Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Lúc ăn cơm, vì Tiểu Yêu thích ăn lớp trong cùng của loại bánh xốp giòn nên hắn ăn hết phần ngoài, dành lại phần trong cho nàng. Lúc ăn thịt nướng, vì nàng thích nhất đoạn thịt thơm ngon nằm phía trên xương sườn, sát vai nên lần nào hắn cũng cắt riêng miếng thịt đã chín vàng cho nàng.

 Lúc cưỡi ngựa đi trên những con đường núi nhỏ hẹp, hắn sẽ nhường nàng đi trước bởi vì người đi sau thường bị những cành cây phía trước đập mạnh vào người.
 
Tương Liễu không bao giờ trò chuyện với nàng nhỏ nhẹ, từ tốn như thế, không bao giờ chịu nhường nàng, kiên nhẫn dạo chơi cùng nàng như thế. Và cũng chỉ có gã lãng tử Phòng Phong Bội mới thấu hiểu tâm lý phụ nữ như thế.
 
Lâu dần, dù cảm giác mơ hồ vẫn còn nhưng Tiểu Yêu đã khảng khái khẳng định, Phòng Phong Bội chính là Phòng Phong Bội, nhưng lúc này… Nàng lại có cảm giác gã chính là Tương Liễu, không có nguyên nhân, không thể giải thích, nàng chỉ cảm thấy thế thôi.
 
Nàng nói với Phòng Phong Bội:
 
– Trái tim chúng ta đang cùng nhịp đập.
 
Nàng ngẩng nhìn Phòng Phong Bội, chờ đợi một lời giải thích.
 
Phòng Phong Bội đặt tay lên bàn tay nàng, cười bảo:
 
– Ừ, hình như đúng là đang cùng nhịp đập.
 
Đồ vô lại! Tiểu Yêu tức tối, nghiến răng nghiến lợi, trừng mắt lườm Phòng Phong Bội, nhưng gã chỉ mỉm cười nhìn nàng.
 
Ánh đèn khuya yếu ớt loang trên bóng họ.
 
Một cỗ xe ngựa dừng lại bên cạnh họ, rèm xe được vén lên, Ý Ánh kinh ngạc gọi:
 
– Anh hai!
 
Phòng Phong Bội vẫn thản nhiên như không, mỉm cười đáp:
 
– Em gái, đã lâu không gặp!
 
Tiểu Yêu thoáng sững sờ, nàng có cảm giác ai đó đang nhìn mình từ phía sau.
 
Tiểu Yêu không rõ cảm giác lúc này của mình là gì. Nàng theo Phòng Phong Bội học bắn cung đã mười sáu tháng, với sức ảnh hưởng của nhà Đồ Sơn và độ nổi tiếng của Phòng Phong Bội cùng nàng, chắc chắn Cảnh đã biết chuyện của hai người từ lâu. Hoặc có thể nói rằng, khi Tiểu Yêu chưa biết về con người lãng tử của Phòng Phong Bội, nàng không tin gã sẽ nhận lời truyền dạy kỹ thuật bắn cung cho nàng, nàng cũng không có ý định theo học. Nàng không cự tuyệt Phòng Phong Bội kết thân với nàng vì nàng biết rõ tin tức về sự thân mật của hai người sẽ nhanh chóng bay đến những phủ đệ kín cổng cao tường của các gia tộc lớn. Và tất nhiên Cảnh cũng sẽ biết, mà nàng thì rất muốn chàng biết. Tiểu Yêu không hiểu vì sao nàng muốn làm vậy, nàng cũng chẳng buồn nhọc lòng truy xét. Chỉ đơn giản nàng thích làm vậy, thế thôi.
 
Sau đó, nàng đã nhận ra mình đã đánh giá sai về Phòng Phong Bội. Gã đã dạy nàng một cách nghiêm túc và nhiệt tình, và nàng cũng bắt đầu luyện tập chăm chỉ. Dần dần, mục đích ban đầu của nàng trở nên không còn quan trọng. Nhưng nàng vẫn âm thầm chờ đợi phản ứng của Cảnh. Sau mười sáu tháng, nàng quyết định không chờ chàng nữa, nàng cảm thấy mình thật nực cười. May mắn thay, Phòng Phong Bội đã khiến nàng hết sức bất ngờ, nếu không, nàng sẽ không chỉ cảm thấy mình nực cười mà còn đáng buồn nữa.
 
Nhưng, đúng lúc nàng đã quên chàng thì chàng lại đột ngột xuất hiện, còn xuất hiện với vợ chưa cưới của chàng!
 
Ý Ánh xuống xe, Đồ Sơn Cảnh cũng xuống theo. Phòng Phong Bội mỉm cười bắt chuyện:
 
– Chắc cậu đây chính là Công tử Thanh Khâu, em rể tương lai tiếng tăm lẫy lừng của ta? Rất hân hạnh!
 
Ý Ánh bối rối, nói với Cảnh:
 
– Đây là anh hai thiếp.
 
Trong thoáng chốc, Cảnh không hề có phản ứng gì, với những người từng vinh dự được thấy dung mạo thật của Tương Liễu như Cảnh và Tiểu Yêu, chắc chắn đều sẽ có cùng phản ứng khi lần đầu tiên gặp Phòng Phong Bội. Lát sau, Cảnh mới đáp lễ, khách sáo nói:
 
– Chào anh hai!
 
Phòng Phong Bội cười bảo:
 
– Để ta giới thiệu với hai người, đây là…
 
Ý Ánh thoáng không vui, cô ta ngắt lời anh trai:
 
– Anh hai, không cần giới thiệu bạn huynh đâu.
 
Ý Ánh mới gặp Tiểu Yêu một lần vào ngày lễ ra mắt, khi ấy nàng ăn vận vô cùng lộng lẫy. Còn đêm nay, Tiểu Yêu mặc một bộ quần áo rất bình dị như bao cô gái Hiên Viên khác, nàng đứng một bên, đầu cúi thấp. Ý Ánh cho rằng, loại phụ nữ nửa đêm nửa hôm vẫn lang thanh cùng Phòng Phong Bội chắc chắn không tử tế, cô ta không thèm để ý tới, và vì vậy cô ta hoàn toàn không nhận ra Tiểu Yêu.
 
Phòng Phong Bội mỉm cười, cho qua.
 
Ý Ánh hỏi:
 
– Huynh đang ở đâu thế? Nhà Đồ Sơn có một khu ở đây, nếu huynh muốn có thể đến ở cùng bọn muội.
 
– Không cần đâu.
 
Cảnh đột nhiên lên tiếng:
 
– Ý Ánh vẫn thường xuyên nhắc đến huynh, khu nhà đó rất rộng, đi lại thuận tiện, rất vui được đón tiếp huynh.
 
Ý Ánh ngạc nhiên nhìn Cảnh và tỏ ra rất đỗi vui mừng vì sự nhiệt tình của chàng.
 
Phòng Phong Bội cười bảo:
 
– Ta thật không nỡ từ chối, nhưng đêm nay muộn rồi, ta không làm phiền mọi người nữa. Ta phải đưa bạn về nhà, ngày mai sẽ chuyển tới đó.
 
Cảnh bảo:
 
– Huynh định đi hướng nào, xe ngựa rất rộng rãi, chúng ta có thể đưa hai người về.
 
– Không cần đâu. Chúng tôi ngồi suốt mấy tiếng trong sòng bạc, nên giờ cũng muốn vận động đôi chút. Đi nào.
 
Phòng Phong Bội gọi Tiểu Yêu.
 
Tiểu Yêu bước theo gã không hề do dự. Từ đầu đến cuối, nàng không nhìn Cảnh dù chỉ một lần. Cảnh dõi theo bóng họ.
 
Ý Ánh nhìn theo anh trai, thở dài:
 
– Nghe đồn một năm qua, huynh ấy và Vương cơ Cao Tân qua lại rất thân thiết. Thiếp cứ tưởng gặp được người khiến trái tim huynh ấy rung động, huynh ấy sẽ thay đổi, ai ngờ vẫn chứng nào tật nấy.
 
Cảnh không nói năng, lẳng lặng lên xe. Chàng khép mắt lại, hình ảnh Tiểu Yêu và Phòng Phong Bội ngó nghiêng xung quanh khi nãy cứ chập chờn trước mắt chàng, giữa họ có một điều gì đó rất bí ẩn.
 
Về đến nhà, Tiểu Yêu vội vã đi tìm Chuyên Húc:
 
– Chuyên Húc! Chuyên Húc!
 
Nàng đẩy cửa bước vào, trông thấy A Niệm và Hải Đường.
 
Tiểu Yêu thoáng sững sờ, đưa mắt nhìn Chuyên Húc.
 
Chuyên Húc cười bảo:
 
– A Niệm đến dạo chơi thành Hiên Viên.
 
Tiểu Yêu hỏi:
 
– Cô ấy trốn đi ư?
 
Vương cơ Cao Tân đến chơi thành Hiên Viên, nếu không phải trốn đi lén lút thì chắc chắn đã có người bẩm báo với Hoàng đế.
 
***
Chuyên Húc cười ảo não:
 
– Ta nghĩ chắc là sư phụ đã biết chuyện.
 
Tiểu Yêu cũng đoán hẳn là phụ vương đã âm thầm cho phép, nếu không, dù có cả trăm lá gan, Hải Đường cũng không dám bỏ trốn cùng A Niệm. Phụ vương của nàng là một người kỳ quặc, Người cho phép các cô con gái thỏa sức bay nhảy ở bên ngoài. Ví như chuyện của nàng với Phòng Phong Bội, chuyện này ở Hiên Viên vốn rất bình thường, Hoàng đế cũng không can thiệp, nhưng Tuấn đế cũng chẳng hề cấm cản, trong thư gửi con gái, ngài chỉ hỏi qua loa một đôi câu về Phòng Phong Bội.
 
A Niệm hỏi Chuyên Húc:
 
– Huynh không vui khi muội tới đây sao?
 
Chuyên Húc ân cần đáp:
 
– Làm gì có chuyện đó. Ta rất vui khi muội tới thăm ta và Tiểu Yêu.
 
A Niệm liếc xéo Tiểu Yêu một cái:
 
– Muội chỉ đến để thăm huynh thôi.
 
Chuyên Húc hỏi Tiểu Yêu:
 
– Có chuyện gì mà muội gấp gáp thế?
 
– Muội vừa gặp… Đồ Sơn Cảnh và Phòng Phong Ý Ánh ngoài phố.
 
– Họ vừa tới lúc chiều, có lẽ vài bữa nữa Phong Long và Hinh Duyệt cũng sẽ có mặt.
 
– Sao họ lại đến đây, đã xảy ra chuyện gì?
 
– Tiểu Yêu, đây là thành Hiên Viên! Đô thành của nước Hiên Viên! Mọi chính sách, pháp lệnh liên quan đến phân nửa Đại hoang đều được ban bố từ nơi đây. Vận mạng của các gia tộc như Xích Thủy, Đồ Sơn, Thần Nông hay Phòng Phong đều gắn bó mật thiết với những pháp lệnh của thành Hiên Viên. Cứ cách vài năm, con em của các gia tộc này lại đến thành Hiên Viên cư trú một thời gian. Những người chơi thân với nhau thường hẹn nhau cùng đến.
 
Tiểu Yêu lặng thinh không nói, có vẻ rất thất vọng. Chuyên Húc hỏi:
 
– Sao thế?
 
Tiểu Yêu lắc đầu:
 
– Muội phải đi tắm rửa nghỉ ngơi.
 
Chuyên Húc đưa A Niệm ra ngoài và nói với nàng:
 
– Ta sẽ đưa muội về phòng. Căn phòng này sẽ là nơi ở của muội ở thành Hiên Viên. Vì muội lén lút đến đây nên nếu có ai hỏi, hãy nói là bạn của Tiểu Yêu. Có điều, ta vẫn phải nói với ông nội một tiếng. Nếu ông muốn gặp muội, ta sẽ đưa muội đến bái kiến ông.
 
A Niệm ngoan ngoãn gật đầu nhưng vẫn chưa thật hài lòng:
 
– Vì sao không thể nói là bạn của huynh? Vì sao cứ phải nói là bạn của Tiểu Yêu?
 
– Bởi vì năng lực của ta hiện nay rất hạn chế, muội làm bạn của ta rất nguy hiểm, làm bạn của chị gái muội sẽ an toàn hơn.
 
A Niệm là người hay chấp nhặt chuyện cỏn con nhưng lại rất nhanh trí trong những việc lớn, nên nàng lập tức nhận ra nhiều điều trong câu nói của Chuyên Húc. Nàng cắn môi, nói với hắn:
 
– Huynh đừng lo, muội biết nơi này không phải Cao Tân, muội sẽ không gây phiền toái cho huynh đâu.
 
Tiểu Yêu đang đứng phía trước A Niệm cũng phải phì cười. A Niệm bực tức:
 
– Cô không tin à?
 
Tiểu Yêu đã về đến phòng mình, nàng bước vào, quay người lại nói với A Niệm:
 
– Ta… sẽ… chống… mắt… lên… xem!
 
Nói đoạn, đóng sầm cửa lại, trước khi A Niệm kịp nổi đóa.
 
Chuyên Húc an ủi A Niệm:
 
– Huynh biết muội rất hiểu chuyện, đừng chấp nhặt với chị gái muội.
 
A Niệm tươi cười, theo Chuyên Húc về phòng.
 
Hôm sau, Tiểu Yêu dậy rõ sớm, để lại lời nhắn cho Chuyên Húc rồi về Triêu Vân điện.
 
Chiếu theo nghi lễ trong giao tiếp thì sau khi tới thành Hiên Viên, Cảnh chắc chắn sẽ ghé thăm Chuyên Húc. Tiểu Yêu không biết đó là ngày nào, nhưng nàng không muốn chờ đợi, không muốn đoán già đoán non để rồi ngày càng sa vào nỗi thất vọng, cảm giác đó vô cùng khó chịu. Vì vậy nàng chọn cách thôi chờ đợi, trốn về Triêu Vân điện. Chàng có đến hay không, đến khi nào, chẳng liên quan đến nàng.
 
Tiểu Yêu luyện tập bắn cung trong rừng dâu, mãi đến khi mồ hôi đầm đìa lưng áo nàng mới thu dọn cung tiễn.
 
– Hôm nay tâm trạng của cháu không ổn định.
 
Giọng nói của Hoàng đế vang lên.
 
Hoàng đế chống gậy, đứng giữa rừng dâu. Tiểu Yêu bước tới, dìu Hoàng đế ngồi xuống chiếc ghế làm bằng gỗ dâu. Nàng ngang nhiên ngồi xuống cạnh Hoàng đế, cầm đĩa dâu chín ướp lạnh lên, bỏ từng chùm từng chùm vào miệng. Có lẽ cả Đại hoang chỉ có mình nàng dám ngông nghênh, bất chấp vai vế trước mặt Hoàng đế như thế.
 
Hoàng đế bảo:
 
– Đưa tay cháu đây cho ta xem.
 
Tiểu Yêu chìa tay ra, Hoàng đế mân mê những ngón tay của nàng, những vết chai sần nổi lên trên đoạn tay kéo dây cung.
 
– Các cô gái thường đeo bao tay khi luyện bắn cung, vì sao cháu không đặt cho mình một bộ?
 
Tiểu Yêu tươi cười đáp:
 
– Mục đích của cháu và họ khác nhau. Họ luyện bắn cung là để mùa thu đến có thể đi săn, đi chơi. Cháu luyện bắn cung là để giết kẻ thù. Kẻ thù không bao giờ đợi cháu đeo xong bao tay mới tấn công.
 
Hoàng đế thả tay nàng ra:
 
– Phòng Phong Bội sẽ không truyền kỹ thuật bắn cung gia truyền của nhà Phòng Phong cho cháu. Ta sẽ tìm cho cháu một thầy dạy khác. Linh lực của cháu không cao, cần tìm một thợ rèn lão luyện đúc riêng cung tên và mũi tên cho cháu. Nhưng cũng chưa cần phải vội, chờ khi nào kỹ thuật bắn cung của cháu đạt trình độ nhất định, ta sẽ sai người đi mời thợ rèn sau.
 
Tiểu Yêu tỏ vẻ thờ ơ:
 
– Cao Tân không thiếu thợ rèn lành nghề, cháu sẽ nhờ phụ vương tìm giúp.
 
Hoàng đế ngắm nhìn gương mặt của Tiểu Yêu, khẽ hỏi:
 
– Phụ vương cháu đối xử với cháu thế nào?
 
Niềm hạnh phúc khiến đôi mắt Tiểu Yêu nheo lại thành hình vành trăng:
 
– Không có người cha thứ hai nào tốt hơn phụ vương cháu.
 
Hoàng đế dõi mắt về phía rừng dâu, một người khôn ngoan như Thiếu Hạo không thể nào không nhận ra Tiểu Yêu… Không lẽ hắn có mưu đồ gì khác? Hoàng đế chậm rãi nói:
 
– Hắn là vua một nước, không nên xem hắn giống như những người cha bình thường khác. Đã sinh ra trong gia đình đế vương thì không nên trông đợi những thứ tình cảm thuần túy mà chỉ có thể dựa vào bản thân.
 
Tiểu Yêu thở dài:
 
– Không phải vị vua nào cũng tài giỏi, vĩ đại như ông đâu.
 
Hoàng đế không hề tức giận trước câu nói đầy mỉa mai của Tiểu Yêu.
 
– Hãy chọn cho mình một người chồng để khi ta còn chưa chết, ta có thể giúp cháu lấy được người mà cháu yêu.
 
Và ráng sức để cháu được hạnh phúc.
 
Hoàng đế đổi đề tài nhanh quá khiến Tiểu Yêu ngỡ ngàng, một lúc sau, nàng thấy trong lòng dấy lên cảm xúc xót xa. Dù nàng có oán hận Hoàng đế nhường nào, ngài vẫn là ông ngoại của nàng.
 
Tiểu Yêu cố kiềm chế cảm xúc phức tạp ấy, tươi cười hỏi:
 
– Là ai cũng được ư? Là người đã đính hôn rồi thì sao? Nếu người đó là kẻ thù của ông thì sao?
 
Hoàng đế nhìn Tiểu Yêu:
 
– Cháu muốn một người đàn ông thế nào?
 
Có lẽ vì xuất thân là thường dân, lại không được hưởng nền giáo dục của các gia tộc lớn nên khi trò chuyện, Hoàng đế là người thẳng thắn, trực ngôn hơn Tuấn đế rất nhiều.
 
Nếu là các cô gái khác, hẳn đã đỏ mặt khi bị hỏi như vậy, Tiểu Yêu thì không. Vì đây là lần đầu tiên có người hỏi nàng về vấn đề này nên nàng suy ngẫm rất nghiêm túc:
 
– Hồi còn là trẻ con cháu đã giả dạng làm con trai. Khi các cô gái khác bận rộn với tuổi dậy thì thì cháu không rõ mình đang bận làm gì, chắc là đang bận duy trì sự sống. Cháu sống cô độc một mình quá nhiều năm, nên rất muốn tìm cho mình một người để bầu bạn, không phải làm vợ chồng mà chỉ là cùng chung sống, cùng chia ngọt sẻ bùi, hoặc thậm chí cùng cãi lộn, miễn không phải một mình độc thoại là được. Nhưng cháu lại nhát gan, ông nghĩ mà xem, ông ngoại cháu, cha cháu, mẹ cháu đều có thể sẵn sàng vì lí do này nguyên nhân nọ mà bỏ rơi cháu thì cháu còn có thể tin ai được nữa? Cháu kết bạn với ông lão cô độc, nhận nuôi trẻ mồ côi. Vì họ cần cháu, nên sẽ không bỏ rơi cháu.
 
Tiểu Yêu cười hì hì:
 
– Ai cũng bảo cháu nhân hậu, tốt bụng, nhưng kỳ thực, cháu làm vậy là vì cháu yếu đuối, sống với những kẻ yếu đuối, cháu sẽ có cảm giác mình được nắm quyền điều khiển, là chỗ dựa của người khác, cháu sẽ không bị bỏ rơi, nhờ đó mà cháu thấy vững dạ.
 
Hoàng đế nghiêng người trên chiếc ghế gỗ dâu, chăm chú quan sát Tiểu Yêu.
 
Nàng tiếp tục:
 
– Sau khi trở lại làm con gái, cháu cảm thấy chuyện lấy chồng thật xa vời nên chưa từng nghĩ đến. Nhưng cháu biết chắc, cháu sợ những người đàn ông như ông. Vì những người như ông luôn có những lựa chọn quan trọng hơn phụ nữ.
 
Hoàng đế lạnh lùng nói:
 
– Những người như ta không thích hợp với vai trò một người chồng.
 
Tiểu Yêu nheo mắt, chậm rãi nói:
 
– Cháu rất sợ cảm giác có được thứ gì đó rồi lại mất đi. Nếu vậy, cháu thà không có còn hơn. Trừ phi có ai đó mà dù phải đối diện với sự lựa chọn khó khăn nhường nào, cháu vẫn là lựa chọn số một, dù bất cứ nguyên nhân gì, cũng không bỏ rơi cháu, khi ấy cháu mới bằng lòng chung sống suốt đời với anh ta.
 
– Khó lắm.
 
Tiểu Yêu bật cười:
 
– Cháu biết là rất khó nên hầu như không dám nghĩ mình muốn một người đàn ông như thế nào, cháu sợ sẽ không bao giờ tìm thấy người đó. Cho dù…
 
Tiểu Yêu thở dài:
 
– Cho dù trong lòng có chút rối bời, cháu cũng sẽ cố gắng kiềm chế.
 
– Câu hỏi khi nãy cháu hỏi ta, tự cháu đã có câu trả lời. Nếu anh ta chọn người phụ nữ khác, điều đó chứng tỏ cháu không phải là lựa chọn số một của anh ta. Nếu anh ta chọn làm kẻ thù của ta hay Chuyên Húc, điều đó chứng tỏ vị trí của cháu trong lòng anh ta không phải là quan trọng nhất, anh ta có thể sẽ bỏ rơi cháu.
 
Tiểu Yêu cảm thấy trong lòng ngập đầy phiền muộn, nàng ngồi bó gối trong góc ghế, ngẩn ngơ ngắm nhìn rừng dâu.
 
Hoàng đế động viên:
 
– Cháu đừng nghĩ ngợi nhiều, đôi lúc cũng phải học cách hồ đồ, chỉ cần chọn đúng người, yêu thương tôn trọng lẫn nhau, sống bên nhau đến đầu bạc răng long đâu có khó.
 
Tiểu Yêu thẫn thờ suy ngẫm lời Hoàng đế, một lúc sau, nàng mới cười buồn và nói:
 
– Cháu hiểu ý ông, nhưng tính cách của cháu là như vậy. Nếu không tìm được người đàn ông như thế, cháu thà một mình nhận nuôi một vài trẻ mồ côi, vẫn có thể sống rất vui vẻ.
 
Hoàng đế lặng thinh, hướng mắt về phía rừng dâu.
 
Trong suốt năm ngày ở Triêu Vân điện, buổi sáng Tiểu Yêu luyện bắn cung, buổi chiều nghiên cứu sách y dược và pha chế thuốc độc. Những lúc Hoàng đế rảnh rỗi, hai ông cháu nàng thường cùng ăn uống và trò chuyện.
 
Sáng sớm ngày thứ sáu, Chuyên Húc đưa A Niệm đến bái kiến Hoàng đế.
 
A Niệm tỏ ra cung kính lễ phép một cách lạ thường. Hoàng đế thoáng giật mình khi nhìn thấy A Niệm, có lẽ vì ngài không ngờ A Niệm lại giống con gái mình hơn cả Tiểu Yêu. Và có lẽ cũng chính vì điều này mà ngài thấy mến A Niệm hơn.
 
A Niệm rất tinh ý, nàng lập tức cảm nhận được thiện cảm mà Hoàng đế dành cho mình, nàng “mạnh dạn” nửa nũng nịu nửa nài nỉ Hoàng đế:
 
– Cháu cũng rất muốn có một người ông, Bệ hạ, cháu có thể gọi ngài là ông như Chuyên Húc không?
 
Hoàng đế tươi cười:
 
– Nếu cha cháu không phản đối thì ta hoàn toàn đồng ý.
 
A Niệm cười tươi như hoa:
 
– Ông ơi!
 
Hoàng đế thấy mát lòng mát dạ, lệnh cho người hầu mang tới chiếc vòng tay mà Luy Tổ từng đeo, ban tặng cho A Niệm. Nghe nói đó là trang sức của bà Luy Tổ thì A Niệm mừng lắm, nàng trân trọng đón lấy và nâng niu đeo vào tay mình.
 
Tiểu Yêu tròn xoe mắt, nàng cảm thấy A Niệm mới chính là cháu gái ruột của Hoàng đế.
 
Chuyên Húc nháy mắt với Tiểu Yêu, bây giờ muội đã biết A Niệm lợi hại thế nào rồi chứ?
 
Tiểu Yêu giơ ngón cái lên, biểu thị đồng tình. Ngày trước, nàng luôn cho rằng A Niệm là người hay chấp nhặt chuyện cỏn con, nhưng rất sáng suốt trong những việc lớn, cô ấy không ngốc nghếch, có điều tính khí nóng nảy, không khôn ngoan. Nhưng bây giờ thì nàng đã hiểu, A Niệm không phải thiếu khôn ngoan mà cô ấy rất biết “tiết kiệm” sức lực, cô ấy sẽ không lãng phí hơi sức để lấy lòng những người không quan trọng với cô ấy. Quan sát kỹ thì thấy, tuy ngông cuồng, phách lối, nhưng A Niệm chưa bao giờ vượt qua “vạch cấm” của Tuấn đế và Chuyên Húc.
 
Người hầu vào bẩm báo:
 
– Phòng Phong Bội đang chờ dưới chân núi, xin được gặp Vương cơ.
 
Tiểu Yêu như trút được gánh nặng, nàng nói với Hoàng đế:
 
– Cháu đi chơi đây, nếu tối cháu về muộn, mọi người không cần chờ cơm cháu đâu.
 
Hoàng đế đang bận trò chuyện với A Niệm, ngài ơ hờ đáp:
 
– Đi đi.
 
Tiểu Yêu cúi chào qua loa rồi bước ra. Chuyên Húc lặng lẽ theo sau nàng.
 
Tiểu Yêu dắt Thiên mã nhưng không cầm theo cung tên. Ngoài Phòng Phong Bội ra, chỉ có Hoàng đế và Chuyên Húc biết nàng đang luyện bắn cung. Tiểu Yêu không muốn người khác biết nên hôm đó nàng đã chủ động mua hai bộ cung tên giống hệt nhau. Một bộ nàng giữ, một bộ Phòng Phong Bội giữ. Làm vậy để nếu có ai đó trông thấy cũng sẽ nghĩ rằng Phòng Phong Bội lên núi đi săn mà thôi.
 
Chuyên Húc giữ dây cương lại:
 
– Muội đang cố tình tránh né Cảnh, đúng không?
 
– Đâu có.
 
– Mấy hôm nay, ngày nào cậu ta cũng đến tìm ta, ta biết, cậu ta không rảnh đến mức ngày nào cũng muốn gặp mình đâu.
 
– Phòng Phong Bội đang đợi muội, muội phải đi đây.
 
Chuyên Húc do dự một lát, bảo:
 
– Phòng Phong Bội là con trai của một người thiếp, anh ta không có quyền hành gì trong nhà Phòng Phong. Muội có thể kết bạn, đi chơi với anh ta, nhưng… tạm thời, muội đừng gây sự với Cảnh, ta đang cần đến sự giúp đỡ của cậu ta.
 
Chuyên Húc cúi đầu, nắm chặt lấy dây cương, có lẽ vì dùng sức quá mạnh, bàn tay tím tái. Chuyên Húc từng trải qua nhiều tủi nhục, nhưng đây là khoảnh khắc nhục nhã nhất trong đời hắn.
 
Tiểu Yêu nắm lấy tay hắn:
 
– Huynh đừng buồn, chuyện này có gì đâu. Muội sẽ đến gặp Cảnh, không phải vì bị ép buộc, cũng không phải vì huynh. Thực ra… muội đang giận dỗi chàng.
 
Chuyên Húc vẫn cúi đầu, cất giọng cay đắng:
 
– Ta làm anh kiểu gì mà em gái muốn giận dỗi một chút thôi cũng không được, anh gì mà bắt em gái phải cúi đầu trước bọn đàn ông!
 
Nói xong, hắn thả dây cương ra.
 
– Đi đi.
 
Rồi rảo bước về phía cửa điện.
 
Tiểu Yêu thúc Thiên mã bay đi, xuống đến chân núi Hiên Viên, nhìn thấy Phòng Phong Bội, nàng chỉ vẫy tay một cái, Phòng Phong Bội lập tức thúc Thiên mã đuổi theo nàng, cả hai không hẹn mà gặp, cùng bay vút về núi Đôn Vật.
 
Đến nơi, Tiểu Yêu tháo cung tên, lắp tên, kéo dây cung, bắn vào mục tiêu, mũi tên lạnh lùng cắm phập vào cành cây.
 
Phòng Phong Bội cười bảo:
 
– Hôm nay nóng tính thế!
 
Tiểu Yêu không nói không rằng, tiếp tục rút mũi tên khác, lắp vào cung, chầm chậm xoay người lại, ngắm thẳng vào ngực Phòng Phong Bội và kéo căng dây cung:
 
– Rốt cuộc huynh là ai?
 
Phòng Phong Bội khó xử:
 
– Ta đang sống nhờ trong nhà cậu em rể tương lai, ngày nào cũng giáp mặt em gái, theo cô, ta còn có thể là ai khác ngoài Phòng Phong Bội?
 
Lúc này, Tiểu Yêu lại thấy gã không giống Tương Liễu. Nàng trừng mắt nhìn gã:
 
– Nếu để ta phát hiện ra huynh lừa ta, ta nhất định sẽ bắn vào ngực huynh.
 
Phòng Phong Bội bật cười:
 
– Rốt cuộc cô mong muốn ta là ai nào? Là người bạn mà cô muốn hạ độc kia?
 
Tiểu Yêu khẽ thả lỏng ngón tay, dây cung bật ra, mũi tên xẹt qua đầu Phòng Phong Bội cắm thẳng vào cành cây sau lưng gã. Phòng Phong Bội tươi cười vỗ tay:
 
– Ta dạy dỗ cũng khá đấy chứ!
 
Tiểu Yêu mím môi nhịn cười.
 
Phòng Phong Bội nói:
 
– Ta thấy cô hôm nay không được vui cho lắm, thôi đừng luyện nữa.
 
Tiểu Yêu rút tên, kéo dây cung nhắm về hướng mục tiêu:
 
– Hôm nay không vui, không luyện, ngày mai quá vui, không luyện. Đời người có vô vàn lý do để dung túng cho bản thân, có lần đầu tiên chắc chắn sẽ có lần thứ hai, nếu cứ như vậy, người ta còn học được thứ gì nữa?
 
Phòng Phong Bội thở dài, chấm dứt những lời vô nghĩa. Gã chăm chú quan sát động tác của Tiểu Yêu, chốc chốc lại nhắc nhở nàng chỉnh sửa. Luyện mãi đến trưa Tiểu Yêu mới thu dọn cung tên.
 
Vẫn như mọi khi, hai người về phường hát trong thành Hiên Viên ăn uống và nghỉ ngơi.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 162      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
268727
Cuộc chiến hôn nhân
Tác giả: Cống Trà
view: 1379067
Nd: HE.
Thất thân làm thiếp
Tác giả: Nguyệt sinh
view: 1903852
Nd: Ngược. HE.
Bảy kiếp xui xẻo
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 741291
Nd: Ngược. HE.
Bùn Loãng Cũng Có Thể Trát Tường
Tác giả: Vô Tụ Đinh Hương
view: 808550
Nd: Sủng. HE.
Vô sắc công tử
Tác giả: Thẩm Tiểu Chi
view: 1095611
Nd: Sủng. HE.
Chỉ là Hoàng hậu
Tác giả: Vu Tình
view: 1508435
Nd: HE.
Thịt thần tiên
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 606361
Đông cung
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 693087
Nd: Ngược. SE.
Gấm rách
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 625828
Nd: Ngược. SE.
Quan hệ nguy hiểm (18+)
Tác giả: Khiêu Dược Hỏa Diệm
view: 1322005
Nd: Sủng. HE.
Đạo tình
Tác giả: Chu Ngọc
view: 878178
Nd: Sủng. HE.
Thú (Ngô Niệm)
Tác giả: Ngô Niệm
view: 1001469
Nd: Sủng. HE.
Ngủ cùng sói (Đồng lang cộng chẩm)
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 826060
Nd: Ngược. HE.
Thời niên thiếu không thể quay lại ấy
Tác giả: Đồng Hoa
view: 862625
Nd: Sủng. SE.
Bạo Quân ôn nhu của ta (Tái sinh duyên)
Tác giả: Mạc Vũ Bích Ca
view: 4034098
Nd: Ngược. HE.
Thương Ly
Tác giả: Tuyết Linh Chi
view: 956355
Tình yêu thứ ba
Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
view: 618721
Nd: Sủng. SE.
Đại mạc dao
Tác giả: Đồng Hoa
view: 743248
Nd: Sủng. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14078967
Hiền Thê Khó Làm   view 2962177
Em Dám Quên Tôi   view 2915724
Thứ nữ sủng phi   view 2857838
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc