Nếu Tề Thịnh chỉ thỉnh thoảng mới tới điện Ưu Lan thì tôi cũng chỉ còn cách dồn sức vào Giang thị. Tôi ra sức sai người mang các loại đồ bổ đến điện Ưu Lan, chỉ mong sao Giang thị nhanh chóng đi lại được để có thể cùng với Tề Thịnh tiếp tục chàng chàng, thiếp thiếp, củi khô gặp lửa lớn, nắng hạn gặp mưa rào!
 
Nhưng hôm ấy trên sân thi đấu, Giang thị bị thương rất nặng, cánh tay và chân đều bị gãy. Người xưa nói, hễ bị động đến gân cốt thì phải một trăm ngày sau mới khỏi. Mà Giang thị vốn yếu ớt, cứ vài ba ngày lại choáng ngất một phen, mãi tới mùa đông rồi mà thỉnh thoảng vẫn phải cho mời thái y đến cấp cứu.
 
Trong lòng tôi rất tức giận, vì thế mà khi gặp lại Triệu vương, trong bữa tiệc Tết Nguyên tiêu đã không nén được mà lộ vẻ coi thường.
 
Triệu vương nhìn ánh mắt của tôi, mỉm cười với vẻ châm biếm, nâng chén lên mời tôi từ xa rồi ngửa cổ uống cạn.
 
Cơn thịnh nộ dâng lên trong lòng, tôi ra hiệu cho Lục Ly ở phía sau lưng bước lên, khẽ dặn dò: “Hãy đổi rượu của Triệu vương, phải là loại nặng nhất đấy!”.
 
Lục Ly không hiểu vì sao bỗng dưng tôi với Triệu vương lại hận thù nhau, nhưng vẫn ngoan ngoãn thực hiện mệnh lệnh của tôi. Một lát sau, Triệu vương đã ngà ngà, đứng dậy chuệnh choạng bước ra ngoài, nội thị chạy theo đỡ nhưng bị anh ta gạt một bên, tự mình đi ra.
 
Tôi rất mừng, đưa mắt liếc sang Tề Thịnh đang ngồi bên cạnh, thấy anh ta không hề để ý gì đến mình bèn dắt theo Lục Ly lặng lẽ rời khỏi bàn tiệc.
 
Ra tới ngoài điện, tôi nhảy nhảy mấy cái để khởi động chân tay cho ấm lên, sau đó cởi áo khoác ném cho Lục Ly, dặn: “Lát nữa em phải nhìn cho chính xác, phải chụp lên người rồi giữ hắn ta cho thật chặt!”.
 
Lục Ly tỏ ra căng thẳng, ôm chiếc áo khoác trong tay, giọng run lên bần bật: “Nương nương, nô tì… nô nì không… không cao bằng Triệu vương điện hạ, nô tì sợ không với tới!”.
 
“Đồ ngốc! Nhảy lên đón đầu chứ, Ngũ điện hạ đã say đến mức ấy rồi, em sợ gì cơ chứ!”
 
Lục Ly vẫn giữ ý định rút lui: “Hay là chúng ta tìm hai tiểu thái giám đến giúp, đảm bảo sẽ thành công”.
 
Tôi không nén được, giơ tay ra đánh nhẹ vào sau đầu Lục Ly một cái: “Chuyện này mà nhờ người khác làm thì sớm muộn gì cũng sẽ bị lộ. Hơn nữa, chính mình ra tay mới hả giận! Ta thấy ngứa mắt Triệu vương từ lâu rồi, hôm nay coi như cuối cùng cũng có cơ hội!”.
 
Thấy Lục Ly vẫn còn do dự, tôi bè gợi ý cho cô: “Em cứ nghĩ đấy là Hoàng Lương Ái là được!”.
 
Mắt Lục Ly sáng lên, tuy vậy vẫn chưa hết vẻ ngại ngần.
 
Tôi nghĩ một lát, nói: “Thế này vậy, em có thể coi đó như Giang thị, dù sao thì họ cũng là vợ chồng, vợ chồng là một, không khác nhau nhiều lắm đâu”.
 
Lục Ly lập tức phấn chấn hẳn lên, khẽ kêu: “Nương nương, chúng ta tìm thêm một chiếc gậy nữa đi!”.
 
Nhìn vẻ mặt vui mừng của Lục Ly, cuối cùng thì tôi cũng đã hiểu, có một loại chó sinh ra là để bắt thỏ.
 
Lục Ly hết nhìn trái lại nhìn sang phải, định tìm một cây gậy.
 
Tôi vội ngăn cô lại, thì thào khuyên nhủ: “Thôi, chờ đến khi em tìm được gậy thì đã muộn mất rồi”.
 
Triệu vương đi một lúc, tôi nhẩm tính, cứ cho là “đi nặng” thì bây giờ cũng phải quay về rồi mới đúng. Tôi bảo Lục Ly núp sau một chiếc trụ to, bản thân cũng núp sau một chiếc trụ khác.
 
Một lát sau thì nghe có tiếng chân từ đầu hành lang tới mỗi lúc một gần. Tôi len lén thò đầu ra, quả nhiên thấy Triệu vương ngật ngưỡng đi một mình lại.
 
Tôi vội ra hiệu cho Lục Ly, ý bảo cô chuẩn bị sẵn sàng.
 
Lục Ly vẫn tỏ ra căng thẳng, một chân vô thức gõ xuống nền đất nhịp nhàng. Tôi có linh cảm, nha đầu này sẽ làm hỏng chuyện mất.
 
Quả nhiên đúng vậy, tiếng bước chân của Triệu vương mỗi lúc một gần, nghe như sắp đến nơi thì Lục Ly kêu lên một tiếng, cầm áo khoác lao ra.
 
Tôi đưa tay lên trán, thấy vô cùng ân hận, chỉ muốn tát cho Lục Ly một cái. Có ai đánh lén lại hô khẩu hiệu báo trước như vậy không? Lục Ly, chúng ta đánh lén chứ có phải là sơn tặc đi cướp của giết người đâu!
 
Quả nhiên, không cùng ngành đúng là chẳng khác gì cách núi, cách sông!
 
Nhưng lúc này mà trách Lục Ly thì cũng chẳng có tác dụng gì, tôi vội vàng xông ra theo, chỉ hy vọng Lục Ly có thể mèo mù vớ cá rán: Triệu vương vì quá say, nghe thấy tiếng hét của Lục Ly thì đã lăn kềnh ra rồi.
 
Nhưng phải say đến thế nào thì mới có được kết quả đấy!
 
Tôi chỉ kịp nhìn thấy Triệu vương nhanh nhẹn né người sang bên, tránh cú xông ra như mãnh hổ của Lục Ly, sau đó móc chân lên, Lục Ly tiếp tục lao tới, Triệu vương vung kiếm ra bổ về phía sau Lục Ly.
 
Tôi thất thanh, vội kêu lên: “Dừng tay!”.
 
Bàn tay của Triệu vương khựng lại một chút rồi tiếp tục bổ xuống, nhưng rõ ràng nhẹ hơn trước rất nhiều. Lục Ly khẽ kêu lên một tiếng rồi đổ kềnh ra đất.
 
Thành công chưa thấy đâu nhưng thất bại thì cầm chắc rồi. Đó chính là kết quả hành động của Lục Ly.
 
Tôi vừa tức vừa sốt ruột, vội bước tới xem, trước hết sờ vào động mạch trên cổ của Lục Ly, sau đó thử xem hơi thở từ mũi, thấy cô chỉ là tạm thời bị ngất, lúc đó mới yên tâm, quay lại nhìn Triệu vương.
 
Triệu vương đưa tay đỡ lấy đầu, dựa vào trụ hành lang như say rượu.
 
Tôi nói: “Thôi, đừng có giả vờ nữa, nhanh dậy đi. Nền đất lạnh như vậy, cứ nằm thế này sẽ ốm mất. Mau đến đỡ nàng ấy dậy đi”.
 
Triệu vương có vẻ hơi ngây người nhưng rồi vẫn đứng thẳng dậy bước tới, khom người xuống, nheo mắt nhìn tôi thăm dò.
 
Tôi nhìn xung quanh rồi chỉ về phía Vọng Mai hiên cách đó không xa, nói: “Đến chỗ kia đi, ở đó sẽ ấm hơn”.
 
Triệu vương lúc này vô cùng dứt khoát, cúi người xuống đưa tay bế thốc Lục Ly lên, sải bước về phía Vọng Mai hiên. Trong đó không có người hầu nào, Triệu vương đặt Lục Ly lên một chiếc ghế có đệm xong mới quay lại, nhìn tôi hỏi: “Hoàng tẩu, Hoàng hẩu nói xem, rốt cuộc là chuyện gì vậy?”.
 
Tôi không để ý đến Triệu vương, lấy áo khoác đắp kín người Lục Ly rồi xoay thân đi ra cửa.
 
Triệu vương sững sờ trong giây lát rồi mới bước theo, ngồi xổm xuống bên cạnh tôi ở bậc thềm ngoài cửa.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 43      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
100528
Thất thân làm thiếp
Tác giả: Nguyệt sinh
view: 2125714
Nd: Ngược. HE.
Ngủ cùng sói (Đồng lang cộng chẩm)
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 942656
Nd: Ngược. HE.
Thái tử phi thăng chức ký
Tác giả: Tiên Chanh
view: 471328
Nd: Sủng. HE.
Hương Mật Tựa Khói Sương
Tác giả: Điện Tuyến
view: 1098804
Nd: Ngược. HE.
Phượng ẩn thiên hạ
Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
view: 2205333
Nd: Ngược. HE.
Không yêu thì biến
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1179041
Nd: Sủng. HE.
Thịnh Thế Trà Hương
Tác giả: Thập Tam Xuân (Shisanchun)
view: 1846687
Nd: HE.
Quả nhân có bệnh
Tác giả: Tùy vũ nhi an
view: 1089122
Nd: Sủng. HE.
Bảy kiếp xui xẻo
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 842952
Nd: Ngược. HE.
Trâm (Tập 1) - Nữ Hoạn Quan
Tác giả: Châu Văn Văn
view: 2597145
Nd: HE.
Phế Hậu Tướng Quân
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 662290
Nd: Ngược. SE.
Dám kháng chỉ, chém
Tác giả: Lam Ngả Thảo
view: 777753
Nd: Sủng. HE.
Đông cung
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 775693
Nd: Ngược. SE.
Mỹ nhân khó gả (Đệ nhất mỹ nhân)
Tác giả: Thị Kim
view: 1401418
Nd: Sủng. HE.
Mắt trái
Tác giả: Đản đản 1113
view: 1389058
Nd: HE.
Thương Ly
Tác giả: Tuyết Linh Chi
view: 1074496
Thời niên thiếu không thể quay lại ấy
Tác giả: Đồng Hoa
view: 970981
Nd: Sủng. SE.
Gấm rách
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 704314
Nd: Ngược. SE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14800791
Hiền Thê Khó Làm   view 6863714
Em Dám Quên Tôi   view 6821484
Không xứng   view 6781623
Thứ nữ sủng phi   view 6720647
Ân nhân quá vô lại   view 6585820
Mưa ở phía tây   view 6493223
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc