Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Thái tử phi thăng chức ký

Tác giả : Tiên Chanh   
Chương 6
<< Trước    / 43      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Tề Thịnh nhìn tôi, hỏi: “Trước khi tới Trương phủ có thể xem xong trang này không?”.

 
Tôi cúi xuống chăm chú đếm số chữ rồi ngẩng đầu lên nhìn Tề Thịnh: “Cũng không nhiều lắm”.
 
Tề Thịnh chau mày lại, ném cuốn sách trong tay sang một bên, đưa tay về phía tôi: “Đưa đây cho ta!”.
 
Nói thực lòng, tôi rất ghét cái giọng điệu này của bọn đàn ông, liền nói ngay: “Không cần đâu, để tự thiếp đọc là được rồi”.
 
Tề Thịnh hơi sững người, nhướng mày, nói: “Được, nhưng đừng có đọc thành tiếng đấy”.
 
Nói xong, Tề Thịnh nhắm mắt lại, dựa người vào chiếc gối mềm mơ màng.
 
Đồ chết tiệt! Ông kễnh, ông giở trò gì đấy? Chẳng qua là ông đây xem không quen thôi. Ông mà đưa ra một văn bản tiếng Anh thì anh còn lâu mới bằng ông đây nhé.
 
Tôi cúi xuống, bắt đầu phấn đấu…
 
Sau nửa canh giờ phấn đấu… kết quả… không đến đích.
 
Nhìn thấy còn hơn nửa quyển, tôi bắt đầu cuống.
 
Tề Thịnh mở mắt ra: “Đưa sách đây cho ta”.
 
Lần này thì tôi ngoan ngoãn đưa sách cho anh ta.
 
Anh ta mở đại một trang, chỉ vào chỗ có hình vẽ, hỏi tôi: “Đây là ai?”.
 
Chết tiệt, đây đâu phải phụ đạo, là kiểm tra bài trên lớp thì có!
 
Tôi đột nhiên thấy hồi hộp, cảm giác mình như trở về hồi còn đi học, thầy giáo dạy Địa lý mở tấm bản đồ ra rồi hỏi: Đây là tỉnh nào?
 
Tôi cứ đứng chôn chân tại chỗ, mồ hôi toát ra đầm đìa, cố vắt óc nhớ xem đó là tỉnh Liêu Ninh, hay Hà Nam hoặc Hồ Nam?
 
Thầy Địa lý có một sở thích rất không hay, đó là thích đi lại trong khi giảng bài, rồi đột nhiên bước tới trước mặt một học sinh nào đó và đặt câu hỏi.
 
Lại còn có một thói quen xấu hơn, đó là nếu như học sinh trả lời sai, thầy sẽ lấy bất cứ thứ gì trên bàn của học sinh đó mà gõ vào đầu chủ nhân của nó…
 
Vì thế hồi ấy, hễ thầy Địa lý đi đến gần chỗ nào, đám học sinh đứa nào đứa nấy đều giật mình thon thót.
 
Mỗi lần thầy sắp đi tới chỗ tôi, bạn ngồi cùng bàn vội vàng nhắc: Đồ ngốc! Cất ngay hộp bút của cậu đi, cẩn thận không thì lát nữa thầy sẽ dùng nó để đánh cậu đấy!
 
Thế là, tôi lập tức cất hết mọi thứ trên bàn, thậm chí còn muốn cất luôn cả cuốn sách Địa lý vào trong ngăn kéo, trên bàn chỉ còn lại tờ giấy ghi bài là tốt nhất…
 
Tề Thịnh cầm cuốn sách khua khua trước mặt tôi rồi lại hỏi: “Đây là ai?”.
 
Tôi đưa tay vò đầu, trả lời vẻ thăm dò: “Nhị mẫu? À, không, là nhị bá mẫu?”.
 
Tề Thịnh mím môi lại, không nói gì.
 
Tôi vội sửa lại: “À, thiếp nhớ ra rồi, là tam cô mẫu!”.
 
Tề Thịnh nhướng mày.
 
Thế là tôi lại sửa lại: “Vậy… chàng thấy giống ai?”.
 
Tề Thịnh nhìn tôi, một hồi lâu sau mới nói bằng giọng nhẹ bẫng: “Có lẽ là đại đường tẩu của nàng…”.
 
Tôi vỗ trán: “Đúng thế, chàng nói thiếp mới nhớ ra, chỉ có điều bức vẽ này nhìn có vẻ già hơn…”.
 
Mặt Tề Thịnh biến sắc, anh ta ném cuốn sách vào người tôi: “Đó chính là bà Phạm thị, mẹ đẻ của nàng đấy!”.
 
Thôi xong, phen này thì hay rồi, đến mẹ đẻ của mình mà tôi cũng không nhận ra!
 
Tề Thịnh hành động như vậy, tôi đã bắt đầu không nhịn được, thấp giọng thét: “Thiếp… vẫn chưa xem đến đoạn của bà ấy mà…”.
 
Tề Thịnh tức quá hóa cười: “Được, được, được… nhưng bà ấy chính là người lát nữa nàng sẽ gặp đấy!”.
 
Tôi nhặt cuốn sách rơi trên sàn xe, trong lòng cũng thấy tức giận, lát nữa tôi sẽ gặp người đó, thế sao anh không bảo từ trước? Có đời thuở nhà ai sắp vào trường thi rồi mới cấp tài liệu cho người ta không?
 
Tôi cũng sầm mặt xuống không nói năng gì.
 
Tề Thịnh có vẻ bình tĩnh lại, dừng một lát, đột nhiên nói với tôi bằng giọng lạnh lùng: “Còn không lại đây!”.
 
Tôi nhìn Tề Thịnh, không hiểu.
 
Tề Thịnh đưa tay day day thái dương, nói với vẻ bất đắc dĩ: “Trước hết ta nói cho nàng biết về những người mà lát nữa nàng sẽ gặp. Nàng phải nhanh chóng ghi nhớ, nếu lát nữa mà không ghi nhớ được thì cứ im lặng chớ có nói gì, dù sao cũng không có ai dám hỏi nàng đâu”.
 
Trước mắt, có lẽ chỉ còn cách tạm thời bám lấy cái chân thối của anh ta mà thôi.
 
Mặc dù rất không muốn nhưng tôi cũng vẫn phải tiến hai bước tới chỗ của Tề Thịnh.
 
Tề Thịnh chau mày nhìn tôi, không nói gì.
 
Bất đắc đĩ, tôi đành lê thân thêm hai bước nữa.
 
Nói thực lòng, tôi không có thói quen ngồi gần một người đàn ông khác như thế.
 
Tề Thịnh mặc dù có phần không vừa lòng, nhưng miễn cưỡng cũng coi như thông qua, cầm lấy cuốn sách từ tay tôi, lật từ trang đầu, vừa chỉ vào từng bức hình vừa giới thiệu sơ lược về họ cho tôi. Đoạn đầu là những người đàn ông chủ chốt trong gia đình họ Trương, Tề Thịnh chỉ nói tên họ, mối quan hệ của họ với tôi một cách đơn giản, đến phần ghi chép về những người phụ nữ anh ta nói kỹ càng hơn rất nhiều.
 
Tôi ngạc nhiên, bất giác nhìn Tề Thịnh, bụng nghĩ thầm, Tề Thịnh biết rõ về những người chị em của tôi thật đấy.
 
Tề Thịnh thấy tôi đang nhìn mình liền dừng lại, giải thích với vẻ bất lực: “Những người phụ nữ này là những người nàng phải tiếp xúc nhiều nhất, đừng có lẫn lộn họ với nhau”.
 
Tôi hỏi vẻ ngạc nhiên: “Sao chàng lại biết họ rõ thế?”.
 
Tề Thịnh lại chau mày, cố nén cơn bực bội, đáp: “Bởi vì ta đã xem cuốn sách này một lần rồi!”.
 
Ồ, không lẽ đây chính là khả năng nhìn một lần là nhớ nổi tiếng sao?
 
Khi xa giá dừng lại trước cổng chính Trương viên, Tề Thịnh đang nói đến con gái lớn của anh trai bên mẹ của Trương thị.
 
Tề Thịnh vội gấp sách lại, ném vào ngăn kéo trong khoang xe, dặn dò: “Nghe nói tiểu nha đầu này thân với nàng nhất, lát nữa gặp mặt tuyệt đối không được có sơ hở đâu đấy”.
 
Tôi không thèm để ý, khoát tay: “Chàng yên tâm, một tiểu cô nương mà làm khó được thiếp thì khi trở về thiếp sẽ tự mình treo cổ lên cành cây phía đông nam!”.
 
Tề Thịnh đang chuẩn bị bước xuống khỏi xe, nghe thấy thế liền dừng lại, quay người nhìn tôi: “Cái cây ở phía tây sau điện của nàng, cao thấp, to nhỏ đều rất phù hợp!”.
 
Tôi không ngờ Tề Thịnh cũng có khiếu hài hước lạnh lùng như vậy, nhất thời không biết phải tiếp lời thế nào.
 
Tề Thịnh nhìn tôi khẽ mỉm cười, quay người bước ra khỏi xe.
 
Tôi không kịp suy nghĩ gì về thái độ vừa rồi của Tề Thịnh, chỉ đưa tay lên lau mồ hôi, trong lòng cảm thấy hơi lo lắng.
 
Thì ra, giả vờ làm một kẻ ngốc và giả làm phụ nữ đều khó như nhau.
 
Các chị em phụ nữ, các chị em cũng thật chẳng sung sướng gì.
 
Vừa theo Thái tử bước xuống xe đã thấy Lục Ly đứng sẵn ở bên chờ. Nhân lúc đỡ tôi xuống xe, Lục Ly ghé sát vào tai tôi khẽ nói: “Con tiện nhân ấy đã về trước rồi!”.
 
Nghe Lục Ly nói vậy, tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy Giang thị mặc một bộ đồ trắng đứng phía sau những người đàn ông quần áo chỉnh tề.
 
Chà! Cô gái này không hiểu vì sao ngày nào cũng mặc đồ màu trắng thế nhỉ?
 
Không… sợ bẩn à!
 
Tôi chợt nhớ đến Tề Thịnh, đại não của anh ta chắc là không xảy ra chuyện thiếu máu tạm thời đấy chứ?
 
Tôi quay người lại, thấy ánh mắt của Tề Thịnh quả nhiên đang dừng lại trên người Giang thị, sau đó mới nhìn sang Triệu vương đứng bên cạnh.
 
May quá, may quá, đại não chỉ bị thiếu máu tạm thời, không phải toàn bộ chạy hết vào tiểu não.
 
Cùng là đàn ông với nhau, tôi hiểu, đối với những người như anh ta thì giữa việc điều khiển súng đạn và bị súng đạn điều khiển chỉ có ranh giới vô cùng mỏng mảnh mà thôi.
 
Sau khi hoàn tất những nghi thức rườm rà, phiền toái thì Tề Thịnh và Triệu vương ở lại ngoài viện, còn Giang thị đi theo tôi vào nhị môn. Vốn dĩ đã chuẩn bị kiệu mềm, nhưng vừa nghĩ đến người khiêng kiệu là các cô gái, tôi liền cảm thấy khó chịu nên dứt khoát không dùng.
 
Thái tử phi không ngồi kiệu, Triệu vương phi đương nhiên cũng chỉ có thể đi bộ theo. Suốt dọc đường đi, cô ta luôn giữ im lặng.
 
Tôi không nén được quay lại nhìn cô ta, không ngờ bị cô ta nhìn thấy, còn mỉm cười, khẽ gọi: “Đại biểu tỷ”.
 
Tôi quay ngoắt đầu lại… Kiểu gọi này thật quá đả kích người khác.
 
Nhưng rồi tôi lại không nén được tò mò, rốt cuộc Tề Thịnh thích cô ta ở điểm gì?
 
Khuôn mặt ư? Chỉ có thể xem là tương đối khả ái, những người có khuôn mặt đẹp hơn cô ta trong Đông Cung còn vô khối.
 
Thân hình chăng? Tuy đang mặc trang phục mùa xuân nhưng vẫn không nhìn thấy có gì hấp dẫn.
 
Tính cách ư? Nhưng tính cách của phụ nữ chẳng qua cũng chỉ là mấy kiểu đó mà thôi, liệu khác được mấy phần?
 
Bây giờ thì tôi thực sự thấy kỳ lạ, rốt cuộc Tề Thịnh thích điểm gì ở cô ta? Còn thích đến mức khiến cho một cung đầy mỹ nhân phải trở thành góa phụ sống…
 
Tôi lại quay đầu nhìn kỹ Giang thị một lần nữa vẫn không tìm ra nguyên nhân.
 
Chẳng lẽ là vì… những điểm tốt bên trong?
 
Nhưng vừa nghĩ đến đây, chính tôi cũng phải bật cười
 
Giang thị vẫn tỏ ra rất điềm tĩnh.
 
Ở nhị môn, một đoàn phụ nữ nhà họ Trương đang đứng chờ, cuối cùng tôi cũng đã nhìn thấy vị Ngôn thị mặt thì xinh đẹp nhưng lại rất hay ghen kia.
 
Đúng là thất vọng quá, không đẹp như trong bức vẽ, chính là điển hình của người đẹp tuổi xế chiều.
 
Còn cả bà Phạm thị, mẹ của Trương thị, vừa nhìn thấy tôi mắt đã đỏ hoe.
 
Đám đông nhìn thấy tôi đi tới bèn quỳ sụp xuống vái chào, tôi không nỡ nhìn thấy cảnh bà quỳ xuống trước cháu, mẹ quỳ trước con, vội bảo Lục Ly ra hiệu miễn lễ, lúc ấy mọi người mới đứng đậy.
 
Tôi cũng giả bộ chuẩn bị vái chào Trương lão thái thái và Phạm thị nhưng Lão thái thái đã đỡ ngay lấy tôi, kéo tay rồi nói như muốn khóc: “Đại nha đầu!”.
 
Những người xung quanh lập tức vô cùng phối hợp lôi khăn tay ra, một nửa trong số họ lập tức nhỏ nước mắt, những người không khóc cũng cầm góc khăn chấm chấm khóe mắt.
 
Tôi cảm thấy đau đầu, vội nói: “Đừng khóc nữa, đừng khóc nữa!”.
 
Ai ngờ, tôi vừa nói xong thì những tiếng nức nở nghẹn ngào ban nãy lập tức đổi thành khóc ra tiếng. Bây giờ thì hay rồi, đến Lục Ly cũng khóc theo họ.
 
Nếu chỉ có một phụ nữ khóc thì tôi còn có thể dỗ được, chứ cả một đoàn khóc cùng lúc như thế này… Tôi thậm chí suýt đưa tay lên trời thề: Tôi, tôi, tôi… thực sự không làm gì có lỗi với mọi người!
 
Đứng lúc tôi đang đứng ngây người ra thì một cô bé chừng năm, sáu tuổi từ trong đám đông bước ra, mở to đôi mắt tròn xoe nhìn tôi. Thấy cô bé rất đáng yêu, tôi cúi người xuống đùa: “Cô bé, bé có khỏe không?”.
 
Cô bé mỉm cười rất dễ thương và gọi tôi: “Cô ơi!”.
 
Tôi nhất thời đần người.
 
Chị dâu của Trương thị vội chạy tới lôi tay cô bé, khẽ nói lời xin lỗi với tôi: “Nương nương tha tội, Thanh nhi còn bé chưa hiểu chuyện”.
 
Tôi xua tay, cười đáp: “Bé cũng có gọi sai đâu mà phải tha tội?”.
 
Đám đông cũng cười theo, nhờ thế mà số khăn tay được cất đi cũng kha khá.
 
Ôi, phụ nữ quả là loài động vật hỉ nộ thất thường.
 
Trương lão thái thái coi như đã khóc xong, quay người lại khuyên Phạm thị: “Con cũng đừng khóc nữa, khó khăn lắm Đại nha đầu mới về được một lần, lát nữa mẫu tử hai người cứ từ từ mà hàn huyên”.
 
Phạm thị gật đầu vâng lời rồi quay sang nhìn tôi bằng đôi mắt hiền từ.
 
Tôi thấy sởn cả da gà trước cái nhìn ấy. Tôi không phải là con gái nhà người ta, quả thực không xứng đáng với ánh mắt ấy.
 
May sao, Giang thị đã kịp thời giải vây cho tôi. Từ nãy đến giờ, Giang thị vẫn đứng ở đằng sau đám người, lúc này mới bước ra để hành lễ với Trương lão thái thái. Trương lão thái thái lại được một phen cảm động, cứ cầm tay Giang thị nói chuyện.
 
Lúc này tôi mới rõ, thì ra Giang thị là con gái của chị gái họ ngoại nhà Trương lão thái thái.
 
Lục Ly nói rất đúng, đến đời của Trương thị thì đã là chị em họ xa bắn đại bác không tới rồi.
 
Lúc này, đám đông chẳng hề rút khăn tay ra hưởng ứng, chỉ lên tiếng khuyên Trương lão thái thái đừng quá xúc động. Có thể thấy rõ, thái độ của những phụ nữ nhà họ Trương đối với Giang thị không lấy gì làm tốt, thậm chí là coi thường. Đường đường là một Vương phi thế mà họ cứ giả như không nhìn thấy!
 
Gia đình mới chỉ có một thái tử phi mà đã lên mặt như thế, nếu sau này tôi thăng chức thành công, bọn họ liệu còn coi ai ra gì không!
 
Chuyện này cần phải chấn chỉnh!
 
Ngày hôm đó, tôi vô cùng nhàm chán.
 
Phụ nữ thời xưa tập trung một chỗ cũng không ngoài chuyện ăn ăn uống uống, nghe hát nghe hò, rồi ra sức nịnh hót tôi. Bị tra tấn đến tận khi trời tối, Phạm thị chỉ mới giữ tay tôi, vẫn chưa kịp nói một câu cho ra đầu ra đũa thì nội thị từ phía ngoài đã chạy vào bẩm báo: Thái tử Tề Thịnh đang nghỉ ở Phong Nghi viện, truyền gọi tôi tới đó.
 
Chết tiệt, Tề Thịnh, ta ở trong Đông Cung đã tám tháng rồi, anh đã bao giờ cho gọi ta tới. Thế mà vừa về đến Trương gia anh đã gọi ngay được.
 
Phạm thị vội lau nước mắt, nói: “Dạo trước nghe tin con không được khỏe, trong nhà đã định đi thăm con, hiềm nỗi không thể vào đó được. Hôm nay nhìn thấy con không sao, mẹ cũng yên tâm rồi. Con mau đi đi, dù sao con vẫn còn ở đây mấy ngày, ngày mai mẹ con mình nói chuyện cũng được”.
 
Có lẽ thấy sắc mặt tôi không được tốt, Phạm thị vội khuyên: “Con à, đừng bướng nữa, chẳng có người chồng nào lại không thích vợ mình hiền thục, chỉ cần con nghe lời Thái tử thì nhất định Thái tử sẽ nhận ra những điểm tốt của con”.
 
Thấy sắc mặt tôi càng tối, Phạm thị hạ giọng khẽ nói: “Điện hạ dính chặt lấy con, đó là chuyện vui! Con gái ngốc, còn làm mình làm mẩy gì nữa? Không lẽ Điện hạ cứ chạy theo Giang thị thì mới là chuyện tốt chắc?”.
 
Tôi nhìn Phạm thị đồng cảm nhưng không nói gì.
 
Haizz, nếu bà biết con gái không còn là con gái bà nữa, con rể cũng không hề để lòng dạ ở chỗ Trương thị mà chỉ là sợ tôi làm lộ chuyện.
 
Lúc đó… bà còn cười được nữa không?
 
Từ biệt Phạm thị, Lục Ly dìu tôi chầm chậm đi về phía Phong Nghi viện, ai ngờ đến nửa đường thì gặp Giang thị cũng đang đi tới một viện ngay bên cạnh Phong Nghi viện.
 
Lục Ly giận dữ nói: “Không biết ai sắp xếp chỗ ở nữa. Đúng là chẳng hiểu chuyện gì cả, ai lại để con tiện nhân Giang thị ở sát vách của chúng ta như thế cơ chứ!”.
 
Tôi nhìn vào hàng trúc tía giữa hai viện, thầm nghĩ: Đúng là một nơi rất tốt cho những kẻ vụng trộm!
 
Rốt cuộc là ai sắp xếp chỗ nghỉ như vậy? Đúng là tài giỏi hết mức!
 
Tôi vừa bước vào viện thì nội thị đã chạy ra bẩm báo Tề Thịnh đang ở thư phòng.
 
Tôi đắn đo một lát, không để cho bọn Lục Ly đi vào mà một mình theo nội thị đến chỗ Tề Thịnh.
 
Loại chuyện này vẫn là không nên để cho phụ nữ biết, bọn họ hầu hết đều không thể giữ kín bất cứ điều gì, cho dù có trung thành đến mấy cũng thế.
 
Đèn trong thư phòng rất sáng, Tề Thịnh lại đang đọc sách.
 
Tôi thấy nhẹ nhõm, đoán mục đích của việc Tề Thịnh đọc sách chẳng khác gì mấy gã vệ sĩ đeo kính đen.
 
Một là, anh ta không muốn tôi nhìn thấy ánh mắt của anh ta, cũng đồng thời không muốn bộc lộ tâm trạng của mình.
 
Hai là, thằng nhãi ấy đang giả bộ bình tĩnh.
 
Quả nhiên, ánh mắt Tề Thịnh không để vào cuốn sách, chỉ bình thản hỏi tôi: “Thế nào?”.
 
“Cũng được”, tôi đáp.
 
Tề Thịnh ngẩng lên liếc tôi một cái.
 
Tôi lập tức kiểm điểm lại mình, ngữ điệu quá vui vẻ rồi, sau này nhất định phải sửa lại.
 
Tề Thịnh không nói gì, tiếp tục giả bộ như đang chăm chú đọc sách, thỉnh thoảng lại lật giở một vài trang. Có điều qua số lần lật sách thì có thể biết anh ta không để tâm vào việc đọc.
 
Thế là tôi cũng bình tâm lại, tìm một chiếc trường kỷ ngồi xuống, lặng lẽ ngắm Tề Thịnh đọc sách.
 
Khi tôi đã bình tĩnh lại thì Tề Thịnh cuối cùng cũng không bình thản được nữa, đột nhiên hỏi tôi: “Nàng có điều gì muốn nói không?”.
 
Tôi ngẫm nghĩ một lát rồi thăm dò: “Chàng muốn nghe về chuyện gì?”.
 
Tề Thịnh nhìn tôi: “Vì sao đến cả người trong nhà mình nàng cũng không nhận ra?”.
 
Tôi hỏi lại: “Vì sao đến cả giới thiệu về các nhân vật trong nhà họ Trương mà chàng cũng phải chuẩn bị từ trước?”.
 
Tề Thịnh hơi nhếch môi lên, hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Trong Thư thuyết kỳ đàm có ghi chép một câu chuyện, Kiều gia ở Nam Hàng có một người con gái qua một đêm đột nhiên thay đổi hoàn toàn. Chẳng những không nhận ra cha mẹ, bạn bè mà từ hành động đến lời nói đều khác hẳn trước. Mọi người nói rằng đó là vì người ấy mắc chứng mất trí nhớ. Có thuật sĩ thì nói người con gái ấy thân thể vẫn giữ nguyên nhưng phần hồn thì đã đổi, đó là vì có quỷ ám vào người, nhất định phải bắt được người thay thế mới thôi, chỉ có hỏa thiêu thì mới hóa giải được”.
 
Tôi giật thót mình: “Nhưng thiếp là người sống đàng hoàng, nếu bị thiêu thì sẽ chết mất”.
 
Tề Thịnh lại nói tiếp: “Nhưng cha mẹ của Kiều thị vì thương xót con gái nên đã đuổi thuật sĩ ấy đi. Sau đó, gia đình Kiều thị vẫn bình an, nhưng mọi người đều sợ cô con gái có số khắc người đó nên chẳng ai dám lấy, khiến cho cô ấy đã đến tuổi hai mươi vẫn chưa gả được”.
 
Tôi chợt thấy đau buồn. Thử nói xem, nếu tôi xuyên không trước có phải tốt không, thà làm một bà cô già còn hơn phải lấy một người đàn ông!
 
Tôi hỏi Tề Thịnh: “Nhưng bây giờ thiếp đã lấy chồng rồi, làm thế nào bây giờ? Liệu… có bỏ được không?”.
 
Tề Thịnh thong thả đáp: “Thái tử không bỏ vợ…”, anh ta dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Sau đó, không hiểu sao lại gặp được Tĩnh quốc công Hàn Hoài Thành. Tĩnh quốc công là người không sợ thần thánh, ma quỷ, nên đã nhờ mai mối lấy cô gái đó. Sau khi lấy nhau, hai người sống vô cùng hạnh phúc, nhưng đúng lúc những người bình thường đều nói: Chỉ có Tĩnh quốc công sát khí nặng nề đến thế mới chế ngự được cô gái ấy thì Tĩnh quốc công đột nhiên lâm trọng bệnh qua đời”.
 
Tôi sửng sốt: “Không lẽ số cô ta khắc chồng thật?”.
 
Tề Thịnh phì cười: “Khắc chồng, khắc chồng, đó chẳng qua chỉ là cách nói của những người nông dân quê mùa. Người đời chỉ nhìn thấy những chiến tích lẫy lừng của Tĩnh quốc công, có ai biết được đằng sau Tĩnh quốc công là sự hỗ trợ rất to lớn của Kiều thị!”.
 
Tôi phản bác: “Nhưng cuối cùng thì vẫn là khắc chồng còn gì?”.
 
Tề Thịnh nhìn tôi, nói bằng giọng bình thản: “Tĩnh quốc công không phải chết vì bạo bệnh, mà là giả chết nhằm mai danh ẩn tích”.
 
Giả chết, giả chết, chà, tôi thực sự không sao hiểu được chuyện này. Trong thời đại của tôi, người ta chủ yếu là thay tên đổi họ, cái loại giả chết để mai danh ẩn tích này trình độ cao quá, người thường làm không được.
 
Tôi nhìn Tề Thịnh, cố đoán xem anh ta nói những lời này với tôi có ý gì.
 
Tề Thịnh nhìn tôi, cũng không nói gì thêm nữa.
 
Hai chúng tôi cứ im lặng nhìn nhau như thế có lẽ cảm thấy hơi kỳ lạ nên cả hai đều rời mắt đi nơi khác.
 
Tề Thịnh lại khẽ hỏi tôi: “Nàng có điều gì định nói nữa?”.
 
Tôi nghĩ một lát, vẫn trả lời như cũ: “Chàng muốn nghe về chuyện gì?”.
 
Tề Thịnh vẫn giữ vẻ mặt bình thản, không nói gì.
 
Tôi đưa tay che miệng ngáp một cái, đứng dậy: “Hôm nay thiếp mệt rồi, nếu Điện hạ không còn chuyện gì nữa, thiếp xin phép được về phòng”.
 
Sắc mặt của Tề Thịnh hơi thay đổi.
 
Tôi quay người nhanh chóng rời đi, quả nhiên còn chưa tới cửa thì phía sau đã vọng lại giọng nói của Tề Thịnh: “Có lẽ nàng và Kiều thị đến từ cùng một nơi?”.
 
Tôi hơi dừng chân, quay người lại nhìn Tề Thịnh, cười đáp: “Thái tử điện hạ chắc mệt mỏi quá độ rồi. Kiều thị là người Nam Hàng, còn nhà thiếp lại ở Thịnh Đô, sao có thể là người cùng một nơi được?”.
 
Tề Thịnh im lặng một lát, đột nhiên mỉm cười gật đầu: “Không sai”.
 
Tôi cũng cười theo: “Thiếp lui trước, ngày mai gặp lại”.
 
Trò trẻ con, định buộc tôi thừa nhận mình xuyên không ư? Còn non lắm!
 
Vừa ra khỏi thư phòng chưa được mấy bước bỗng nghe thấy một tiếng “bộp”. Tôi bất giác lắc đầu, cái thói hơi tí là ném sách này đúng là rất không hay, phải sửa!
 
Trở về phòng ngủ không thấy Lục Ly đâu, tôi đang định hỏi các cung nữ khác thì thấy Lục Ly dáng điệu rất bí mật trở về.
 
Lục Ly đuổi những người khác ra khỏi phòng rồi ghé sát vào tai tôi nói khẽ: “Đã sắp xếp xong cả rồi, trong mấy ngày này nếu Thái tử điện hạ đi gặp Giang thị, lập tức sẽ có người báo cho chúng ta biết”.
 
Tôi nghe mà sửng sốt, quay đầu lại nhìn Lục Ly. Nha đầu này sao lại chẳng hiểu chuyện gì vậy, ở đâu ra cái loại nhân viên suốt ngày chỉ chăm chăm đi bắt gian ông chủ như thế. Làm vậy chẳng phải sẽ liên lụy đến tôi sao?
 
Lục Ly lại nói: “Điện hạ đã đưa nương nương về phủ lại không chịu ngủ cùng phòng với nương nương, chắc chắn trong lòng vẫn còn nhung nhớ con tiện nhân Giang thị. Những ngày trước ở xa đã đành, bây giờ ở ngay bên cạnh thì nương nương không thể không đề phòng”.
 
Tôi không biết phải làm sao, đưa mắt nhìn Lục Ly rồi hỏi: “Ngươi bảo đề phòng cái gì?”.
 
Lục Ly ngớ người ra: “Đương nhiên là đề phòng Giang thị rồi ạ”.
 
Tôi lại hỏi: “Vì sao lại phải đề phòng Giang thị?”.
 
Lục Ly trả lời với vẻ rất hiển nhiên: “Nương nương! Đó là vì con tiện nhân ấy muốn quyến rũ Điện hạ!”.
 
“Trong Đông Cung có ai không muốn quyến rũ Tề Thịnh?”, tôi lại hỏi.
 
Lục Ly ngây người ra không trả lời được.
 
“Nhiều cung tần, mỹ nữ như thế không đề phòng, đề phòng một Vương phi để làm gì?”, tôi lại hỏi.
 
Cuối cùng Lục Ly cũng im lặng suy nghĩ.
 
Tôi bỗng cảm thấy rất vui, tâm tình cũng nhẹ nhõm hơn nhiều. Nha đầu này ấy mà, đầu óc và mồm miệng không thể hoạt động cùng lúc được, để cho đầu óc của cô nàng hoạt động thì miệng lập tức sẽ trở nên ngoan ngoãn ngay.
 
Vừa mới yên ổn được chừng hai phút thì phía ngoài đã có tiếng người khẽ gọi Lục Ly.
 
Lục Ly đưa mắt nhìn tôi một cái rồi xin cáo lui, lúc sau trở về sắc mặt càng trở nên khó coi, chạy đến ghé vào tai tôi thì thào: “Thái tử điện hạ quả nhiên ra khỏi phòng, đi tới bụi trúc rồi”.
 
Tôi không khỏi ngạc nhiên, chẳng lẽ những lời nói ban ngày đều uổng phí? Vào giờ phút gay cấn Tề Thịnh vẫn để súng đạn chỉ huy?
 
Còn Triệu vương thì sao? Sẽ bị cái gì chỉ huy đây?
 
Tôi vừa nghĩ đến Triệu vương thì nghe thấy cung nữ bên ngoài khẽ bẩm báo: “Nương nương, Triệu vương điện hạ xin cầu kiến”.
 
Tôi thấy rất thú vị. Được lắm, đêm hôm khuya khoắt Thái tử bí mật hẹn gặp Triệu vương phi, Triệu vương thì đi cầu kiến Thái tử phi.
 
Đúng là một màn kịch hay!
 
Chỉ có điều, không rõ Triệu vương tới tìm tôi để làm gì.
 
Để kể khổ hay là muốn rủ đi bắt gian đây?
 
Nếu đã đến rồi, lại ở ngay gần như vậy, không gặp có lẽ không thích hợp lắm. Tôi đành phải bảo Lục Ly giúp tôi mặc lại quần áo cho nghiêm chỉnh rồi mới bước ra.
 
Triệu vương đang ngồi chờ ở phòng khách, nhìn thấy tôi bèn đứng dậy chào: “Tam tẩu”.
 
Ừm, điệu bộ rất tùy tiện, có thể thấy trước đây quan hệ của Triệu vương với Trương thị rất gần gũi.
 
Vốn dĩ tôi có chút đề phòng Triệu vương, chỉ sợ anh ta lại yêu cầu tôi cùng đi bắt gian, nhưng vừa nhìn điệu cười của anh ta thì lại thấy rất đồng cảm. Một chiếc sừng to như vậy, có người đàn ông nào lại muốn cắm nó trên đầu?
 
Tôi đang suy nghĩ xem nên an ủi Triệu vương như thế nào thì đột nhiên nghe thấy anh ta cười, nói: “Tam tẩu, mấy hôm trước được nghe mọi người kể một số chuyện thú vị trong kinh, đêm nay không ngủ được, đệ liền muốn đến kể lại cho Tam tẩu nghe”.
 
Vì không hiểu rõ về con người Triệu vương, tôi chỉ có thể thuận nước đẩy thuyền mà đối phó: “Được, mời Triệu vương”.
 
Tôi cứ tưởng câu chuyện của Triệu vương sẽ là dạng ý tại ngôn ngoại nên đã chuẩn bị sẵn tinh thần để tìm hiểu, ai ngờ Triệu vương lại kể cho tôi nghe chuyện vặt vãnh về các gia đình trong kinh thật. Nào là tam công tử của Lâm ngự sử mới lấy đại tiểu thư nhà Triệu hàn lâm, đám cưới chưa đầy một tháng thì đã đánh nhau…, nào là có một phú thương một lần lấy tới bảy tiểu thiếp, hơn nữa lại cùng đón về nhà một lúc, khi dâng trà cho đại phu nhân xếp thành một hàng dài đến tận cửa phòng…
 
Trà trong cốc của Triệu vương liên tục được rót đầy…
 
Tôi sai Lục Ly mang một ít hạt dưa lên…
 
Đến khi tôi không thể chịu đựng thêm được nữa, đành phải vẫy Lục Ly lại nói thầm vài câu. Lục Ly nghe xong đi ra ngoài, còn tôi lại tiếp tục nghe Triệu vương kể chuyện…
 
Một lát sau Lục Ly trở về, ghé sát vào tai tôi nói: “Thái tử điện hạ đã về rồi”.
 
Tinh thần tôi lập tức tỉnh táo, ngồi thẳng dậy, nhìn Triệu vương nói: “Điện hạ, không còn sớm nữa, hôm nay kể đến đây thôi, chúng ta nên về ngủ rồi!”.
 
Mặt nạ bình thản của Triệu vương cuối cùng cũng xuất hiện vết nứt, đưa mắt nhìn tôi: “Không còn sớm nữa à?”.
 
Tôi gật đầu: “Đúng là không còn sớm nữa!”.
 
Triệu vương lại hỏi: “Đã đến lúc về ngủ rồi à?”.
 
Tôi lại gật đầu: “Nếu Triệu vương vẫn còn muốn kể nữa thì để ta cho mời Thái tử điện hạ đến, hai huynh đệ… hàn huyên tâm sự nhé?”.
 
Triệu vương nghe thế vội đứng phắt dậy, xua tay: “Không cần đâu, không cần đâu, để hôm khác đệ lại tới nói chuyện với Tam tẩu. Hôm nay xin cáo từ”.
 
Tôi cũng sốt ruột đứng lên tiễn khách: “Vậy thì không tiễn nữa, đi từ từ nhé!”.
 
Mặc dù miệng tôi thì nói đi từ từ, nhưng bước chân lại không hề chậm chút nào. May mà Triệu vương đi cũng tương đối nhanh, nếu không nhìn vào lại tưởng là Triệu vương tiễn tôi.
 
Vừa tiễn Triệu vương ra khỏi cửa, tôi lập tức về phòng nằm dài ra giường, cảm thấy mệt tới mức lưng mỏi người đau. Chà, cái thân xác Trương thị này đúng là chỉ để ngắm chứ không phải để dùng. Phải rèn luyện mới được!
 
Lục Ly quả nhiên là người rất tinh ý, không chờ tôi mở miệng đã đến bóp vai cho tôi. Bàn tay nhỏ nhắn ấy bóp rất đúng chỗ, chỉ hiềm nỗi lực tay hơi nhẹ một chút, tôi nhắc Lục Ly hai lần, Lục Ly bèn lập tức làm theo. Nhưng chưa được mấy cái thì tôi bảo dừng lại.
 
Lục Ly nhìn tôi vẻ không hiểu.
 
Tôi ngẫm nghĩ một lát, sau đó nói: “Ngươi tìm một chiếc gối ôm lớn mang đến đây cho ta”.
 
Thấy ánh mắt của Lục Ly vẫn có vẻ không hiểu, tôi nghĩ thầm trong bụng, ôi tiểu cô nương, xem ra ngực của cô còn nhỏ lắm.
 
Tôi đưa hai tay ra phía trước làm động tác: “Chỗ này… cộm lắm…”.
 
Lục Ly đỏ mặt, mím môi cười rồi vội chạy đi tìm gối.
 
Tôi lại thở dài một tiếng, trước đây chỉ nhìn thấy cái đẹp và sự tuyệt diệu của vòng một đầy đặn, ai ngờ phụ nữ cũng có nỗi khổ khó nói ra…
 
Tạm thời chưa nói tới chuyện xệ hay không thì cũng đã thấy nó chẳng khác gì một cục thịt thừa to tướng!
 
Chà… đúng là không dễ dàng gì!
 
Tôi cứ nghĩ tới những khó khăn của các cô gái có vòng một nở nang mà thiếp đi lúc nào không biết. Trong cơn mơ, tôi thấy mình bị một con rắn màu xanh dẫn vào ruộng dưa, rồi sau đó bị vấp vào dây dưa mà ngã nằm giữa hai quả dưa to đùng, cộm đến mức hai bên ngực phát đau cả lên…
 
Điều kỳ lạ là, tôi biết rõ mình đang mơ, còn nghĩ có lẽ con rắn là ám thị của tình dục, tôi đã nén chịu nhu cầu tình dục quá mức rồi chăng? Nhưng, còn hai quả dưa thì có nghĩa là gì nhỉ?
 
Đang bận suy nghĩ thì nghe thấy tiếng Lục Ly từ đâu đó vọng vào: “Nương nương mau dậy đi. Hôm nay là ngày rất quan trọng của Trương nhị cô nương, nương nương không thể đến muộn được”.
 
Thế là tôi lại suy nghĩ, Nhị cô nương? Trước đây tôi đã rất phiền phức với Ngũ cô nương rồi, còn Nhị cô nương là ai nhỉ?
 
Lục Ly sốt ruột đỡ tôi ra khỏi đống chăn, lúc đó tôi mới tỉnh ngủ hẳn, chợt nhớ ra Trương nhị cô nương chính là em gái của Trương thị, là người thân bắn mấy lần đại bác không tới của Ngũ cô nương.
 
Đồng thời tôi cũng đã hiểu, làm gì có trái dưa ngọt nào, chẳng qua là vì tôi không cẩn thận nằm sấp khi ngủ mà thôi.
 
Lục Ly vội chải đầu, trang điểm cho tôi. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, trời vẫn còn tối, cơn ngái ngủ còn chưa hết hẳn, tuy miệng không nói ra nhưng mặt thì lộ rõ vẻ không vừa lòng. Lục Ly dường như không thấy điều đó, chỉ chú tâm vào việc trang điểm cho tôi, đồng thời lẩm bẩm: “Hôm nay là lễ Cài trâm của Nhị cô nương, nghe nói trong nhà đã chuẩn bị rất cẩn thận, cũng mời rất nhiều khách quý đến dự…”
 
Tôi ngạc nhiên: “Lễ Cài trâm?”.
 
Lục Ly gật đầu, cài thêm một chiếc trâm lên đầu tôi: “Làm lễ Cài trâm xong thì Nhị cô nương được phép lấy chồng rồi. Không biết sẽ lấy ai đây, để xem hôm nay ai sẽ tới…”.
 
Ồ, tôi hiểu rồi, lễ Cài trâm cái gì chứ, thực ra chỉ là một buổi quảng cáo sản phẩm, tuyên bố trước tất cả các vị quan to có máu mặt trong kinh thành rằng: Nhị cô nương nhà họ Trương cuối cùng cũng đã có thể tung ra thị trường được rồi… ấy chết, quên mất, là cuối cùng cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
 
Tôi được Lục Ly trang điểm cực kỳ lộng lẫy, trở thành một nữ khách tôn quý đến tham dự lễ tuyên bố ra mắt Nhị cô nương. Sau đó tôi nhận thấy, lễ Cài trâm của Nhị cô nương quả đúng là rất to, Nhị cô nương quả đúng là rất xinh đẹp, khách quý đến dự quả đúng là rất… sang trọng, quý phái…
 
Trong đám khách đến dự, thấp thoáng thấy cả bóng dáng rất phong độ của Nhà xí huynh và Leo cây công tử…
 
Vẻ ngoài tôi rất bình thản, trong lòng lại thấy rất đau…
 
Chỉ tiếc là không thế hỏi Thượng thư Bộ binh, cha của tôi rằng, rốt cuộc thì cha có mấy người con gái, vì sao cô nào cũng phải gả cho những người quyền quý…
 
Nhị cô nương rất xinh đẹp, tuy thân hình chưa phát triển hết nhưng đã nhìn thấy dáng dấp của một thiếu nữ, chắc chắn sau này có không ít người nhòm ngó, chỉ có điều không biết ai sẽ giành được.
 
Nghĩ đến đây, tôi đưa mắt nhìn sang hai người chưa vợ là Nhà xí huynh và Leo cây công tử.
 
Nhà xí huynh tỏ ra rất bình thản, tôi tin chắc anh ta thực sự bình thản.
 
Vẻ mặt của Leo cây công tử cũng rất bình thản, nhưng tôi cảm thấy trong lòng anh ta có lẽ cũng đau như tôi, bởi mỗi khi nhìn đến chiếc bánh quế trong đĩa bánh điểm tâm đặt trên bàn, đôi mắt của anh ta bất giác lại liếc tôi một cái.
 
Anh nói đi, anh như thế là muốn ăn hay không?
 
Đang mải suy nghĩ thì Lục Ly ở sau lưng khẽ kéo vạt áo tôi, thì thầm: “Nương nương, nương nương nhìn con tiện nhân Giang thị mà xem, lần nào cũng làm trò, nhìn điệu bộ giả tạo của ả ta kìa!”.
 
Thực ra, không cần Lục Ly nói thì tôi cũng đã nhìn thấy Giang thị rồi. Giữa một đám đông màu sắc sặc sỡ nổi bật, Giang thị với một bộ váy áo màu xanh, trên đầu chỉ cài hờ một chiếc trâm màu ngọc bích, trông nổi bật hẳn lên chẳng khác gì cây hẹ trên mặt nước.
 
Ồ, sao hôm nay cô ta lại không mặc màu trắng nhỉ?
 
Quay lại nhìn Thái tử Tề Thịnh, biểu hiện của anh ta cũng khá điềm tĩnh nhưng ánh mắt thì không ổn định, cứ liếc đi liếc lại về phía Giang thị. Thế là, suy nghĩ của tôi cũng bay theo ánh mắt của anh ta, chỉ sợ Tề Thịnh không kiềm chế nổi lại nhường việc chỉ huy cho súng đạn.
 
Súng đạn chỉ huy người không đáng sợ, đáng sợ là súng đạn lúc nào cũng chỉ huy người!
 
Hừ, đều là người từng trải, ai cũng hiểu rõ cả…
 
Huống chi, hôm nay bộ dạng của Giang thị thực sự rất hấp dẫn. Ngay cả hộp đựng súng như tôi còn hồn phách run rẩy chứ đừng nói đến người mang súng như Tề Thịnh.
 
Người anh em, anh phải kiềm chế, nhất định phải kiềm chế…
 
Tôi, tin tưởng ở anh…
 
Thế nên, tôi cứ thấp thỏm như thế cho đến khi buổi lễ kết thúc, khách đến dự ngồi riêng từng khu theo giới tính, lúc đó tôi mới thấy tạm thời yên tâm mà nhìn kỹ các chị em phụ nữ có mặt hôm nay.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 43      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
107429
Không yêu thì biến
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1179041
Nd: Sủng. HE.
Đông cung
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 775693
Nd: Ngược. SE.
Mỹ nhân khó gả (Đệ nhất mỹ nhân)
Tác giả: Thị Kim
view: 1401315
Nd: Sủng. HE.
Yêu thương ma cà rồng
Tác giả: Mạc Nhan
view: 677534
Nd: Sủng. HE.
Thái tử phi thăng chức ký
Tác giả: Tiên Chanh
view: 471328
Nd: Sủng. HE.
Thịnh Thế Trà Hương
Tác giả: Thập Tam Xuân (Shisanchun)
view: 1846069
Nd: HE.
Bùn Loãng Cũng Có Thể Trát Tường
Tác giả: Vô Tụ Đinh Hương
view: 910108
Nd: Sủng. HE.
Quả nhân có bệnh
Tác giả: Tùy vũ nhi an
view: 1089122
Nd: Sủng. HE.
Bạo Quân ôn nhu của ta (Tái sinh duyên)
Tác giả: Mạc Vũ Bích Ca
view: 4387594
Nd: Ngược. HE.
Thương Ly
Tác giả: Tuyết Linh Chi
view: 1074496
Thượng Cung
Tác giả: Vân Ngoại Thiên Đô
view: 1041639
Nd: Ngược. HE.
Quan hệ nguy hiểm (18+)
Tác giả: Khiêu Dược Hỏa Diệm
view: 1585582
Nd: Sủng. HE.
Vô sắc công tử
Tác giả: Thẩm Tiểu Chi
view: 1216224
Nd: Sủng. HE.
Duyên kỳ ngộ full tập 1, 2
Tác giả: Trang Trang
view: 1082427
Nd: Sủng. HE.
Tình yêu thứ ba
Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
view: 706477
Nd: Sủng. SE.
Mắt trái
Tác giả: Đản đản 1113
view: 1389058
Nd: HE.
Ngủ cùng sói (Đồng lang cộng chẩm)
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 942656
Nd: Ngược. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14800688
Hiền Thê Khó Làm   view 6863714
Em Dám Quên Tôi   view 6821484
Không xứng   view 6781623
Thứ nữ sủng phi   view 6720647
Ân nhân quá vô lại   view 6585820
Mưa ở phía tây   view 6493223
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc