Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Thái tử phi thăng chức ký

Tác giả : Tiên Chanh   
Chương 2
<< Trước    / 43      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Thật đúng là xấu hổ, chỉ là thói quen của kiếp trước để lại. Bạn gái trước kia của tôi mắc bệnh sạch sẽ quá đáng, hễ áo quần tôi có một vết bẩn là sẽ bị cô ấy lột sạch từ đầu đến chân, chỉ thiếu mỗi nước cho tôi vào máy giặt quay luôn thôi.

 
Ấy, lại nghĩ đi đâu rồi.
 
Việc tôi quỳ xuống có vẻ hơi quá, vì ngay lập tức cung nữ mỹ nhân cuống lên, bật khóc rồi quỳ ngay xuống bên cạnh tôi, cất tiếng van nài: “Nương nương! Nương nương không thể không thương xót thân thể của mình như vậy, đất lạnh lắm! Sức khỏe của nương nương làm sao mà chịu nổi!”.
 
“Đứng lên đi”, tôi nói.
 
Cung nữ mỹ nhân không nghe rõ, chỉ ngước đôi mắt rưng rưng cùng khuôn mặt lê hoa đái vũ[2] lên nhìn tôi, khiến tôi thấy tim mình cũng run lên.
 
[2] Lê hoa đái vũ: vốn dùng để so sánh vẻ đẹp khi khóc của Dương quý phi như hoa lê đọng hạt mưa, về sau dùng để chỉ vẻ đẹp của người con gái khi khóc.
 
“Đứng dậy!”, tôi nhắc lại lần nữa.
 
Cung nữ mỹ nhân lúc ấy mới ngơ ngác đứng dậy. Haizz, sao nha đầu này lại không hiểu, nếu muốn lấy lòng chủ thì phải đồng cam cộng khổ với ông ta. Tất nhiên, khi sung sướng ông ta cũng chẳng nhớ đến ngươi đâu, nhưng khi phải chịu khổ thì nhất định sẽ xem xem ngươi có khổ hay không đấy!
 
Tôi đưa tay phủi bụi trên váy giúp cung nữ. Chà, đôi chân dưới váy của cô rất thẳng, lại mảnh mai nữa chứ, sờ vào thật là tuyệt…
 
Ồ, lại nghĩ đi đâu rồi.
 
Cung nữ mỹ nhân chắc rất sửng sốt trước hành động này, thế nên không khóc cũng không quỳ nữa mà cứ đứng ngây ra bên cạnh tôi.
 
Đúng lúc tôi lén thay đổi tư thế để điều chỉnh trọng tâm của cơ thể lần thứ n, cánh cửa cung Hưng Thánh cuối cùng cũng mở, mấy viên nội thị khiêng Giang thị vẫn đang mặc bộ đồ trắng trên người ra. Thái tử bên cạnh tôi và Triệu vương cùng bật dậy, xông lên trước mặt Giang thị.
 
“Ánh Nguyệt!”, Triệu vương kêu lên xót xa, gạt mấy nội thị sang một bên, dang tay ôm lấy Giang thị.
 
Động tác của Thái tử điện hạ chậm hơn một chút, cánh tay đưa ra khựng lại trên không sau đó từ từ thu về, nắm thành nắm đấm bên hông.
 
Chân tôi đã tê dại vì quỳ nên không thể tự mình đứng dậy ngay được, cung nữ mỹ nhân phải dùng sức đỡ tôi, thế mà đôi chân của tôi vẫn loạng choạng, khuỷu tay thúc mạnh vào ngực của cung nữ mỹ nhân, suýt nữa thì tôi nhảy dựng lên vì sợ bị phát hiện. Đưa mắt liếc trộm một cái, thấy sắc mặt của cung nữ mỹ nhân không có gì thay đổi, lúc ấy tôi mới thở phào một cái, nhưng đồng thời trong lòng lại thấy rất nuối tiếc. Biết trước thì tôi đã để tay ở chỗ đó lâu hơn chút nữa rồi.
 
Triệu vương bế Giang thị đang trong cơn mê man sải từng bước dài, đến một câu chào hỏi cũng không có. Haizz, cái thằng nhóc này làm việc chẳng thấu đáo chút nào, không có tương lai!
 
Thái tử vẫn nắm chặt tay đứng nguyên chỗ cũ, đôi môi mím lại nhưng mắt thì vẫn dán lên người Giang thị. Chà, cùng là đàn ông nên tôi hiểu! Ai bảo Giang thị là vợ của người khác chứ!
 
Tôi đi ngang qua người Thái tử, nhìn thấy điệu bộ của anh ta, thực sự rất muốn vỗ vai một cái mà an ủi: Người anh em, dưới bầu trời này nơi nào mà chẳng có cỏ thơm, hà tất phải yêu đơn phương một bông hoa trên bãi cứt trâu!
 
Tôi đưa bàn tay của mình ra, được nửa chừng thì dùng sức thu lại, rơi ngay xuống bàn tay đang dìu tôi của cung nữ mỹ nhân. Ôi, tay mới mềm mại làm sao.
 
Chà, đầu đất rốt cuộc vẫn cứ là đầu đất, cho dù ai đó có viết nó thành chữ hoa Đầu Đất thì vẫn không thể thay đổi thuộc tính được.
 
Tội gì cơ chứ!
 
Cung nữ mỹ nhân hết sức cẩn thận đỡ tôi lên kiệu. Chiếc kiệu lại lắc lư đưa tôi trở về Đông Cung. Vào trong điện thì phát hiện ra ở quần có gì đó khác thường, tận khi đi thay rửa mới thấy quần áo bên trong toàn màu máu. Bỗng nhiên tôi chợt nhớ đến chương trình quảng cáo trên ti vi: chỉ một lớp mỏng, ngày cũng như đêm, vận động thoải mái, không phải âu lo! Quả nhiên là hàng tốt, lòng tôi bỗng thấy thực sự ngưỡng mộ.
 
Đáng tiếc thay, haizz! Xã hội cũ này thật đáng ghét!
 
Vì thế nên tôi càng thấu hiểu tâm trạng của Thái tử điện hạ lúc nãy, loại tâm trạng muốn mà không thể có ấy quả thật là đau khổ chết được.
 
Kể từ lúc trở về, mắt của cung nữ mỹ nhân cứ đỏ mọng lên, ánh mắt nhìn tôi đầy thương xót. Cuối cùng không nhịn được, trong lúc cô hầu hạ tôi tắm rửa, tôi đã mở miệng nói một câu: “Đừng khóc, ta…“.
 
Ta sẽ không làm gì cô đâu, bây giờ dù ta có tà ý thì cũng chẳng còn vũ khí để mà thực hiện!
 
Không nói còn đỡ, tôi vừa mới nói được đến đó, cung nữ mỹ nhân đột nhiên khóc toáng lên, vừa lau nước mắt vừa nghẹn ngào: “Nương nương, nương nương cũng thật khổ quá!”.
 
Nghe nàng nói, tôi bỗng cảm thấy chua chát, nước mắt suýt nữa cũng trào ra. Tiểu mỹ nhân này đúng là tri kỷ thực sự của tôi! Tôi quả thật khổ quá! Một cô gái đẹp như vậy, lại đối xử với tôi thật lòng đến thế, ấy vậy mà tôi chẳng thể làm gì khác ngoài việc nhỏ dãi thèm thuồng, thử hỏi tôi có khổ không!
 
Ôi Ti Mệnh ơi là Ti Mệnh! Mối thù giữa tôi với ngài thật sự có nút thắt rất to rồi đấy!
 
Chính trong sự “khổ quá” ấy, cuộc sống cứ dần dần trôi qua, thoắt một cái tôi đã tới Đông Cung được hơn một tháng rồi.
 
Trước đây, mỗi lần viết văn gặp lúc bí từ, tôi thường lôi thành ngữ ra để điền thêm vào, ví dụ: Thời gian như mây bay, tháng ngày như nước chảy, chớp mắt, thời gian thấm thoắt thoi đưa, chẳng còn nhìn thấy bóng hình đâu nữa.
 
Sau đó bày ra để thầy cô thấy: Câu này của em tuy không được thuận lắm, nhưng hành văn lại rất bóng bẩy!
 
Bây giờ nghĩ lại mới thấy, thành ngữ quả là thành ngữ, ngắn gọn và hàm súc.
 
Tôi nhớ, một vĩ nhân đã từng nói: Ba mươi tám năm trôi qua cũng chỉ như một cái búng tay.
 
Ba mươi tám năm của vĩ nhân chỉ như một cái búng tay, huống chi ba mươi tám ngày của một con người trần tục như tôi. Hai ngón tay tôi vừa búng một cái là trơ mắt nhìn ba mươi tám ngày ấy trôi vèo qua.
 
Thực ra, ba mươi tám ngày ấy nói ngắn cũng không ngắn, nó đủ để tôi biết thêm rất nhiều những việc quang minh chính đại và không ít những âm mưu đen tối.
 
Ví dụ như: đương kim Hoàng thượng tính tình yếu đuối nên Tiên đế không thích lắm, chỉ vì có người nói với Tề Thịnh một câu “hảo thánh tôn”, ngài mới thuận lợi lên ngôi.
 
Hay ví dụ như: Tề Thịnh mặc dù là thái tử nhưng người Hoàng thượng yêu nhất lại là Cửu hoàng tử Sở vương, đã mấy lần định phế Thái tử, lập người khác lên rồi.
 
Lại ví dụ như: ông nội của Trương thị từng là hộ vệ thân cận của Thành Tổ, sau đó lại theo Thành Tổ đánh trận ở Giang Bắc, lập nên những chiến công hiển hách. Cha của Trương thị thì lại là Thượng thư Bộ binh hiện tại, nắm mọi binh quyền.
 
Hoặc ví dụ như: trong Đông Cung thì ngực của Hoàng Lương Viện đầy đặn nhất, eo của Lý Thừa Huy nhỏ nhất, khuôn mặt của Trần Lương Đệ xinh nhất! Nhưng làm mê mẩn lòng người nhất phải kể đến đôi chân thon dài, thẳng tắp của Vương Chiêu Huấn!
 
 
Tất nhiên, ba mươi tám ngày cũng đủ để làm thay đổi lời nói và cử chỉ của một con người.
 
Giọng nói từ dứt khoát, mạnh mẽ trở nên từ tốn, nhỏ nhẹ.
 
Dáng đi từ bước dài và nhanh trở nên mềm mại như cây liễu trước gió.
 
Kiểu ngồi từ chễm chệ trở nên ý tứ, kín đáo.
 
 
Ôi, thật sự là một vài lời khó có thể kể hết. Đến cả lúc chơi đá cầu cùng với các cung nữ nội thị, khi quả cầu bay về phía mình, tôi cũng đã học được cách không theo bản năng đưa tay che trước quần như xưa nữa, thay vào đó là đưa tay che ngực…
 
Haizz, đúng là bi kịch!
 
Từ ngày hôm ấy tôi vẫn chưa gặp lại Thái tử Tề Thịnh. Nghe nói sau khi rời cung Hưng Thánh anh ta đã đi thẳng tới đại doanh ở Giang Bắc.
 
Như thế cũng tốt, tôi thực sự chưa chuẩn bị để đối mặt với ông chủ ấy, thậm chí còn nghĩ rằng, nếu cả đời này không phải gặp lại thì tốt biết bao. Tôi rất muốn nói với người anh em ấy một câu: Huynh cứ yên tâm đi, ta sẽ thay huynh trông coi thật tốt những người đẹp trong cung này.
 
Nói tới người đẹp lại thấy đau lòng. Mỹ nhân như hoa như ngọc ở ngay đấy mà chỉ có thể trơ mắt lên nhìn, đến sờ một cái cũng không được, đúng là tra tấn tôi mà.
 
Trong cung đốt hương, tôi ngả người lặng lẽ nằm trên chiếc ghế quý phi, vẻ mặt rất bình thản, nhưng trong lòng vô cùng đau đớn.
 
Cung nữ Lục Ly bê một bát thuốc rón rén đi từ ngoài vào, khi tới gần tôi thì quỳ xuống, khẽ nói: “Nương nương, đã đến giờ phải uống thuốc rồi”.
 
Tôi cúi đầu nhìn bát thuốc màu đen, chợt thấy vô cùng phiền não. Thực ra tôi không sợ uống thuốc, có điều nghĩ đến chuyện uống loại thuốc này xong ngực tôi sẽ to lên, vòng eo càng nhỏ hơn, giọng nói thêm phần mềm mại nhẹ nhàng, tôi lại thấy sợ.
 
Thế nên, tôi nhìn Lục Ly bằng ánh mắt rất chân thành, thương lượng: “Không uống có được không?”.
 
Lục Ly tưởng rằng tôi sợ đắng, vội đưa đĩa mứt quả ra trước mặt tôi: “Đã có táo mới dầm mật đây, nương nương ăn một quả sẽ không còn thấy đắng nữa”.
 
Lục Ly ngoan của tôi, mứt táo không có tác dụng đâu, nếu như cô có thể để tôi thơm một cái thì còn có tác dụng hơn cả một mâm mứt táo ấy chứ.
 
Nhưng lời nói ấy cũng chỉ là nói thầm trong bụng mà thôi, dù có tới hai lá gan đi nữa thì tôi cũng chẳng dám thốt ra.
 
Haizz!
 
Cuối cùng tôi vẫn bị Lục Ly ép uống xong bát thuốc, sau đó lại ngồi vào ghế của mình, tiếp tục bày ra bộ dạng bình thản.
 
Thực ra là tôi đang lập kế hoạch cho cái nghề “thái tử phi” của mình. Nếu có thể tiến thẳng từ thái tử phi tới ngôi thái hậu, tốt nhất là làm một quả phụ trẻ, rồi học theo gương của các bậc tiền nhân như là Lã Hậu[3], Võ Hậu[4] mà buông rèm nhiếp chính, nắm lấy quyền bính trong thiên hạ, khi say ngủ gối đầu lên đùi người đẹp…
 
[3] Lã Hậu: Lã Trĩ tự Nga Phủ (241-180 TCN), là vợ của Hán Cao Tổ Lưu Bang.
 
[4] Võ Hậu: Võ Tắc Thiên tên thật là Võ Chiếu (625-705), là nữ hoàng duy nhất trong lịch sử Trung Quốc.
 
Ôi! Đúng là một viễn cảnh mê hoặc lòng người.
 
Cứ thế, tôi nghĩ suốt mấy ngày liền vẫn chẳng tìm được cách gì. Nhìn các người đẹp lượn qua lượn lại trước mặt, cuối cùng tôi không thể nào giả bộ bình thản được nữa, vì thế một hôm, sau khi ăn cơm xong, tôi thương lượng với Lục Ly: “Hôm nay ta muốn bí mật ra khỏi cung một chuyến”.
 
Lục Ly quả xứng là thân tín của Trương thị, chỉ bằng một câu nói ấy, lát sau cô đã đưa đến cho tôi hai bộ đồ. Giờ phút đó tôi mới nhận thức một cách sâu sắc rằng, thì ra trong việc lấy lòng chủ, cô nàng còn thuần thục hơn tôi rất nhiều.
 
Nhưng Lục Ly này, cô mang tới cho ta hai bộ đồ làm gì? Ta có nói là sẽ mang cô đi theo đâu?
 
Nhưng có rất nhiều điều tôi không sao nói được thành lời, đành để mặc cho Lục Ly giúp mình thay đồ, sau đó đến đứng trước gương kiểm tra lại. Nhìn vào đôi mắt lúng liếng đưa tình, lại nhìn bộ ngực được che giấu theo kiểu “càng che càng lộ” bên dưới, cuối cùng tôi thở dài một cái: Lục Ly à Lục Ly, rốt cuộc thì phụ nữ mấy người là đồ ngốc hay mấy người cho rằng đàn ông chúng tôi đều mù cả rồi?
 
Thôi, vẫn không nên nêu ý kiến làm gì, ra khỏi cung trước đã.
 
Sau khi ra khỏi cung, Lục Ly gọi người mang kiệu đến rồi không chậm trễ, đỡ tôi lên.
 
Tôi vội hỏi: “Đi đâu thế?”.
 
Lục Ly nhìn tôi vẻ rất ngạc nhiên: “Chẳng phải là chúng ta sẽ về phủ sao?”.
 
Về phủ? Ra khỏi Đông Cung thì lại trở về phủ Thượng thư? Tại sao tôi phải trói buộc mình như thế?
 
“Không cần đâu. Ta muốn đi đâu đó một mình.”
 
Nói xong, sợ Lục Ly sẽ căn vặn, tôi vội đi về phía trước, sải từng bước dài cảm thấy vô cùng thoải mái. Lục Ly đuổi theo ở phía sau, được nửa chừng thì dừng lại thở hổn hển, gọi toáng lên: “Nương… Công tử, ngài đi chậm thôi!”.
 
Đi chậm thôi? Nực cười, ta mà đi chậm lại, chẳng phải cô sẽ đuổi kịp ta ư?
 
Tôi càng bước nhanh hơn, quay đầu lại cười, dặn dò Lục Ly: “Em không cần phải theo ta đâu, cứ về đi. Đến giờ ta sẽ tự về”. Nói xong, tôi vội sải mấy bước dài, rẽ sang một góc phố khác, để Lục Ly ở lại hẳn phía sau. Lục Ly ơi Lục Ly, không phải là ta không thương hoa tiếc ngọc, mà chẳng qua vì nơi ta đến không thể mang theo cô thôi.
 
Dọc đường phải hỏi mấy lần, cuối cùng tôi cũng tìm được nơi có thể thưởng thức hoa tửu[5], nhưng tôi cứ đi đi lại lại trước cửa bốn, năm lần rồi đứng ngây ra đó mà không dám bước vào. Với thân thể hiện tại làm sao mà tôi dám tùy tiện bước vào trong, chưa biết chừng chẳng được lợi lộc gì mà lại còn bị người khác sàm sỡ thì biết phải làm sao?
 
[5] Hoa tửu: quán rượu có kỹ nữ hầu hạ.
 
Hừ! Ti Mệnh Tinh Quân đáng hận!
 
Bà cụ bán kẹo bên đường có lẽ thấy tôi cứ loanh quanh hồi lâu ở đó, không nén được bèn hỏi: “Tiểu cô nương, có phải cô nương đến để tìm phu quân không?”.
 
Tôi ngây ra chưa kịp phản ứng lại thì bà cụ tiếp tục than thở: “Nam nhân từ xưa đã có tiếng bạc tình. Có được một người vợ xinh đẹp như thế này rồi mà còn đến đây để tìm hoan. Nam nhân ơi là nam nhân!”.
 
Nghe câu nói ấy, không hiểu sao khuôn mặt tôi lại đỏ bừng cả lên. Thôi, chỗ này tốt nhất là không nên vào, tới chỗ khác vậy, đàn ông mà, sao có chuyện không biết ăn vụng ở đâu?
 
Thế là tôi đi tới một tửu lâu xa hoa, nói với tiểu nhị đang đon đả chạy ra đón khách: “Ta muốn mời người ăn cơm. Ngươi hãy sắp xếp một chỗ tốt và gọi cho ta hai cô gái đến biểu diễn ca kỹ”.
 
Tiểu nhị lập tức trả lời: “Vâng, có ngay! Mời quý khách vào trong, có một chỗ bên hồ, phong cảnh đẹp, không gian tao nhã. Ca kỹ sẽ đến ngay thôi ạ”.
 
Tôi vẫn chưa thật yên tâm, trước khi bước vào bên trong còn gọi tiểu nhị đứng lại, đưa mắt lén nhìn xung quanh, dặn dò: “Nhớ phải gọi những cô nhanh nhẹn và mạnh dạn một chút nhé”. Tôi đưa tay ra vỗ vai tiểu nhị cười hì hì, hạ giọng: “Chuyện đó… ngươi biết đấy”.
 
Phải nói là tay tiểu nhị này rất thạo nghề, chỉ nghe như vậy đã lập tức hiểu ra, cười với tôi rồi nháy mắt đáp: “Quý khách cứ yên tâm, tiểu nhân biết rồi ạ!”.
 
Trong lòng tôi bỗng cảm thấy rất vui, nói chuyện với người thông minh đúng là dễ chịu. Thật muốn hỏi cậu ta có hứng thú đổi nghề không, tốt nhất là theo tôi về Đông Cung làm nội thị luôn, ở đó chính là thiếu dạng người kiểu như tiểu nhị đây!
 
Chờ một lúc, thức ăn cũng được mang lên, ca kỹ cũng đã đến. Các nàng cứ hát còn tôi thì cứ uống, những phiền não dạo gần đây chốc lát tan biến tựa như mây bay gió thổi. Nói thế nào nhỉ? Bàn về ngoại hình thì hai cô ca kỹ này tất nhiên không thể sánh được với những mỹ nhân trong cung, nhưng các cô lại rất phong tình, cho dù có bị người khác vuốt ve bàn tay cũng mặc, ép uống chút rượu cũng chẳng giận, chỉ một chốc họ đã chuốc cho tôi say ngật ngưỡng.
 
Tôi thầm cân nhắc, đến đây là đủ rồi, sắc trời đã tối, thời gian cũng không còn sớm nữa, tiếp tục cũng chẳng có ý nghĩa gì ngoài việc khiến bản thân càng đau khổ hơn mà thôi. Tốt nhất là thưởng cho hai ca kỹ, thanh toán tiền, nhân lúc còn chưa say lắm mà khe khẽ ngân nga bài hát vừa nghe được, bước ra ngoài.
 
Nhưng vừa ra khỏi chỗ, chợt thấy trong người bí bách, tôi đành phải phải hỏi tiểu nhị xem nhà xí ở đâu rồi lập tức phi vội đến đó.
 
Vì tửu lâu đẳng cấp không thấp nên nhà xí cũng tạm coi là sạch sẽ. Có lẽ để đề phòng khách rơi xuống hố phân, trong này còn đặt một chiếc đèn dầu, tuy ánh sáng mù mờ, song có còn hơn không. Tôi bất giác than thầm: Con người quả nhiên là vốn quý.
 
Trong nhà xí vẫn còn một người đang đứng “giải quyết vấn đề”, tôi không chú ý lắm, vừa bước tới vừa nói: “Vị nhân huynh này, nhường chỗ một chút”.
 
Ai ngờ người ấy không hề nhúc nhích, chỉ quay đầu lại nhìn tôi.
 
Tôi cũng đưa mắt lườm anh ta một cái, khuôn mặt nhìn quen quen, dường như đã gặp ở đâu rồi. Thôi, cứ cho là quen đi chăng nữa thì cũng đã là chuyện của kiếp trước rồi, chẳng cần nghĩ làm gì!
 
Người ấy vẫn cứ trân trân nhìn tôi, tôi lại cúi xuống liếc nhìn người anh em của anh ta, thấy nó cũng chẳng to hơn của tôi là bao nhiêu, còn ra vẻ ta đây gì chứ?
 
Có điều, con người tôi từ xưa đến nay không thích lôi thôi với người khác, thấy anh ta không chịu nhường đành đứng bên cạnh, cũng chẳng thèm để ý xem vì sao anh ta vẫn cứ nhìn như dán mắt vào mình, đưa tay vén chiếc áo bên ngoài mà lôi “của quý” ra. Nhưng tôi cứ lôi, lôi mãi vẫn chẳng sao lôi được ra. Trong đầu tôi như có tiếng sợi dây đàn căng đứt đánh “phựt” một cái, mồ hôi nháy mắt ướt đẫm trán.
 
Ngay sau đó, men rượu bốc hơi sạch sẽ…
 
Tôi liếc mắt sang bên, người kia vẫn nghiêng đầu nhìn tôi chăm chú.
 
Trong đầu tôi nảy ra mấy đối sách:
 
Một, chủ nghĩa bình thản: rút mấy tờ giấy, quay người ngồi xổm xuống, làm như chuẩn bị đi đại tiện. Tôi không tin là người kia còn có thể bò sát đất xem tôi có “của quý” hay không.
 
Hai, chủ nghĩa lạnh lùng: thắt lại đai quần, quay người bỏ đi, việc tôi lôi hay không lôi được “của quý” ra thì liên quan gì đến anh?
 
Ba, chủ nghĩa gây sốc: nhìn người ấy với vẻ thông cảm, hỏi: Vẫn chưa giải quyết xong sao? Bị tiểu nhiều, tiểu dắt, hay tiểu són? Đã chụp X quang kiểm tra tuyến tiền liệt chưa?
 
“Nhà xí huynh” nhìn tôi, còn tôi thì nhìn tường…
 
Đang thời điểm khó nói như vậy, phía ngoài có người gọi: “Cửu ca, huynh rơi xuống hố phân rồi à? Sao mãi vẫn chưa ra thế?”.
 
Một lát sau, Nhà xí huynh mới khẽ đáp: “Ừ, ra bây giờ đây”.
 
Nói xong cũng không nhìn tôi nữa, thu chim vào lồng rồi quay người bước đi.
 
Tôi thở một hơi dài, còn chưa kịp thắt chặt đai quần đã vội đưa tay lau mồ hôi trên mặt. Chà, hóa ra Nhà xí huynh mới đúng là đế vương của chủ nghĩa bình thản.
 
Giọng nói của hai người xa dần theo bước chân: “Cửu ca, mọi người đang chờ đấy, họ nói hôm nay cho mời một kỳ nhân đến để hát bài ‘Mười tám điệu sờ’, chúng ta cùng đi nghe chứ?”.
 
Nhà xí huynh cười đáp: “Ồ, được, thì đi nghe xem sao”.
 
Mười tám điệu sờ? Chẳng phải là bài tôi vừa ngân nga đó sao? Trong lòng tôi thấy rất khó hiểu, đúng là mấy thằng nhóc chưa hiểu sự đời, nghe ’mười tám điệu sờ’ mà cũng thích thú đến thế.
 
Sau những phút giây sửng sốt vừa rồi, cơn chuếnh choáng và nỗi bí bách lúc nãy bỗng mất sạch. Thắt dây quần, sửa lại vạt áo xong, tôi tiếp tục vừa ngân nga vừa khệnh khạng bước ra ngoài.
 
“Đưa í a bàn là tay í a ra
 
Sờ là sờ vào em í gái,
 
Sờ là sờ lên đầu em ì gái
 
Hương quế í quế hương, trên đầu là đầu em gái,
 
…”
 
Tôi thấy băn khoăn, mới chỉ nghe nói sợ tỉnh cả rượu, chưa nghe nói hoảng hốt hết cả cơn buồn tiểu bao giờ, đúng là kỳ lạ.
 
Về đến cửa cung đã thấy Lục Ly đang đi đi lại lại vẻ bồn chồn, thấy tôi về lập tức chạy vội tới, hạ giọng thì thào: “Ôi nương nương, sao bây giờ nương nương mới về! Cửa cung sắp đóng đến nơi rồi!”.
 
Tôi cười: “Chẳng phải chúng ta vẫn kịp vào đấy thôi, lo cái gì chứ?”.
 
Lục Ly chẳng biết nói thế nào nữa, vội lấy áo choàng ra khoác cho tôi, chưa kịp che mặt thì bỗng dưng tôi lại thấy bí bách, lập tức kẹp chặt hai chân, cuống quýt nói với Lục Ly: “Nhanh, nhanh lên! Về cung mau lên!”.
 
Lục Ly không hiểu gì, cứ ngây ra nhìn tôi chằm chằm.
 
Ôi, Lục Ly ơi là Lục Ly, cô bảo ta nói ra miệng thế nào đây? Buồn đi tiểu không giống như buồn uống rượu, không thể nhịn được đâu!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 43      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
114845
Phượng ẩn thiên hạ
Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
view: 2205333
Nd: Ngược. HE.
Trường tương tư full - tập 1, 2, 3
Tác giả: Đồng Hoa
view: 5721238
Nd: Sủng. HE.
Ngủ cùng sói (Đồng lang cộng chẩm)
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 942656
Nd: Ngược. HE.
Đạo tình
Tác giả: Chu Ngọc
view: 1022996
Nd: Sủng. HE.
Thái tử phi thăng chức ký
Tác giả: Tiên Chanh
view: 471328
Nd: Sủng. HE.
Mệnh phượng hoàng
Tác giả: Hoại Phi Vãn Vãn
view: 1391633
Nd: HE.
Yêu thương ma cà rồng
Tác giả: Mạc Nhan
view: 677534
Nd: Sủng. HE.
Mắt trái
Tác giả: Đản đản 1113
view: 1389058
Nd: HE.
Thời niên thiếu không thể quay lại ấy
Tác giả: Đồng Hoa
view: 970878
Nd: Sủng. SE.
Thịnh Thế Trà Hương
Tác giả: Thập Tam Xuân (Shisanchun)
view: 1846481
Nd: HE.
Tình yêu thứ ba
Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
view: 706477
Nd: Sủng. SE.
Đông cung
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 775693
Nd: Ngược. SE.
Thương Ly
Tác giả: Tuyết Linh Chi
view: 1074496
Không yêu thì biến
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1179041
Nd: Sủng. HE.
Vân Trung Ca
Tác giả: Đồng Hoa
view: 842231
Nd: Sủng. SE.
Hương Mật Tựa Khói Sương
Tác giả: Điện Tuyến
view: 1098804
Nd: Ngược. HE.
Thượng Cung
Tác giả: Vân Ngoại Thiên Đô
view: 1041639
Nd: Ngược. HE.
Bảy kiếp xui xẻo
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 842849
Nd: Ngược. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14800791
Hiền Thê Khó Làm   view 6863714
Em Dám Quên Tôi   view 6821484
Không xứng   view 6781623
Thứ nữ sủng phi   view 6720647
Ân nhân quá vô lại   view 6585820
Mưa ở phía tây   view 6493223
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc