Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Chỉ được yêu mình anh

Tác giả : Nam Lăng   
Chương 37: Sự Kiêu Hãnh Của Anh
<< Trước    / 55      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Giữa ban ngày ban mặt, trong căn phòng một khách sạn xa lạ, họ đã chẳng chuẩn bị gì cả… Không những làm chuyện ấy mà tâm trạng còn vô cùng hào hứng và hưởng thụ…

 
Nhưng đây không phải là vấn đề khiến Thượng Linh thất vọng, điều làm cô buồn nhất là… Lúc tỉnh giấc sau khi ngủ thiếp đi vì mệt mỏi do “vận động quá sức”, người bên cạnh cô lại không có mặt ở đó.
 
“Cậu còn lăn tăn cái gì chứ!” Mễ Mễ chống cằm nghiêng người tựa vào cô: “Chẳng phải anh ấy đi mua nhẫn cưới rồi quay về luôn còn gì nữa.”
 
“Vấn đề không phải ở chỗ ấy. Vấn đề là, làm sao anh ấy có thể bỏ mặc người vừa làm xong chuyện ấy ở lại một căn phòng xa lạ chứ?” Bệnh công chúa của Thượng Linh lại tái phát, Mễ Mễ không chịu nổi lặng lẽ uống nước ngọt.
 
Đã được cầu hôn mà còn nghĩ đến cảnh khi tỉnh giấc người vừa XX với mình không ở bên cạnh, Mễ Mễ thấy đau xót thay cho Diệp “mỹ nhân”.
 
Thượng Linh cuối cùng cũng yên lặng đôi chút sau khi Mễ Mễ lặng lẽ uống hết cốc milkshake. Mễ Mễ chớp thời cơ hỏi ngay đáp án mà cô muốn biết nhất: “Thượng công chúa, vậy cuối cùng người có đồng ý hay không?”
 
Gương mặt Thượng Linh bắt đầu tăm tối.
 
Có thể không đồng ý sao? A Thố khốn kiếp giấu hết quần áo của cô đi, chỉ cho hai lựa chọn: Thứ nhất, đồng ý; Thứ hai, không mặc gì hoặc trùm ga giường ra ngoài.
 
Mễ Mễ nhăn mặt: “Chúc mừng cậu đã chào hàng thành công chính bản thân mình, suôn sẻ bước vào hàng ngũ các mợ.”
 
Thượng Linh không nói gì.
 
Điện thoại của “mợ” tương lai đổ chuông. Mễ Mễ nói chắc chắn là ông xã gọi đến kiểm tra rồi, nhưng trên màn hình lại hiển thị số lạ.
 
Thượng Linh lưỡng lự bắt máy, một giọng nói nhẹ nhàng nhưng uể oải vang lên: “Xin hỏi đây có phải là số của Thượng Linh không? Xin chào, tôi là Ôn Nhược Đồng!”
 
Thượng Linh không hề liên lạc với Phong Duy Nặc sau khi gặp anh trong viện an dưỡng thành phố Z hôm sinh nhật cô. Không liên lạc gì cũng là bình thường, dù gì họ đã chia tay nhau. Những tiếng như “gặp mặt” hay “vẫn là bạn bè” đều không thực tế chút nào. Chia tay nhau, tốt nhất là không nên gặp lại, cách xa nhau cho đến khi cả hai đều chỉ là hồi ức.
 
Đối với Thượng Linh đây là biện pháp đúng đắn nhất. Vì vậy những lời chỉ trích của Ôn Nhược Đồng giây phút này đối với cô đều vô nghĩa.
 
“Người xen vào giữa tôi và Phong Duy Nặc lại quay về oán trách tôi vô tình vô nghĩa, thế giới quan của Ôn tiểu thư đúng là khác người thật.”
 
“Tôi không nghĩ là tôi sai. Có gì sai khi cố giành lấy người mình yêu? Cho dù đã kết hôn rồi vẫn còn có thể li hôn, lẽ nào cứ phải bị động chờ đợi mới là đúng đắn?”
 
Thượng Linh ngẩn người: “Được thôi! Cô rất cá tính. Vậy tôi không hiểu ngày hôm nay cô tìm tôi làm gì? Tôi và anh ấy đã chia tay nhau từ rất lâu rồi! Chẳng phải cô nên tận dụng cơ hội này để ở bên anh ấy sao?”
 
Ôn Nhược Đồng nhìn cô với ánh mắt u buồn: “Đấy là cô nghĩ hai người đã chia tay từ rất lâu, còn anh ấy chưa bao giờ chịu thừa nhận điều này. Hôm nay, tôi đến để nói cho cô một vài điều cô chưa từng biết.” Những móng tay long lanh được tô vẽ hoàn hảo sáng rực rỡ dưới ánh sáng bên ngoài cửa sổ, Ôn Nhược Đồng hít một hơi thật dài, chầm chậm nói: “Ưu điểm lớn nhất của Duy Nặc là kiêu hãnh tự tin, nhưng có đôi khi đó cũng chính là nhược điểm chết người của anh ấy.”
 
Nếu có thể, Ôn Nhược Đồng cũng không hề muốn đến gặp Thượng Linh. Nói với người con gái trong tim người đàn ông mình yêu những lời này, là điều vi phạm mọi nguyên tắc của cô.
 
Nhưng còn biết làm sao? Cô không thể không ngó ngàng đoái hoài gì đến anh khi anh cứ lao đầu vào tập đàn mù quáng như vậy.
 
Tuy bề ngoài nói vẫn ổn, vẫn cười đùa, đi chơi đi ăn với mọi người, vẫn tham gia vào các hoạt động xã giao như trước đây, nhưng khi chỉ có một mình, anh lại bắt đầu quên ăn quên ngủ.
 
Cô và anh yêu nhau mấy năm, cứ tan rồi lại hợp, nhưng khi anh suy sụp nhất cũng chưa bao giờ đến nỗi như lúc này. Thực ra ngay từ khi bắt đầu yêu anh, cô đã biết trong lòng anh có người khác. Một bóng hình rất nhạt nhòa, anh thỉnh thoảng cũng hờ hững nhắc đến, chỉ gọi là “cô ấy”.
 
Hai người quen nhau ở Vienna. Hoàng tử piano và ngôi sao xinh đẹp, hai người đúng là một cặp vô cùng đẹp trên tất cả các phương diện. Tình cảm luôn rất ngọt ngào mặn nồng, nhưng về sau vì công việc của cô bận rộn, nên hai người thường phải xa nhau, chia tay rồi lại tái hợp, cuối cùng dần xa cách.
 
Đến khi cô muốn quay lại, mới nhận ra “cô ấy” đã xuất hiện.
 
Lúc đó cô vẫn chưa biết vị trí thực sự của người con gái ấy trong trái tim anh, cho đến tận đêm giáng sinh.
 
Trước mặt cô, Phong Duy Nặc luôn dịu dàng ân cần, dù đã chia tay nhau nhưng vẫn vô cùng ngọt ngào. Người tình hoàn hảo nhiều khi hoàn hảo đến nỗi không thực. Mãi cho tới khi thấy vẻ mặt và những lời anh nói với người con gái ấy, cô mới biết góc khuất trong tính cách người đàn ông cô đã yêu mấy năm qua.
 
Mấy tháng gần đây, cô mới thực sự biết được chuyện của người con gái ấy khi lần lượt chắp vá những lời nói từ người đàn ông đang thất tình, những chuyện thời thơ ấu và cả lời hẹn ước năm xưa đã bị nuốt lời.
 
Lúc thơ ấu, anh thực sự thích cô. Nhưng cô luôn kiêu kỳ, thậm chí còn hơn cả anh. Sự kiêu hãnh và rực rỡ của một nàng công chúa luôn khiến rất nhiều nam sinh vây quanh cô. Anh chỉ là một trong số rất nhiều những người thích cô. Điều khác biệt chỉ là cô đối xử với anh tốt hơn một chút so với người khác.
 
Anh luôn lưỡng lự, không dám chắc tình cảm của cô dành cho mình ra sao, cho đến tận khi cô trao anh nụ hôn dưới gốc cây khi mười sáu tuổi. Nụ hôn ấy giúp anh biết rõ tình cảm thực sự của mình dành cho cô.
 
Cô gái ngà ngà say mạnh dạn tuyên bố: “Anh là của em, không được phép đi đâu cả!”
 
Vienna trong giây lát bỗng chốc không còn quan trọng nữa, sau khi cô chủ động hôn, anh đã quyết định sẽ ở lại. Nhưng cô lại nhanh chóng quên đi lời hẹn ước ấy. Chính cô đã đồng ý chỉ có mình anh, không có ai khác cả. Nhưng sau khi hôn anh, cô lại có thể hôn người khác.
 
Lúc đó anh vẫn chưa hiểu thế nào là ham muốn sở hữu, chỉ cảm thấy vô cùng tức giận, căm thù người con trai được cô hôn và càng thấy ghét cô hơn. Anh vì thế ra đi không một lời từ biệt, như thể để giữ trọn sự kiêu hãnh của chính anh.
 
Sau này, khi mẹ cô kết hôn với cha anh, lại càng làm anh phản cảm và căm thù Thượng Linh hơn. Đúng là khi gặp nhau, anh muốn trả thù cô, nhưng sau đó tất cả đã thay đổi.
 
“Anh ấy vô cùng kiêu hãnh, không bao giờ chấp nhận bất kì sự phản bội nào dù là nhỏ nhất, nhưng đương nhiên điều ấy chỉ tồn tại khi đối tượng là cô thôi!”
 
Thượng Linh ngạc nhiên khi nghe Ôn Nhược Đồng nói, cô nhớ lại chuyện ngày xưa, đúng là sau sinh nhật lần thứ mười sáu, có một lần cô đánh cược với người khác, nên không thể không hôn anh chàng kia. Nhưng cô không hề hay biết, đây lại là nguyên nhân Phong Duy Nặc bỏ đi. Cô cũng đã quên cả lời hẹn ước khi đang say rượu, cô vẫn nghĩ anh bỏ đi là vì không thích cô.
 
Nhìn cô gái đang ngồi trước mặt mình, Thượng Linh thở dài: “Thực ra cô không nên là người nói những điều này.”
 
“Phải, đương nhiên tôi biết điều đó. Nếu anh ấy cũng muốn sở hữu tôi giống như sở hữu cô, hoặc chỉ cần một nửa thôi cũng được, tôi sẽ không bao giờ đến tìm cô.” Ôn Nhược Đồng đẩy mảnh giấy viết địa chỉ về phía cô: “Cô không hiểu rằng đối với người như anh ấy, đến tìm cô một lần đã là hết mức rồi! Huống hồ cô năm lần bảy lượt đều từ chối, còn muốn anh ấy phải làm thế nào nữa? Anh ấy không bao giờ chịu thừa nhận hai người đã chia tay. Cô biết anh ấy đau khổ đến mức nào không? Chắc gì những điều cô thấy đã là tất cả, coi như cô thông cảm hoặc là nếu cô cũng thích anh ấy, hãy đến tìm anh ấy đi!”
 
Thượng Linh lặng lẽ nhìn mảnh giấy: “Thực ra anh ấy và cô nên yêu nhau.” Bất luận như thế nào, cô đều là người theo sau trong tình yêu này. Tình cảm của cô luôn quá nông nổi, hời hợt, từ bỏ quá dễ dàng, chưa bao giờ biết trân trọng.
 
***
 
Nhiều tháng không gặp mặt, hoàng tử vẫn là hoàng tử, gương mặt khôi ngô tuấn tú, lịch lãm. Tóc Phong Duy Nặc đã dài hơn trước, màu hạt dẻ đẹp đến mê hoặc, những sợi tóc rủ xuống bên tai càng khiến anh thêm phần thanh tú.
 
Anh không có vẻ quá bất ngờ khi gặp Thượng Linh, chỉ thờ ơ hỏi vài câu qua loa. Thượng Linh bỗng cảm thấy, đáng lẽ mình không nên đến đây, anh chế ngự tình cảm tốt như vậy còn lòng cô lại không khỏi dậy sóng khi gặp lại anh.
 
Hai người đứng ngoài cửa chung cư nhìn nhau không nói lời nào, cuối cùng Thượng Linh cũng cúi xuống nói: “Xin lỗi, em nên đi thì hơn!” Khó khăn lắm Diệp Thố mới nguôi giận, cô không muốn lại gây chuyện nữa.
 
Anh bỗng túm lấy cánh tay Thượng Linh, kéo cô vào nhà đóng cửa lại: “Nói xem, em đến đây làm gì? Chẳng phải em nói là không tin anh nữa hay sao? Hay là nhớ anh rồi?”
 
Hơi thở anh sát bên cô, mùi thuốc lá rất nặng, cô lùi lại vài bước, ngẩng đầu lên nói: “Em sắp kết hôn rồi!”
 
Đôi đồng tử màu nâu đậm nhíu hẳn lại, anh nhìn cô như không tin nổi những lời cô nói.
 
Thượng Linh từ từ nói tiếp: “Em muốn kết hôn với A Thố. Anh ấy đối xử với em rất tốt, em cũng muốn đối xử tốt với anh ấy. Anh cũng nên vui vẻ sống bên người khác… Thực ra những gì đã có giữa hai chúng ta rất ngắn ngủi, cũng không có kỉ niệm gì nhiều, sẽ mau quên thôi!...”
 
Anh cười lạnh lùng: “Sao em lại nghĩ đến bây giờ anh vẫn chưa quên em?”
 
Vẫn sự kiêu hãnh ấy, Thượng Linh thở dài: “Quên được là tốt nhất, em cũng chỉ đến để thăm anh. Với lại… chuyện trước đây là lỗi của em, anh cũng quên cả đi!”
 
Cô định nói tạm biệt và mở cửa bước đi nhưng đã bị anh chặn lại. Không nói một lời, anh chỉ ôm cô thật chặt vào lòng không chịu buông.
 
“Phong Duy Nặc!”
 
“Đây là cái ôm từ biệt!” Giọng nói vọng trên đầu Thượng Linh, vẫn mang vẻ kiêu hãnh, không chịu cúi đầu: “Để em phải nói tiếng “quên” đúng là mất mặt. Đáng lẽ người nói phải là anh. Chúng ta kết thúc, nhưng anh không cho phép em lãng quên. Phải nhớ rằng và hãy luôn nhớ rằng em đã bỏ lỡ một người đàn ông tài giỏi như anh.”
 
Hai người giống nhau, vừa sinh ra đã khác thường, luôn tỏa sáng, luôn gây chú ý. Cũng chính vì giống nhau nên mới cuốn hút nhau, ở bên nhau, nhưng cũng chính vì giống nhau nên mới hiểu lầm không ai chịu nhượng bộ. Mười năm trước hay mười năm sau cũng đều để vụt mất nhau.
 
***
 
Cha Diệp Thố gõ cửa chung cư lúc anh không ở nhà. Khi đó Thượng Linh vẫn đang nằm bò trên giường ngủ bù. Tối hôm trước vì kéo anh vào chơi điện tử đến tận ba, bốn giờ đêm, cô mệt lử cả người nên đã không đi làm.
 
“Dù sao em cũng sắp thành mợ rồi!” Thượng Linh ôm gối lầu bầu, anh chỉ nhìn cô cười hiền.
 
“Cứ ở nhà nghỉ ngơi, tối anh đưa em đi ăn.” Anh mặc xong sơ mi, cúi đầu hôn lên trán cô.
 
Thượng Linh nằm mơ màng, không biết đã ngủ bao lâu, tiếng chuông cửa làm cô tỉnh giấc. Tưởng Diệp Thố về sớm, cô chậm rãi leo xuống giường ra mở cửa.
 
Bảo vệ chung cư rất nghiêm ngặt, tất cả những người không liên quan đều không được vào, vì vậy cô không nhìn mắt thần trên cửa mà mở cửa luôn. Không phải “mỹ nhân”, mà là cha của “mỹ nhân”.
 
Bác Minh ơi là bác Minh, tin tức của bác nhanh nhạy thật, xuất hiện đúng lúc quá! 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 55      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
83121
Sự Dịu Dàng Chết Tiệt
Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
view: 6706433
Nd: Sủng. HE.
Phát Rồ
Tác giả: Thả An
view: 730373
Nd: Ngược. HE.
Hoa đào rực rỡ
Tác giả: Nhan Nguyệt Khê
view: 517266
Nd: HE.
Giấc Mộng Giang Sơn
Tác giả: Cương Quyết Mạnh
view: 234634
Nd: HE.
Trọn đời bên nhau
Tác giả: Mạc Phi Bảo Bảo
view: 505112
Nd: HE.
Bên nhau trọn đời
Tác giả: Cố mạn
view: 317137
Hơn cả hôn nhân
Tác giả: Thần Vụ Quang
view: 644265
Nd: Sủng. HE.
Nghê Thường thiết y
Tác giả: Thanh Ca Nhất Mảnh
view: 347625
Nd: HE.
Thất tịch không mưa
Tác giả: Lâu Vũ Tình
view: 341857
Nd: Ngược. SE.
Ngoảnh Lại Hóa Tro Tàn
Tác giả: Tân Di Ổ
view: 290769
Nd: Ngược. SE.
Mảnh vá trái tim
Tác giả: Đản đản 1113
view: 408498
Nd: HE.
Nhật ký chia tay
Tác giả: Lâu Vũ Tình
view: 293550
Nd: HE.
Tùy Tiện Phóng Hỏa
Tác giả: Mạc Phi Bảo Bảo
view: 499756
Nd: HE.
Trêu chọc
Tác giả: Thị Kim
view: 389855
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15217529
Em Dám Quên Tôi   view 7173229
Hiền Thê Khó Làm   view 7102365
Không xứng   view 7082074
Thứ nữ sủng phi   view 6943951
Ân nhân quá vô lại   view 6788936
Mưa ở phía tây   view 6712922
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc