Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Thái tử phi thăng chức ký

Tác giả : Tiên Chanh   
Chương 11
<< Trước    / 43      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Tề Thịnh đặt một tay nữa lên người tôi, khẽ hỏi: “Sao thế? Lạnh à?”.

 
Tôi quyết đinh vẫn nên tỏ ra e dè một chút thì hơn.
 
Vì thế, tôi đẩy tay anh ta ra, nghiêm túc nói: “Xin chàng hãy tôn trọng thiếp một chút!”.
 
Tề Thịnh ngẩn người, nhìn tôi một lúc rồi lại cúi đầu nhìn xuống phía dưới.
 
Tôi nhìn theo ánh mắt của anh ta, nhận ra một bàn tay của mình đang đặt trên đùi anh ta không chút kiêng dè.
 
Tôi vội nhấc tay lên, ngồi thẳng người dậy, nói với vẻ hết sức nghiêm túc: “Mặc dù thể xác này của thiếp đã từng là thái tử phi của chàng, nhưng thiếp vẫn còn một phần ký ức của kiếp trước. Chàng cũng biết đấy, thần tiên thường chú ý tới việc thanh tâm quả dục, vì thế…”.
 
Tôi không nói hết câu mà chỉ đưa mắt liếc Tề Thịnh một cái.
 
Tề Thịnh khẽ cười, chống nửa người lên, kéo một lọn tóc của tôi, quấn vào ngón tay nghịch, sau đó nói bằng giọng rất mờ ám: “Nhưng ta thấy biểu hiện lần trước của nàng đâu có giống thanh tâm quả dục…”.
 
Tôi thực sự, thực sự là muốn bóp chết con người này!
 
Tôi hít một hơi thở thật sâu, giữ nguyên nụ cười mỉm, không nói gì.
 
Tề Thịnh lại ghé miệng sát vào tai tôi, hạ giọng nói: “Hơn nữa, chúng ta không làm chuyện vợ chồng thì làm sao nàng có thể mang thai con cháu của hoàng tộc được?”.
 
Làm chuyện vợ chồng? Có mà làm cái đầu anh ấy! Tôi cảm thấy sợi gân bên thái dương giật rất mạnh, chỉ muốn đánh chết con người này rồi muốn ra sao thì ra, nhưng khi tay vừa co thành nắm đấm, nhìn thấy điệu bộ nửa cười nửa không của Tề Thịnh thì đầu óc tôi chợt tỉnh lại. Anh ta đang cố tình chọc giận tôi đây mà!
 
Tôi không mắc lừa anh đâu, không mắc lừa anh đâu!
 
Tôi nhủ thầm trong bụng, sau đó đưa tay kéo vạt áo trước ngực, nhắm mắt lại ngửa cổ ra phía sau, thả người nằm trên chiếc thảm len, bộ dạng hy sinh vì nghĩa lớn, nói với vẻ quyết tâm: “Thế thì chàng làm đi!”.
 
Một hồi lâu vẫn không thấy Tề Thịnh có động tĩnh gì, tôi hé một mắt ra nhìn anh ta.
 
Tuyệt! Khuôn mặt ai đó tối sầm, trông chẳng khác gì đít nồi.
 
Tôi chớp lấy cơ hội, tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa: “Điện hạ không muốn làm chuyện vợ chồng với thiếp nữa à?”.
 
Chà, đáy nồi lại càng đen hơn.
 
Tề Thịnh không nói gì, trầm ngâm một hồi lâu, đột nhiên cất cao giọng kêu lên: “Dừng xe!”.
 
Chiếc xe chầm chậm dừng lại, Tề Thịnh lập tức xuống khỏi xe, không nói một câu.
 
Tôi ngồi dậy, vô cùng đắc ý. Nhóc con, định đọ độ trơ với tôi à, anh còn non lắm.
 
Lục Ly vén rèm bước vào trong xe, khi nhìn rõ tình trạng của tôi lập tức nhào tới, khẽ kêu lên: “Nương nương, nương nương làm sao vậy?”.
 
Tôi vừa sửa sang lại quần áo, vừa dạy dỗ Lục Ly: “Lục Ly à, ta nói cho em biết, sau này trước mặt đàn ông đừng bao giờ cởi hết. Phải nửa kín nửa hở, vừa như đồng tình vừa như từ chối mới tốt!”.
 
Nhưng Lục Ly vẫn cứ cúi đầu, lặng lẽ giúp tôi sửa sang lại áo quần.
 
Tôi thấy hơi ngạc nhiên, quay đầu lại nhìn thấy nha đầu đó mắt đã đỏ hoe.
 
Tôi bất đắc dĩ hỏi: “Lục Ly, sao vậy?”.
 
Lục Ly cắn môi, một hồi lâu sau mới đáp: “Nương nương dịu dàng nhu thuận như thế mà vẫn không làm Thái tử điện hạ vui lên được, nô tì thấy ấm ức thay cho nương nương”.
 
Dịu dàng, nhu thuận? Tôi? Hay là Trương thị trước đây? Cả hai đều không đúng!
 
Tôi nhìn kỹ sắc mặt của Lục Ly, rất tự nhiên, hoàn toàn không có vẻ gì là đang nói dối.
 
Ái chà, không hiểu rốt cuộc cách nhìn nhận mọi việc của cô nhóc này thế nào nữa?
 
Mấy ngày sau đó tôi rất ít khi gặp Tề Thịnh. Nghe nói anh ta thường xuyên được Hoàng thượng giữ lại hộ giá. Thế là tin tức lập tức lan truyền: Thái tử Tề Thịnh được Hoàng đế sủng ái, thậm chí được Hoàng đế tin cậy dựa dẫm.
 
Khi Lục Ly trở về nói với tôi những điều này, phấn chấn tới mức đôi mắt cũng sáng rực.
 
Tôi nghe xong lại thấy không đúng. Được Hoàng đế tin cậy dựa dẫm? Thôi đi, nếu Hoàng đế đã tin cậy Tề Thịnh đến vậy thì lần đi nghỉ mát này còn phải đưa anh ta theo cùng làm gì? Sớm đã vứt anh ta lại kinh thành mà giải quyết việc triều chính rồi!
 
Chuyện này nha đầu Lục Ly căn bản là chẳng thể hiểu được. Tôi quyết định không cần tốn công, nằm im trong xe nhắm mắt giả chết.
 
Hai hôm nay, tôi thực sự thấy rất khó chịu, chân tay thì lạnh toát, lưng mỏi chân chồn, bụng thì chướng… theo như lời của chị em phụ nữ thì là: dì cả[1] của Trương thị đến rồi.
 
[1] Dì cả: từ lóng chỉ kinh nguyệt của nữ giới.
 
Tôi hận cái bà dì đột ngột đến thăm này!
 
Lục Ly đến bên, khẽ ấn vào tay tôi một chiếc túi sưởi xinh xinh.
 
Tôi mở mắt hỏi Lục Ly: “Ngươi nói xem, dì cả này trước khi tới có thể báo trước một tiếng được không? Liệu có thể bớt đến được không? Ví dụ nửa năm đến một lần, cho dù mỗi lần có ở lại thêm ít ngày cũng được!”.
 
Lục Ly không hiểu: “Nương nương, nương nương nói tới ai cơ? Dì cả nào sắp đến?”.
 
Ủa, không phải gọi là dì cả sao? Không lẽ tôi nhớ nhầm, là dì hai mới đúng?
 
Có lẽ Lục Ly tưởng tôi đau đến lú lẫn, dùng khăn lau mồ hôi trên trán cho tôi, miệng an ủi: “Nương nương, khi trở về nương nương nên dùng ít Bát trân ích mẫu hoàn để điều kinh, sớm sinh hoàng tự”.
 
Vừa nghe thấy Lục Ly nhắc đến hai chữ “hoàng tôn”, tôi lập tức cảm thấy tim cũng đập lệch nhịp, trước mắt chỉ thấy khuôn mặt của Tề Thịnh hiện lên.
 
Được lắm! Thế thì cứ để cho dì cả ở lại thường trực luôn càng tốt!
 
Đoàn xe lại du ngoạn trên đường gần chục ngày nữa mới tới hành cung ở Phụ Bình.
 
Hành cung Phụ Bình được xây dựng vào khoảng những năm đầu thời Thành Tổ, tựa núi nhìn sông, phong cảnh hữu tình. Nhưng nghe nói, Thành Tổ chọn nơi này để xây dựng hành cung không phải vì phong cảnh đẹp, mà vì nơi này quay mặt ra Uyển Giang, chỉ cách thành Thái Hưng – thành lớn nhất ở phía bắc một con sông.
 
Vừa sắp xếp xong mọi thứ ở hành cung, tôi còn chưa kịp ngắm nghía cảnh vật xung quanh thì đồng chí Dương Nghiêm, máy bay chiến đấu im hơi lặng tiếng suốt mấy ngày, đột nhiên lại xuất hiện.
 
Dương Nghiêm cố hạ thấp giọng, nói với vẻ bí hiểm: “Này, để tôi đưa cô qua sông đi một vòng quanh Thái Hưng nhé. Bên đó có quầy bán châu báu của người Ba Tư, nhiều đồ chơi thú vị lắm”.
 
À, thì ra là rủ tôi đi tham gia tua du lịch một ngày ở Thái Hưng.
 
Tôi không thèm để ý đến lời của anh ta, chỉ nhìn bằng đôi mắt lạnh lùng. Đi với anh sang Thái Hưng? Sao cơ? Tưởng tôi là đồ ngốc chắc?
 
“Nhà tôi ở Thái Hưng nên rất thông thuộc nơi đó. Chúng ta đi sớm về sớm, trước khi đóng cửa cung là về lại đây thôi. Yên tâm đi, Thái tử sẽ không biết đâu”, Dương Nghiêm vẫn chưa từ bỏ ý định, ra sức thuyết phục tôi.
 
Tôi quay đầu lại, khẽ hỏi Lục Ly: “Lục Ly này, bánh quế đã nướng xong chưa?”.
 
Dương Nghiêm vừa nghe thế lập tức đờ người ra, thân hình trên ghế đã có phần nhấp nhổm không yên, nghiêm túc nói với tôi: “Tôi đã suy nghĩ rồi, có lẽ không nên đi thì hơn. Sức khỏe của cô vẫn chưa ổn định, chờ khỏe hẳn hẵng hay”.
 
Tôi vội gật đầu: ‘Cũng phải, hơn nữa thời gian chúng ta ở lại đây cũng không ít, để hôm khác đi vậy”.
 
Dương Nghiêm cũng gật đầu theo: “Đúng thế, vậy cô nghỉ ngơi đi nhé, tôi xin cáo từ”.
 
Nói rồi lập tức quay người bước ra khỏi phòng.
 
Tôi giả bộ nhổm người dậy giữ khách: “Đừng về vội, ta đã sai người làm bánh quế, sắp được rồi mà”.
 
“Không cần đâu, không cần đâu. Để lần sau đến ăn cũng được”.
 
Dương Nghiêm miệng nói chân bước, chỉ loáng một cái đã không thấy người đâu.
 
Lục Ly nhìn quanh không thấy có ai bèn quỳ xuống trước mặt tôi, cuống quýt khuyên nhủ: “Nương nương, nhất định nương nương không được đi với người ấy. Chẳng may Thái tử mà biết thì chúng ta có mười cái miệng cũng không giải thích được!”.
 
Nghe Lục Ly nhắc đến Tề Thịnh, tôi bỗng sực tỉnh. Dương Nghiêm rủ tôi đi Thái Hưng tất có dụng ý, e rằng tiếp sau đây còn có những hành động khác nữa. Là một trợ lý sinh hoạt của Tổng Giám đốc Chi nhánh số Một của Công ty trách nhiệm hữu hạn cổ phần Hoàng Thành, không biết tôi có nên đem những điều này báo lại với Tổng Giám đốc Tề Thịnh không nhỉ?
 
“Mời Thái tử đến đây”, tôi sai Lục Ly.
 
Lục Ly lập tức hết mếu thành cười, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng ra mặt: “Nương nương, cuối cùng nương nương cũng đã nghĩ thông rồi?”.
 
Nghe nha đầu ấy nói kìa, cứ như thể tôi lúc nào cũng lú lẫn, hồ đồ không bằng.
 
Tôi mở miệng, đang định nói thì nghe Lục Ly tiếp tục: “Nương nương nên sớm xuống nước với Thái tử đi, nếu không vì tính tình nương nương bướng bỉnh như vậy thì đừng nói là ra một hoàng tự, mà e rằng Điện hạ cũng sẽ bỏ chạy mất!”.
 
Tôi cứ há hốc miệng mà nghe.
 
Này, Lục Ly, cô có phải là nhân viên của bệnh viện Phụ sản không đấy? Sao cứ nói ba câu thì hai câu phải nhắc tới chuyện sinh con vậy?
 
Được rồi! Cô tốt nhất đừng đi nữa, quay trở lại đây.
 
Tôi định bảo Lục Ly quay trở lại, ai ngờ chân nàng ta còn nhanh hơn cả Dương Nghiêm, tôi chỉ vừa mới nói được một từ “đừng..” thì đã không thấy bóng dáng cô nàng đâu nữa.
 
Tôi bỗng thấy hoảng hốt, dường như đang trở về với mấy ngày thi hồi còn đi học, vừa ra khỏi nhà xí chưa đầy ba mét đã lại thấy buồn…
 
Lục Ly đi nhanh mà về cũng nhanh, chỉ chưa đầy một tuần nhang đã về tới nơi.
 
Tôi thò đầu ra nhìn. Sao? Tề Thịnh không tới à? Tốt rồi, tôi không còn cảm giác buồn tiểu nữa.
 
Lục Ly cứ cúi đầu không nói gì.
 
Tôi thấy lạ, hỏi: “Sao thế?”.
 
Lục Ly ngẩng đầu lên, mặt vừa đẹp vừa buồn bã, cứ nhìn tôi do dự.
 
Tôi vội đưa tay ra hiệu tạm dừng cho Lục Ly: “Dừng lại! Hoặc là đẹp, hoặc là buồn, đừng thể hiện cả hai như vậy, trò này khó lắm, em không làm được đâu”.
 
Lục Ly vội vàng thay đổi nét mặt, bắt đầu phẫn nộ nói như bắn súng liên thanh: “Phiên bang tiến cống Hoàng thượng mấy vũ nữ, đúng lúc Thái tử điện hạ đang hộ giá, thế là Hoàng thượng bèn cho Thái tử hai người”.
 
Nghe nói vậy, tôi bất giác đờ người ra. Hừ, quan hệ cha con thân thiết quá nhỉ, có người đẹp cùng nhau hưởng! Mỹ nhân mà phiên bang dâng tặng như thế nào nhỉ? Là kiểu Âu Mỹ hay kiểu Nhật Hàn? Tôi vừa nghĩ đến đây liền thấy máu trên đầu dường như chảy dồn hết xuống phía dưới cơ thể… Có điều chảy xuống lại tìm không thấy chỗ để tập trung, toàn bộ số máu đó liền quay ngược lên đầu tôi.
 
Lồng ngực nhất thời sôi sục, mặt thì nóng bừng như phát sốt, có lẽ hiện tượng máu chảy ngược cũng chỉ như thế này mà thôi!
 
Cố gắng nén sự kích động, tôi hỏi Lục Ly: “Em nhìn thấy hai người đẹp ấy rồi chứ? Trông thế nào?”.
 
Có lẽ Lục Ly phát hoảng khi nhìn thấy dáng vẻ mặt đỏ tai hồng của tôi nên ngây ra một lát, sau đó vội chạy tới đỡ cánh tay tôi, nói: “Nương nương, nương nương chớ vội lo lắng, chỉ tại em nói năng không rõ ràng. Tuy Thái tử điện hạ đã đưa hai con đàn bà ấy về Xuân Hảo cư nhưng vẫn chưa làm gì đâu!”.
 
Hả? Đã đưa mỹ nhân về tẩm điện rồi còn nói chưa làm gì, lừa ai chứ!!!
 
Bàn tay tóm lấy Lục Ly của tôi run bần bật! Một lúc hai người cơ đấy! Lại là người đẹp ngoại quốc, gã Tề Thịnh khẩu vị thật không nhẹ! Ti Mệnh Tinh Quân ơi là Ti Mệnh Tinh Quân! Sao ngài không để cho tôi nhập vào thân xác của Tề Thịnh cơ chứ!!!
 
Tôi ngửa cổ bốn mươi lăm độ nhìn lên trần nhà, nước mắt chan chứa trên mặt…
 
Lục Ly sợ tới mức mắt đỏ hoe: “Nương nương, Thái tử điện hạ thực sự chưa động chạm đến hai người đẹp ấy, còn chê ngực của họ hở ra nhiều quá, sai người lấy quần áo cho họ thay!”.
 
A, dám hở tức là phải có cái để hở? Không có gì thì ai dám ăn mặc hở hang cơ chứ?
 
Nhưng, hở hang à? Nói vậy thì những mỹ nhân này là người Âu Mỹ rồi!
 
Ái chà chà! Tề Thịnh ơi là Tề Thịnh, những người đẹp như vậy mà lại bảo họ mặc áo, mặc váy ư? Điểm đặc biệt nhất là ở mông và ngực cơ mà! Bọc kín như vậy thì anh còn nhìn thấy gì nữa!
 
Tề Thịnh ơi là Tề Thịnh! Anh đúng là người thiếu hiểu biết, không biết thưởng thức gì cả, có lẽ anh chỉ hợp với kiểu cây củi như Giang thị thôi!
 
Tôi rất muốn đấm ngực giậm chân, chỉ tiếc rằng tâm thì có mà sức thì không.
 
Nha đầu Lục Ly làm sao hiểu được nỗi khổ trong lòng tôi, vẫn cứ luôn miệng: “Nương nương, tuy bây giờ Thái tử không thể đến được, nhưng cũng đã nói nương nương chịu khó nghỉ ngơi cho khỏe, hai ngày nữa có thời gian Thái tử sẽ tới thăm nương nương!”.
 
Tôi chỉ thấy đau lòng vì “hai mỹ nhân phiên bang” của tôi thôi. Nếu giờ vẫn đang ở Đông Cung thì tốt biết bao, dù gì thì tôi ở đó hơn nửa năm đã quen rồi, mỹ nhân toàn bộ đều do tôi quản lý, ít ra còn có thể chấm mút được đôi chút.
 
Nhưng chỗ này là hành cung! Lại là lần đầu tiên ông đến đây!
 
Ngay cả Xuân Hảo cư của Tề Thịnh ở đâu, ông còn không biết!
 
“Này, Lục Ly, ngươi nói xem, liệu Tề Thịnh có mang hai người đẹp ấy về cung không?”, tôi đột nhiên hỏi.
 
“Không đâu!”, Lục Ly trả lời vừa dứt khoát vừa khẳng định, như thể sợ tôi không tin, nha đầu ấy còn vỗ ngực cam đoan: “Nương nương yên tâm, hai con tiện nhân ấy tuyệt đối sẽ không theo chúng ta về cung đâu! Nương nương nghĩ mà xem, các vũ nữ mà phiên bang tiến cống chỉ là những kẻ hèn mọn, xuất thân bần cùng, lại là dị tộc, làm sao Điện hạ có thể đưa những người như thế về cung được! Đừng nói là Điện hạ, ngay cả Hoàng thượng cũng sẽ không mang về, từ trước đến nay trong cung của chúng ta chưa bao giờ có phi tử là người phiên bang!”.
 
Những lời này của Lục Ly khiến tôi cảm thấy bi phẫn muốn chết. Nói vậy là Tề Thịnh dùng xong liền thuận tay vứt bỏ, ông đây dù chỉ là chấm mút một chút cũng không được?
 
Vì chuyện đó tôi buồn suốt hai ngày, tự mình an ủi không biết bao nhiêu lần, chơi trò nghịch nước với một đoàn người đẹp trong cung cả nửa ngày mới tạm thời quên đi.
 
Sau đó, Tề Thịnh bất ngờ tới.
 
Lúc ấy tôi vẫn đang cùng mấy mỹ nhân ngâm mình trong thủy dục sau điện.
 
Lục Ly từ ngoài chạy vào, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng nói với tôi: “Nương nương, Thái tử điện hạ đến, sẽ vào ngay bây giờ đấy!”.
 
Những người có mặt trong thủy dục đều ngây người. Tôi trấn tĩnh đầu tiên, kêu to: “Mặc quần áo vào! Mau mặc quần áo vào!”.
 
Các cung nữ, người đẹp từ bốn phía xúm lại, không nói không rằng, đưa tôi ra khỏi bồn nước, kéo đến một góc thủy dục. Lục Ly đã cầm một chiếc áo mỏng như cánh ve chờ sẵn.
 
Tôi cuống lên. Nhầm rồi, nhầm rồi! Ý ta là bảo các người mau mặc quần áo vào, đừng lộ vẻ tươi trẻ ra để tên Tề Thịnh kia nhìn thấy!
 
Còn nữa, Lục Ly, thứ trong tay cô là vải màn à?
 
Lục Ly quấn vải màn cho tôi, miệng không ngừng nói: “Thân hình của nương nương chắc chắn là đẹp hơn hai con tiện nhân phiên bang ấy nhiều, nhất định phải để cho Điện hạ thấy một chút!”.
 
Ôi! Lục Ly, chúng ta đừng có lạy ông tôi ở bụi này như vậy được không?
 
Tôi bực tới mức suýt hộc máu, không nghĩ rằng vừa há miệng ra thì lập tức một miếng giấy đỏ được nhét vào, Lục Ly giục: “Nương nương, mím môi một cái đi, mím mạnh vào!”.
 
Mím cái đầu cô thì có! Tôi giận dữ gạt tay Lục Ly ra.
 
Bỗng nghe thấy tiếng các cung nữ líu lo từ phía ngoài: “Điện hạ”.
 
Tôi quay người lại đã thấy Tề Thịnh bước qua cửa điện.
 
Lục Ly dẫn đầu các cung nữ hành lễ với Tề Thịnh, sau đó rút lui nhanh như tránh sấm. Nói cách khác, trong lúc tôi vẫn còn chưa kịp tìm lấy một chiếc áo để quấn vào người thì trong phòng đã chỉ còn lại tôi và Tề Thịnh.
 
Tôi ngẩng lên nhìn Tề Thịnh một cái, cảm thấy hơi lúng túng.
 
Ánh mắt của Tề Thịnh dừng lại trên người tôi một lát, hơi sững lại, sau đó thì chuyển sang tối dần.
 
Ôi cha! Lục Ly đã hại tôi rồi! Tiếng chuông cảnh tỉnh trong lòng tôi ngân lên. Từng là đàn ông nên tất nhiên là tôi biết ánh mắt ấy nói lên điều gì, lại càng biết rõ phụ nữ trong giây phút này cho dù có làm gì thì cũng đều khiến đàn ông hiểu theo nghĩa khác.
 
Quấn chặt tấm áo choàng hơn nữa, đó là cô ta đang thẹn thùng, muốn mà giả vờ từ chối.
 
Cởi ngay áo ra, vậy cô ta chính là người phóng đãng, nồng nhiệt như lửa.
 
Kêu lên mấy tiến “chớ có lại gần”, đàn ông sẽ hiểu rằng cô ta đang cố kích thích…
 
Bạn nói xem, nếu trên người bạn chỉ quấn một tấm khăn choàng mỏng, run rẩy đứng trước mặt người ấy, sau đó kêu lên: “Không phải là tôi có ý dụ dỗ anh, tôi không dụ dỗ anh!”.
 
Ai tin? Hả? Ai tin? Không dụ dỗ anh ta thì quấn vải màn trên người làm gì?
 
Tóm lại, chuyện đã đến nước này, về cơ bản thì mọi chuyện không còn phụ thuộc vào thể hiện của bạn, mà là ở chỗ rốt cuộc anh ta có muốn hay không mà thôi.
 
Nhưng, lượng máu trong cơ thể con người là có hạn, vì vậy, cái đầu to và cái đầu nhỏ của đàn ông nhìn chung rất khó làm việc được cùng một lúc.
 
Đồng thời, do ưu thế về sinh lý hiện tại, tình hình cung cấp máu lên não của tôi tốt hơn hẳn Tề Thịnh, dẫn đến phản ứng của tôi cũng nhanh hơn Tề Thịnh.
 
“Điện hạ, Dương Nghiêm đã tới đây”, tôi nói với giọng rất bình tĩnh.
 
Tề Thịnh hơi ngây người ra, khẽ “ồ” một tiến rồi ngồi lên chiếc chiếu trúc bên cạnh thủy dục.
 
Tôi thầm thở phào, chỉ cần máu trong người vẫn tuần hoàn là được! Do đó, tôi tiếp tục cố gắng: “Anh ta mời thiếp sang Thái Hưng chơi”.
 
Tề Thịnh nheo đôi mắt hơi xếch, hỏi: “Nàng nghĩ thế nào?”.
 
“Tự nhiên tỏ ra ân cần, nếu không phải có tà tâm thì cũng là kẻ cướp!”.
 
Tề Thịnh cụp mắt xuống, trầm ngâm một lúc rồi bỗng nhiên nói: “Hôm nay phụ hoàng đột nhiên hỏi đến chuyện hôn sự của Cửu đệ”.
 
Tôi ngây ra, hỏi lại: “Sao thế?”.
 
Tề Thịnh khẽ cười, đáp: “Hoàng hậu nương nương nói, trước khi ra khỏi kinh đã nhắm tiểu thư của mấy nhà rồi, chỉ chờ Cửu đệ chọn lấy một người trong số đó nữa là xong”.
 
Tôi hỏi: “Trong số đó chắc hẳn có Trương nhị cô nương?”.
 
Tề Thịnh liếc xéo tôi một cái, ánh mắt chứa đựng vẻ ngạc nhiên, đáp: “Không sai, đúng là có Trương nhị cô nương”.
 
Nhà xí huynh nhiều lần thăm dò tôi, Dương Nghiêm mời tôi đi Thái Hưng chơi, Hoàng đế tự nhiên nhắc tới chuyện lấy vợ của Nhà xí huynh, trong số các ứng cử viên lại có Trương nhị cô nương… Trong đầu tôi nhanh chóng xâu chuỗi các sự việc gần đây lại với nhau. Trong tình huống bình thường, nhà họ Trương không thể đem hai người con gái gả cho hai phe đối địch nhau, trừ phi Trương gia đã ở trong tình thế buộc phải bỏ một người.
 
Và cái người bị bỏ đi ấy, chính là tôi?
 
Không nén được, tôi hỏi Tề Thịnh: “Nhà họ Trương định từ bỏ thiếp?”.
 
Tề Thịnh không nói gì mà chỉ lặng lẽ nhìn tôi.
 
Không đúng, lần trước khi tôi về Trương gia, Trương lão thái thái còn ép Tề Thịnh phải sủng ái Trương thị để sinh quý tử! Thế mà bây giờ lại nhanh chóng xoay chuyển như vậy. Vì lí do gì? Chỉ là vì đến bây giờ tôi vẫn chưa có thai ư?
 
Nghĩ đến đây, tôi bất giác rùng mình, đưa mắt liếc Tề Thịnh một cái.
 
Tề Thịnh nhếch mép, khẽ cười, đáp: “Con cái chỉ là một mặt, mặt khác là vì Cửu đệ đã ngầm cho nhà họ Trương biết nàng là thái tử phi giả, Trương thị thực thì đã chết trong lần rơi xuống nước rồi, thái tử phi bây giờ chỉ là thế thân do ta ngầm nuôi dưỡng mà thôi”.
 
Tôi chau mày: “Trương gia dễ dàng tin hắn đến thế à?”.
 
Tề Thịnh lắc đầu: “Tất nhiên là không dễ dàng tin như vậy, vì thế Hoàng hậu nương nương mới hạ chỉ, truyền cho mấy tiểu thư ứng tuyển đến hành cung chơi, nói muốn nhân cơ hội này xem xét phẩm hạnh, dung mạo của họ, nhưng thực ra là để cho nhà họ Trương tới đây một cách danh chính ngôn thuận”.
 
Nghe những lời này của Tề Thịnh, trong lòng tôi đã rõ.
 
Hèn nào mà Dương Nghiêm lại tìm cách để tôi ra khỏi hành cung, vì nếu ở trong cung, dù là người nhà họ Trương có đến đây thì do cách biệt thân phận, bọn họ sẽ không dám đến để kiểm chứng xem tôi có thực sự là Trương thị hay không. Nhưng nếu ra khỏi cung rồi thì…
 
Tôi hỏi Tề Thịnh: “Ai trong số những người nhà họ Trương sẽ đến cùng?”.
 
Tề Thịnh hơi nhướng mày, đáp với vẻ nửa cười nửa không: “Mẹ đẻ của nàng, Phạm thị”.
 
Tôi thầm kêu lên trong lòng “Xong rồi!”.
 
Nếu là người khác thì còn nghĩ ra cách để qua được, nhưng nếu là mẹ đẻ của Trương thị thì dù có tài thánh cũng không lừa được!
 
Tôi đi đi lại lại quanh thủy dục hai vòng, ruột gan như có lửa đốt, quay lại hỏi Tề Thịnh: “Chàng nói xem, nên làm thế nào bây giờ?”.
 
Lúc này Tề Thịnh có vẻ thanh thản thư nhàn hẳn lên, chân cũng gác lên chiếu trúc, nửa nằm lên đó, hỏi lại tôi: “Nàng là thế thân mà ta nuôi dưỡng à?”.
 
Tôi ngạc nhiên: “Không phải!”.
 
Tề Thịnh cười: “Vậy thì nàng cuống cái gì?”.
 
Trời ạ, đây không phải là chuyện cởi hết quần áo rồi đi đi lại lại mấy vòng trước mặt Phạm thị là xong! Trong trường hợp này, cơ thể của tôi thật sự chẳng có tác dụng gì!
 
Tôi bước tới, quỳ xuống trước Tề Thịnh, chỉ vào mũi mình, hỏi anh ta: “Thiếp hỏi chàng, hồi Trương thị còn ở nhà mẹ đẻ thì thích ăn món gì nhất? Thích mặc gì nhất? Thích màu gì? Dùng phấn gì? Sợ lạnh hay sợ nóng? Bị ốm năm bao nhiêu tuổi, cãi nhau với những ai? Có bị đánh lúc nào không? Chàng biết tất cả những điều này chứ?”.
 
Tề Thịnh không trả lời tôi, ánh mắt ngược lại bỗng trở nên xa xôi.
 
Tôi thấy cơn giận bừng bừng bốc lên.
 
Này, tôi chỉ vào mũi tôi, anh nhìn xuống dưới làm gì!
 
Tôi cố kìm cơn giận, đưa tay ra chặn ngay trước mắt Tề Thịnh, nói với anh ta vẻ hết sức nghiêm túc: “Người anh em, trước hết chúng ta hãy giải quyết vấn đề sống còn trước mắt rồi hãy nghĩ đến chuyện chơi bời, hưởng lạc, được không?”.
 
Một hồi lâu Tề Thịnh vẫn không động tĩnh gì, tôi đang định chửi một câu “Mẹ nhà anh!” thì Tề Thịnh đột nhiên chộp lấy cổ tay tôi, kéo xuống, nói một câu không đầu không cuối: “Để ta đưa nàng tới Dự Châu”.
 
Tôi ngây người, Tề Thịnh nói tiếp: “Trước khi Phạm thị tới, ta sẽ đưa nàng đến đại doanh Giang Bắc ở Dự Châu, chỉ để Lục Ly ở lại đón tiếp Phạm thị. Lục Ly từ trong ra ngoài đều là thật, chắc chắn có thể làm tiêu tan sự nghi ngờ của Phạm thị!”.
 
Tôi thầm tính trong lòng, để Lục Ly hàng thật giá thật ở lại đây đúng là một biện pháp tốt. Có điều đó là biện pháp chữa ngọn chứ không phải là chữa tận gốc.
 
“Thế còn Trương nhị cô nương thì làm thế nào? Như vậy, Trương gia có thể gả Trương nhị cô nương cho Cửu đệ không?”.
 
Tề Thịnh nhếch môi, cười: “Ngày nào họ còn chưa thể xác định được nàng là thật hay giả, thì ngày đó cũng sẽ không mạo hiểm mà chuyển mọi hy vọng sang Cửu đệ được đâu”.
 
Nói như vậy có nghĩa là phải kéo dài thời gian? Nhưng phải kéo đến khi nào thì mới kết thúc giai đoạn một? Tôi liếc nhìn Tề Thịnh với vẻ nghi ngờ.
 
Ánh mắt của Tề Thịnh vẫn đưa qua đưa lại trước ngực tôi.
 
Tôi giận dữ nhưng cũng bất đắc dĩ, chỉ có thể đưa tay lên che ngực, bụng chửi thầm: Nhìn đi! Nhìn đi! Còn nhìn nữa thì để hai cục thịt ấy mọc trên người anh cho mà biết! Để anh ngắm suốt ngày phát chán lên thì thôi!
 
Khóe miệng của Tề Thịnh nhếch lên một nụ cười trêu chọc rồi đứng dậy khỏi chiếc chiếu trúc, nói: “Hoàng thượng lệnh cho Hạ Bỉnh Tắc về Thịnh Đô, hộ vệ mấy tiểu thư đến hành cung”.
 
Hạ Bỉnh Tắc? Trong đầu tôi chợt hiện lên khuôn mặt tuấn tú với những đường nét góc cạnh, cả Hạ phu nhân mà Dương Nghiêm gọi là con hổ cái. Chà, phái hắn ta đi đón người cơ à?
 
Tề Thịnh cúi người xuống sát tôi, khẽ hỏi: “Nàng thích kiểu đàn ông như thế nào? Là kiểu công tử, ôn tồn dịu dàng hay kiểu mạnh mẽ, phóng khoáng?”.
 
Ôi, Tề Thịnh ơi là Tề Thịnh, anh hỏi câu này sai đối tượng rồi, lão đây chẳng thích bất cứ kiểu đàn ông nào cả!
 
Khuôn mặt của Tề Thịnh rất gần, tôi cảm thấy cả hơi thở của anh ta, mặc dù đôi mắt sáng hơi nheo lại, nhưng dù có mở to thì đuôi mắt xếch cũng không mang chút dịu dàng nào, chỉ có khóe môi mới mang một nụ cười nhẹ nhàng, phảng phất.
 
Tôi nhìn thẳng vào Tề Thịnh, đáp: “Thiếp chỉ thích người kiểu như Điện hạ”.
 
“Ồ?”, Tề Thịnh nhướng mày.
 
Tôi càng trở nên bình tĩnh hơn: “Huống chi, thiếp thích kiểu đàn ông nào cũng không quan trọng, quan trọng là Trương nhị cô nương thích kiểu đàn ông như thế nào. Trương nhị cô nương và Cửu đệ vốn là chỗ quen biết cũ, e rằng sớm đã có tình cảm với nhau. Từ Thịnh Đô đến Phụ Bình chỉ là một chặng đường ngắn ngủi, không lẽ lại dễ dàng để cho Hạ Bỉnh Tắc phá được? Huống chi, tuy đoàn người đông việc nhiều, nhưng chuyện người hộ tống định làm gì cũng không phải dễ dàng!”.
 
Tề Thịnh nhìn tôi chăm chăm, khẽ hỏi: “Thế nàng có diệu kế gì không?”.
 
Vì mạng sống nhỏ bé của mình, tôi quyết tâm liều một phen, lương tâm, đạo đức tạm gác sang một bên đã!
 
Một tay tôi nắm lại, đập khẽ vào lòng bàn tay kia, hạ thấp giọng, nói: “Chẳng qua cũng chỉ là mấy tiểu thư, những người đi theo hộ vệ chắc cũng không nhiều, chuyện gặp phải một đám cướp hay thổ phỉ chặn đường là khó tránh khỏi. Sau đó Hạ Bỉnh Tắc nhân lúc náo loạn cứu Trương nhị cô nương, hai người sẽ có một khoảng thời gian ở riêng với nhau”.
 
Tề Thịnh nheo mắt lại, chăm chú lắng nghe.
 
“Sau đó, bảo Hạ Bỉnh Tắc nhất định phải nhớ, nhất định phải nhân cơ hội ấy giữ lấy Trương nhị cô nương!”.
 
Tề Thịnh đứng dậy, đi lại mấy bước, rồi gật đầu: “Tự đính ước. Ý kiến này hay đấy”.
 
Tôi kêu lên: “Trời ạ, bây giờ là lúc nào rồi mà còn tự đính ước. Đầu tiên phải làm thế nào để gạo nấu thành cơm mới đúng!”.
 
Vừa nói xong câu ấy, tôi lập tức thấy hối hận, chỉ muốn tự vả cho mình mấy cái.
 
Quả nhiên, Tề Thịnh quay người lại nhìn tôi bằng ánh mắt rất lạ lùng.
 
Tôi cố gắng nhếch miệng lên, cười khan, nói: “Trong những thời điểm đặc biệt thì phải dùng những cách đặc biệt mà!”.
 
Tề Thịnh khẽ cười, không nói gì, quay người bước ra khỏi cửa.
 
Mãi đến lúc đó tôi mới thở phào một cái, ngồi phịch xuống dưới sàn, đưa tay đấm lên ngực. Cứ đấm mãi, đấm mãi, bỗng dưng tôi nhận thấy có gì đó khác thường. Ồ, sao tôi lại đấm ngực nhỉ? Sao tôi lại dùng cái động tác của “các bà” như thế nhỉ?
 
Không lẽ là vì “dì cả” đến, ý thức về giới tính của tôi đã bị cơ thể này đồng hóa rồi?
 
Tôi đang ngồi ngẩn ra như thế thì Lục Ly đi vào, quỳ xuống trước mặt tôi rồi khẽ gọi với vẻ hốt hoảng.
 
Tôi ngẩng lên nhìn Lục Ly một lát, nói: “Lục Ly, em đến đây ôm ta một cái”.
 
Lục Ly nghe vậy, mắt lập tức đỏ hoe, vội tới quỳ sát bên rồi dịu dàng ôm tôi vào lòng, nói bằng giọng muốn khóc: “Nương nương, nếu nương nương thấy khó chịu thì cứ khóc đi, đừng cố nén lại trong lòng”.
 
Tôi ôm chiếc eo mảnh mai của Lục Ly, cả khuôn mặt vùi vào nơi mềm mại nhất trước ngực cô nhưng không sao khóc được.
 
Xong rồi, thực sự là xong rồi! Rõ ràng đang được mỹ nhân ôm trong lòng thế mà tôi lại chẳng có chút cảm giác nào.
 
Đúng là khóc không ra nước mắt!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 43      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
101249
Thương Ly
Tác giả: Tuyết Linh Chi
view: 1074496
Tình yêu thứ ba
Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
view: 706477
Nd: Sủng. SE.
Thái tử phi thăng chức ký
Tác giả: Tiên Chanh
view: 471328
Nd: Sủng. HE.
Yêu thương ma cà rồng
Tác giả: Mạc Nhan
view: 677534
Nd: Sủng. HE.
Thâu Trọn Gió Xuân
Tác giả: Thị Kim
view: 2371472
Nd: Ngược.
Gấm rách
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 704314
Nd: Ngược. SE.
Duyên kỳ ngộ full tập 1, 2
Tác giả: Trang Trang
view: 1082530
Nd: Sủng. HE.
Thời niên thiếu không thể quay lại ấy
Tác giả: Đồng Hoa
view: 970878
Nd: Sủng. SE.
Ngủ cùng sói (Đồng lang cộng chẩm)
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 942656
Nd: Ngược. HE.
Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh
Tác giả: Thư Nghi
view: 441767
Nd: Sủng. SE.
Thịt thần tiên
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 716159
Mộng Hoa Xuân
Tác giả: Hắc Nhan
view: 1291414
Nd: Ngược. HE.
Bùn Loãng Cũng Có Thể Trát Tường
Tác giả: Vô Tụ Đinh Hương
view: 910108
Nd: Sủng. HE.
Thịnh Thế Trà Hương
Tác giả: Thập Tam Xuân (Shisanchun)
view: 1846481
Nd: HE.
Thất thân làm thiếp
Tác giả: Nguyệt sinh
view: 2125714
Nd: Ngược. HE.
Phượng ẩn thiên hạ
Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
view: 2205333
Nd: Ngược. HE.
Vô sắc công tử
Tác giả: Thẩm Tiểu Chi
view: 1216224
Nd: Sủng. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14800791
Hiền Thê Khó Làm   view 6863714
Em Dám Quên Tôi   view 6821484
Không xứng   view 6781623
Thứ nữ sủng phi   view 6720647
Ân nhân quá vô lại   view 6585820
Mưa ở phía tây   view 6493223
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc