Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Thái tử phi thăng chức ký

Tác giả : Tiên Chanh   
Chương 1: Số kiếp bi thảm
<< Trước    / 43      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Giữa mùi hương an thần đốt trong cung, tôi nằm trên giường, lặng lẽ nhìn lên đỉnh màn có thêu long phượng, vẻ ngoài tỏ ra bình thản, thực ra trong lòng lại vô cùng đau đớn…

 
Đã từng có người hỏi tôi một câu như thế này.
 
Người ấy hỏi: Nếu cả vợ và người tình cùng rơi xuống nước, anh sẽ cứu ai? Lúc đó tôi đã rất bối rối
 
Thấy vậy, anh ta lại hỏi: Vậy đổi thành như thế này nhé, vợ mình và vợ người khác cùng rơi xuống nước, anh sẽ cứu ai?
 
Câu hỏi này rất dễ, tôi trả lời ngay lập tức: Chỉ có đầu đất mới cứu vợ người khác, tất nhiên là phải cứu vợ mình rồi!
 
Tôi nghĩ, có lẽ để trừng phạt sự do dự lúc đầu của tôi, ông trời quyết định đem đầu đất cho tôi. Đó là Thái tử Tề Thịnh mà mọi người vẫn luôn khen ngợi thông minh uy vũ, giống hệt Thành Tổ.
 
Chà, đúng là một lời thì khó nói rõ được… Thôi, để tôi kể lại từ đầu vậy.
 
Hôm ấy, Ti Mệnh Tinh Quân bí mật đem tôi ra khỏi địa phủ, đưa tôi cùng cưỡi mây bay lên trời. Hai chúng tôi cưỡi mây lướt gió, đúng lúc tôi đang mê mải giữa trăm hồng ngàn tía thì Ti Mệnh Tinh Quân dừng lại ngay trên một thủy đình, nói: “Đợi một chút, phần xác của ngươi sẽ đến bây giờ”.
 
Tôi nằm phủ phục xuống bên rìa đám mây, nôn một lúc mới thấy trong bụng dễ chịu hơn, sau đó thò đầu nhìn xuống thủy đình tinh xảo được xây trên mặt nước bên dưới, bốn phía xung quanh là những chiếc cột được chạm trổ rất xa hoa, trong lòng không khỏi mừng thầm. Chỉ cần nhìn qua là biết ngay gia đình này không thuộc loại giàu sang thì cũng đứng vào hàng phú quý, nếu được hồi sinh ở đây thì chắc chắn tiền và người đẹp là không thể thiếu được, như thế cũng xem như có phúc lắm rồi.
 
Ti Mệnh Tinh Quân dường như đọc được suy nghĩ của tôi, vẻ mặt không tự nhiên, lại tiếp tục nói: “Nếu không phải vì ngươi có ơn với ta, ta tuyệt đối sẽ không làm trái thiên mệnh, đưa ngươi đến đây đâu…”.
 
Tôi vội xua tay: “Biết rồi, biết rồi, xin đa tạ Tinh Quân”.
 
Suốt dọc đường Ti Mệnh Tinh Quân đã luôn mồm ca cẩm rằng, nếu không phải vì kiếp trước tôi có ơn với ngài, ngài không nỡ nhìn tôi chết sớm như vậy nên mới lôi tôi ra khỏi địa phủ, để tôi được hưởng thêm mấy chục năm phú quý… Những lời này tôi nghe nhiều đến mức thuộc lòng luôn rồi.
 
Ti Mệnh Tinh Quân nói tiếp: “Ngươi phải nhớ, sau khi được hồi sinh, nhất định không được…”.
 
Nhưng lúc đó, tôi làm gì còn tâm trí nào để nghe ngài dặn dò, chỉ cúi rạp người trên đám mây nhìn xuống dưới, ngắm nghía hai cô gái xinh đẹp đang thong thả đi trên cầu, buột miệng kêu lên: “Ồ! Nhìn xem, hai cô gái kia xinh quá!”.
 
Ti Mệnh Tinh Quân cũng thò đầu nhìn theo, trông thấy hai cô gái đang dừng trên cầu nói chuyện, ngài đột nhiên hỏi tôi: “Trong hai cô gái ấy, ngươi thích cô nào hơn?”.
 
“Cô gái mặc áo đỏ”, tôi trả lời. Nàng ta ngực đầy đặn, tay mũm mĩm, eo mảnh mai, không thể không thừa nhận là thuộc hàng cao cấp, còn cô áo trắng thì ngược lại, rất gầy, giống như kết quả của việc giảm béo quá đà vậy, không hợp khẩu vị của tôi.
 
Ti Mệnh Tinh Quân nghe tôi trả lời thế liền thở phào một cái: “Thế thì được”.
 
Tôi không hiểu ý của ngài, đưa tay chỉ vào cô áo đỏ, hỏi: “Cô gái ấy là ai vậy?”.
 
“Là Thái tử phi đương triều, họ Trương. Cha của cô ta là Thượng thư Bộ binh, ông nội là Hộ quốc Đại tướng quân.”
 
“Chà! Đúng là một gia đình có thế lực!”, tôi kêu lên.
 
“Đúng vậy, nếu không thì làm sao cô ấy trở thành Thái tử phi được.”
 
“Còn người bên cạnh thì sao?”
 
“Là Triệu vương phi, Giang thị.”
 
“Nhìn cũng rất xinh, chỉ có điều nét mặt trông hơi khắc khổ.”
 
Tư thế cúi người nhìn xuống của Ti Mệnh Tinh Quân có vẻ hơi bất tiện, thế nên ngài nằm luôn xuống đám mây để nhìn: “Chà, ngươi không biết uẩn khúc bên trong chuyện này đâu…”.
 
Đang lúc ngài hào hứng kể cho tôi nghe thì bỗng nhiên có một đám người đi tới bên hồ, đi đầu là một tên ẻo lả mặc toàn lụa là gấm vóc đang dìu một phu nhân xinh đẹp tuổi tầm trung niên, những người còn lại vây quanh.
 
Tôi lại hỏi: “Cái tên ẻo lả kia là ai vậy?”.
 
“À, đó là Thái tử đương triều, Tề Thịnh”, Ti Mệnh Tinh Quân đáp.
 
Thái tử đương triều? Là chồng của cô gái mặc áo đỏ?
 
Tôi chợt thấy Thái tử Tề Thịnh vô tình nhìn về phía hai cô gái, mặt ngây ra một lúc, rồi sau đó ánh mắt thay đổi không ngừng, lúc thì lạnh lùng, lúc thì hừng hực lửa. Tôi còn bận suy nghĩ xem con người ấy rốt cuộc đang nghĩ gì thì bỗng nhiên nghe thấy hai tiếng tõm liên tiếp, quay đầu lại đã thấy hai cô gái trên cầu đều rơi xuống nước, ngay sau đó là một bóng người từ bên hồ lao tới, cũng lập tức nhảy ngay xuống nước.
 
Lòng chấn động, tôi chợt nhớ tới câu hỏi vừa rồi của Ti Mệnh Tinh Quân về vợ của mình và vợ của người khác, trong bụng không khỏi mừng thầm, tôi vội kéo vạt áo của ngài, hỏi: “Kiếp này tôi sẽ làm Thái tử phải không?”.
 
Nét mặt của Ti Mệnh Tinh Quân trở nên kỳ lạ, ngắc ngứ một hồi rồi mới khẽ đáp: “À… cũng gần như vậy”.
 
“Này, cái gì gọi là ‘cũng gần như vậy’?”
 
“Thì ngươi cứ xem đi đã.”
 
Tôi lại tiếp tục quay về phủ phục trên đám mây ngó xuống, vẫn còn chưa kịp nhìn rõ những bóng người phía dưới, thì đã nghe thấy Ti Mệnh Tinh Quân từ đằng sau thét lên: “Đến giờ rồi, đi đi!”.
 
Một sức mạnh to lớn từ sau lưng ập đến bất ngờ, tôi chưa kịp phản ứng thì đã rơi ra khỏi đám mây, mặt mũi tối sầm, không còn biết gì nữa…
 
Khi tôi mở mắt ra đã là ba ngày sau.
 
Cuối cùng tôi cũng đã hiểu ra ý câu “cũng gần như thế” của Ti Mệnh Tinh Quân là gì. Kiếp này tôi cũng có hai chữ “thái tử”, chỉ có điều không phải là Thái tử, mà chỉ là phi, Thái tử phi, chẳng qua cũng chỉ khác một chữ mà thôi.
 
Đúng là cũng gần như thế!
 
Giữa mùi hương an thần đốt trong cung, tôi nằm trên giường, lặng lẽ nhìn lên đỉnh màn thêu long phượng, bên ngoài rất bình thản, nhưng trong lòng thì đau đến cả trứng…
 
À, quên mất, bây giờ tôi không còn trứng nên sẽ không thấy đau trứng nữa.
 
Bây giờ tôi đã có bộ ngực căng, chiếc mông tròn và vòng eo mảnh mai. Ngực đúng là rất đầy đặn, eo rất mảnh mai, đó là những thứ mà tôi mong ước từ lâu lắm rồi… Nhưng, chờ cho đến khi bộ ngực ấy mọc trên người mình rồi thì cảm giác khi sờ vào lại vô cùng khó tả…
 
Chết tiệt! Ti Mệnh Tinh Quân, ngài chắc chắn là mình đến trả ơn chứ không phải báo oán đấy chứ?
 
Một cung nữ nhẹ nhàng bước vào, quỳ xuống bên giường, khẽ nói: “Hoàng hậu muốn ban cái chết cho con tiện nhân Giang Thị kia, Thái tử điện hạ và Triệu vương điện hạ đang quỳ ngoài cung Hưng Thánh để cầu tình”.
 
Giọng nói ấy ẩn chứa vẻ căm hận khiến tôi bất giác quay đầu lại nhìn cô nàng một cái. Người đẹp thế mà lại nói bằng giọng như vậy, đúng là đáng tiếc.
 
Người cung nữ ấy thấy tôi quay đầu lại nhìn, có lẽ tưởng tôi sai bảo gì đó nên vội lại gần hơn, gần như là bò hẳn lên giường khiến cho áo yếm lộ cả ra, màu xanh non. Ừ, rất tuyệt, nó càng tôn thêm cho làn da nơi ngực cô ta.
 
Cung nữ khẽ hỏi: “Nương nương có điều gì sai bảo?”.
 
Câu nói ấy lập tức kéo hồn phách đang bay bổng tận đẩu tận đâu của tôi trở lại, lúc đó lòng tôi đau như dao cắt. Haizz, người đẹp có đẹp hơn nữa thì có liên quan gì đến tôi cơ chứ?
 
Cung nữ ấy thấy tôi hồi lâu vẫn không nói năng gì, do dự một lát, cuối cùng quyết định nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Nương nương, nương nương không thể cứ như thế này mãi được, Thái tử điện hạ cứu con tiện nhân ấy thì sao nào? Trên đầu con tiện nhân ấy đã mang tội danh mưu hại hoàng tôn rồi, Hoàng hậu nương nương nhất định không tha cho nó đâu. Thái tử có thể cứu con tiện nhân ấy khỏi nước, đến lúc này chẳng phải cũng chỉ có thể quỳ ở ngoài cung Hưng Thánh đó sao? Nếu con tiện nhân ấy đã khó lòng thoát khỏi cái chết thì nương nương càng nên tỏ ra rộng lượng cho Thái tử và Hoàng hậu nương nương thấy. Lúc này nhất định không phải là lúc hờn giận Thái tử, nếu không sẽ uổng phí công sức suốt bao lâu nay!”.
 
Tôi nhìn vào đôi môi hồng cứ mấp ma mấp máy, để lộ hàm răng trắng đều của mỹ nhân, trong lòng thầm kêu lên, đúng là mê người.
 
Những điều cung nữ nói, thật ra Ti Mệnh Tinh Quân cũng đã nhắc tôi rồi, đó chẳng qua cũng chỉ là chuyện hai người phụ nữ tranh nhau một người đàn ông, hai người đàn ông cùng yêu một người phụ nữ, một mối quan hệ tay tư, vừa đủ thành một bàn mạt chược. Thái tử và Triệu vương cùng yêu Giang thị, Trương thị và Giang thị cùng có tình cảm với Thái tử, sau đó gia đình Trương thị thế lực mạnh hơn một chút, bản thân Trương thị lại giở vài thủ đoạn, thế là Trương thị và Thái tử trở thành một đôi, còn Giang thị đành theo Triệu vương.
 
Chà, cùng là đàn ông, tôi không thể không khâm phục tấm lòng của Triệu vương, biết rõ Giang thị không thích mình mà vẫn muốn lấy nàng về. Đáng thương thay, đáng buồn thay!
 
Lại còn Thái tử điện hạ nữa chứ, lúc vợ mình và vợ người khác cùng rơi xuống nước lại đi cứu vợ người trước, tinh thần quên mình vì nghĩa thật đáng kính nể! Càng chưa nói đến chuyện trong bụng vợ mình còn đang mang thai. Ôi, đáng buồn thay, đáng giận thay!
 
Cung nữ thấy tôi vẫn không có phản ứng gì càng thêm cuống quýt, chỉ biết gọi khẽ: “Nương nương!”.
 
Trời! Lại nương nương! Trong lòng tôi lúc này đang rất rối loạn, không biết cái chức nương nương này có nên làm hay không?
 
Làm thì sẽ phải giương mắt lên nhìn một đám người đẹp vây quanh mà không xơ múi gì được.
 
Không làm thì đến cả cơ hội được nhìn thấy người đẹp cũng chẳng có.
 
Nhưng, dù muốn làm thì phải làm như thế nào? Ai mà chẳng biết thái tử phi là nghề khó nhất trên đời:
 
Thứ nhất, con đường thăng quan tiến chức không lấy gì làm tốt đẹp. Từ thái tử phi lên hoàng hậu, rồi lên thái hậu, đúng là khó chẳng khác gì lên trời! Bạn đã bao giờ thấy một thái tử phi chịu đựng được cho đến lúc lên ngôi thái hậu chưa?
 
Thứ hai, lao động không có bảo đảm, bảo hiểm thất nghiệp, bảo hiểm lúc về hưu, bảo hiểm ốm đau lẫn các loại tích lũy khác đều không có, lúc nào cũng có thể bị thôi việc, hơn nữa còn không cho tìm việc khác.
 
Thứ ba, tính chất công việc nguy hiểm, bất kỳ lúc nào cũng có khả năng mất mạng. Nếu thái tử không được làm hoàng đế, thái tử phi đương nhiên cũng chịu phận đen theo thái tử; nếu thái tử lên làm hoàng đế, vậy thì lại càng phải chú ý đề phòng với sự rủi ro của chính mình.
 
Thứ tư, đây lại là công việc có tính chất kiêm nhiệm, tuy cường độ lao động không lớn lắm, nhưng đối tượng phục vụ thì… Haizz!
 
Tóm lại, cái nghề thái tử phi này thực sự không phải loại nghề nghiệp tốt đẹp gì, không tiền đồ, áp lực lớn, cạnh tranh khốc liệt… Điểm cộng duy nhất có lẽ chỉ là môi trường làm việc tốt, đến đâu cũng có thể dưỡng mắt bằng vô số người đẹp.
 
Làm hay không làm đây, tôi thực sự bối rối.
 
Cung nữ mỹ nhân lại khẩn thiết gọi: “Nương nương!”.
 
Cuối cùng tôi cũng đi đến quyết định, nói với giọng bất đắc dĩ: “Được rồi, đỡ ta dậy. Chúng ta tới cung Hưng Thánh”.
 
Đôi mắt hạnh của người cung nữ mở rất to, nhìn tôi với vẻ sửng sốt.
 
Tôi rất muốn nói với người cung nữ: Cô gái, cô còn trẻ quá, chưa hiểu được rằng, dù làm bất cứ công việc gì, việc lấy lòng ông chủ vẫn là bài học bắt buộc. Nếu đến cả người tình của ông chủ cũng dám ra tay thì bị đuổi việc là tương lai không xa.
 
Dọc đường tôi cứ nghĩ mãi, làm thế nào để lấy lòng một người đàn ông?
 
Nếu là trước đây thì rất đơn giản, chỉ cần vỗ mạnh vào vai anh ta, nói: “Đi! Người anh em! Chúng ta đi chơi gái đi!” là xong.
 
Nhưng bây giờ tôi không thể nói như vậy được, có lẽ phải đổi sang một cách nói khác?
 
Đi! Người anh em! Để tôi đưa anh đi chơi gái?
 
Không được! Bỏ qua!
 
Đi! Người anh em! Để tôi cùng anh đi chơi gái?
 
Cũng không được! Bỏ qua!
 
Đi! Người anh em! Anh đi chơi gái một mình đi!
 
Càng không được! Bỏ qua!
 
Nào! Người anh em! Anh bao tôi luôn đi!
 
Trực tiếp bỏ qua!
 
Chà! Lần đầu tiên phát hiện, thì ra việc lấy lòng một người đàn ông lại khó đến thế.
 
Kiệu cứ đong đưa suốt dọc đường đi, còn tôi thì cứ phiền muộn không thôi.
 
Sau một hồi vòng vèo, cuối cùng kiệu cũng dừng lại. Người cung nữ lúc trước vén rèm lên, đưa bàn tay mảnh mai ra đỡ tôi, miệng nhắc nhở với vẻ rất dịu dàng: “Nương nương, cẩn thận”.
 
Đôi tay rất đẹp. Có điều, người đẹp, móng tay của cô hơi dài rồi đấy, liệu khi vận động có làm người khác bị thương không? Thực ra cũng chưa hẳn, cũng có người hợp khẩu vị này, nếu cô không khiến cho lưng anh ta nở hoa cúc thì anh ta lại không thấy đã!
 
Dừng lại! Lại nghĩ đi tận đâu rồi!
 
Tôi quay đầu lại, nói với cung nữ mỹ nhân: “Khi trở về cắt bớt móng tay đi, dài quá, không tốt!”.
 
Cung nữ mỹ nhân sững người một lúc, không rõ có hiểu ý của tôi hay không, chỉ thấy cô cúi đầu gật khẽ, đáp: “Nô tì đã biết”.
 
Sau khi được cung nữ mỹ nhân dìu xuống, tôi ngẩng đầu lên, quả nhiên nhìn thấy trước cửa cung có hai người đàn ông đang quỳ. Nhìn từ sau thì thấy áo của người ngồi bên trái có màu vàng sáng, có lẽ đó là tên thái tử ẻo lả lần trước.
 
Tôi nhắm mắt, cố nhớ lại dáng đi của phái nữ, sau đó ưỡn ngực nâng mông, dùng sức lắc eo thật mạnh, bước từng bước nhỏ tiến về phía hai người đàn ông. Khi tới bên Thái tử tôi dừng bước, định quỳ xuống nhưng chỉ nhìn một cái rồi lại thôi.
 
Hừ, bọn hạ nhân ở đây không có mắt hay sao thế, còn không biết mang ra đây mấy cái đệm?
 
Tôi đang đắn đo xem liệu có thể sai cung nữ mỹ nhân quay về lấy một chiếc đệm mềm được không, thì Thái tử đột nhiên quay đầu nhìn tôi một cái. Ôi, ánh mắt mới lạnh lùng làm sao, tưởng như có thể phóng ra hàng loạt lưỡi dao sắc lạnh. Thái tử mở miệng, khẽ nhả ra một từ:
 
“Cút!”
 
Chà! Quả không hổ là Thái tử, nói gì cũng ngắn gọn, súc tích!
 
Tôi cúi đầu liếc quần áo trên người, lại nhớ đến thân thể vừa mới sảy thai của mình, hành động gọi là “Cút[1]” ấy độ khó quả thật rất cao, vì thế tôi dùng giọng thương lượng nói với Thái tử: “Liệu chúng ta có thể đổi cách khác được không? Thiếp sợ mình không cút được bao xa”.
 
[1] Trong tiếng Trung, từ cút xéo còn có nghĩa là lăn lộn. Ý ở đây là không thể lăn được.
 
Thái tử lại mở miệng, nhưng lần này không thốt ra được từ nào.
 
Tôi cho rằng Thái tử đã đồng ý với ý kiến của mình nên tự động đi về phía bên cạnh hai bước, chọn một hòn gạch tương đối sạch sẽ, ngồi xổm, tỉ mẩn thổi sạch cát bụi trên đó rồi mới quỳ xuống.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 43      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
145333
Tướng quân ở trên, ta ở dưới
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
view: 1473003
Nd: Sủng. HE.
Thú (Ngô Niệm)
Tác giả: Ngô Niệm
view: 1110237
Nd: Sủng. HE.
Mắt trái
Tác giả: Đản đản 1113
view: 1389058
Nd: HE.
Thất thân làm thiếp
Tác giả: Nguyệt sinh
view: 2125714
Nd: Ngược. HE.
Duyên kỳ ngộ full tập 1, 2
Tác giả: Trang Trang
view: 1082530
Nd: Sủng. HE.
Dám kháng chỉ, chém
Tác giả: Lam Ngả Thảo
view: 777753
Nd: Sủng. HE.
Quả nhân có bệnh
Tác giả: Tùy vũ nhi an
view: 1089122
Nd: Sủng. HE.
Đạo tình
Tác giả: Chu Ngọc
view: 1022996
Nd: Sủng. HE.
Từng thề ước full tập 1, 2
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1023202
Nd: Sủng. SE.
Trâm (Tập 1) - Nữ Hoạn Quan
Tác giả: Châu Văn Văn
view: 2597145
Nd: HE.
Bùn Loãng Cũng Có Thể Trát Tường
Tác giả: Vô Tụ Đinh Hương
view: 910108
Nd: Sủng. HE.
Bộ bộ kinh tâm
Tác giả: Đồng Hoa
view: 832137
Nd: SE.
Gấm rách
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 704314
Nd: Ngược. SE.
Thương Ly
Tác giả: Tuyết Linh Chi
view: 1074496
Mệnh phượng hoàng
Tác giả: Hoại Phi Vãn Vãn
view: 1391633
Nd: HE.
Tình yêu thứ ba
Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
view: 706477
Nd: Sủng. SE.
Đại mạc dao
Tác giả: Đồng Hoa
view: 843364
Nd: Sủng. HE.
Cuộc chiến hôn nhân
Tác giả: Cống Trà
view: 1549429
Nd: HE.
Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh
Tác giả: Thư Nghi
view: 441767
Nd: Sủng. SE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14800791
Hiền Thê Khó Làm   view 6863714
Em Dám Quên Tôi   view 6821484
Không xứng   view 6781623
Thứ nữ sủng phi   view 6720647
Ân nhân quá vô lại   view 6585820
Mưa ở phía tây   view 6493223
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc