Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Chỉ được yêu mình anh

Tác giả : Nam Lăng   
Phần 4 - Chương 35: Người Tình Của Anh
<< Trước    / 55      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
Cha Thượng Linh không chịu nói bất cứ điều gì. Thượng Linh sa sút tinh thần mấy ngày nay không phải do áy náy vì những lời ông Diệp nói, mà mấy từ “chuyện năm đó” khiến cô vô cùng tò mò nhưng lại không có được câu trả lời.
 
Nói cô tuổi còn trẻ nông nổi cũng đúng, lúc Diệp Thố rời khỏi nhà cô, cô mới có mười bốn tuổi. Mà từ khi ba tuổi trở đi, ngày nào cô cũng duy trì kỉ lục làm ít nhất một chuyện xấu xa, làm sao mà nhớ hết được.
 
Có lần cô bắt anh làm ngựa cho cô cưỡi, sau đó bắt anh leo từ dưới lên tầng, rồi từ trên tầng xuống lầu đến bảy tám lần. Đôi khi là ném cả một đống giun lên giường anh, đổ hết sữa trong hộp và thay vào đó bằng sơn trắng, rồi lấy keo dính dán cuốn vở tập làm văn của anh lại. Có lần cô còn kéo anh ra chơi trò chủ nhân và nô lệ, lấy dây thừng làm roi ngựa ra sức đánh anh.
 
 
Càng nghĩ lại những chuyện ngày xưa, Thượng Linh càng thấy mình lúc đó đúng là ngang ngược đanh đá. A Thố thật đáng thương, chẳng trách ngay từ lúc gặp cô, anh đã có thái độ như vậy.
 
Thượng Linh mua một chiếc sơ mi bằng chính tiền của mình trong tâm trạng áy náy làm quà sinh nhật tặng anh. Cô lẻn ra ngoài mua đồ lúc nghỉ trưa, khi ra khỏi cửa hàng, bầu trời đang quang đãng bỗng nhiên tối sầm, cơn mưa nặng hạt tầm tã rơi. Chuyện cô và Diệp Thố sống cùng đã lan truyền khắp VIVS, mọi người đều coi cô là người tình của anh. Nhưng cô vẫn đi làm nghỉ làm đúng giờ như trước đây để tránh bị dị nghị.
 
Chiều nay phòng đối ngoại họp, đến muộn cũng chẳng vấn đề gì nhưng chắc sẽ không được yên tai. Suốt ngày bị mọi người bình phẩm so sánh gương mặt cô và Diệp Thố, giờ còn bị chê là cái gì cũng sai hết lần này đến lần khác, đúng là làm việc chẳng vui vẻ gì.
 
Đúng lúc đang sốt ruột vẫy taxi, bỗng một chiếc xe trông rất quen dừng lại trước mặt cô.
 
“Mau lên xe đi!” Cửa xe hạ xuống, Hoa Ninh nhìn cô mỉm cười.
 
“Thì ra chị làm ở VIVS!” Dường như Hoa Ninh vô cùng yêu thích ngành kinh doanh khách sạn, trên đường đi chỉ nói về những hiểu biết của cậu về lĩnh vực này. Cuối cùng còn nhắc đến CEO hiện thời của VIVS - Augus.
 
Thượng Linh hơi ngạc nhiên khi thấy người khác nhắc đến tên Diệp Thố đầy tôn sùng.
 
Những lời tán dương như: “Anh ấy chính là tấm gương thành công cho một người đàn ông” làm Thượng Linh mỉm cười đắc ý. Hoa Ninh nhìn cô hơi ngạc nhiên: “Sao vậy? Trông chị hình như rất vui, chị rất thân thiết với ông chủ sao?”
 
Thượng Linh quyết định phải khiêm tốn, thôi không cười nữa: “Chị thấy em khác xa hồi còn đi học, cậu bé thích bắt bẻ ngày xưa giờ đã trở thành người đàn ông, thật đáng ngạc nhiên.”
 
Xe dừng lại trước cổng khách sạn, Hoa Ninh quay đầu lại nhìn Thượng Linh, gương mặt tuấn tú nhìn cô rất nghiêm túc hỏi: “Chị thấy em đã thực sự trở thành một người đàn ông rồi sao?”
 
Thượng Linh ngớ người, sau đó mỉm cười: “Đương nhiên rồi, là một người đàn ông rất tuyệt vời!”
 
Thượng Linh ôm lịch thở than. Đi nhờ được chuyến xe miễn phí, giờ lại bị người khác cầu xin. Trước khi xuống xe, Hoa Ninh vô cùng thành khẩn cầu xin cô đóng vai “bạn gái một ngày” của cậu ta. Thiếu gia con nhà giàu cũng có nhiều điều khó khăn, đã ăn không của người ta mấy bữa liền, nên cô cũng ngại không dám từ chối. Nhưng không hiểu sao lại trùng hợp như vậy, ngày Hoa Ninh nhờ cô giúp đỡ lại đúng là ngày sinh nhật Diệp Thố.
 
“Em cũng không biết làm sao cả, mọi người nhà em cứ giục em lấy vợ, nhưng chị cũng biết bây giờ em đang tập trung vào sự nghiệp. Cũng không có gì rắc rối đâu, chỉ ăn bữa cơm trưa, gặp gỡ mọi người thôi.” Thượng Linh vẫn chưa kịp quyết định, Hoa Ninh lại gọi điện đến: “Đúng là trong số tất cả những cô gái em quen biết, chỉ có mỗi chị là thích hợp nhất. Chị giúp em đi, xin chị đấy!”
 
“Nhưng mà chị nhiều tuổi hơn em.”
 
“Nhưng trông chị rất trẻ, nhìn còn ít tuổi hơn cả em đấy.”
 
Thượng Linh rất thích nghe những lời thế này.
 
“Chỉ ăn cơm trưa thôi chứ?” Sau khi nghe xong câu trả lời, Thượng Linh đặt quyển lịch xuống: “Được thôi, chị sẽ giúp em!”
 
Lúc sắp tan ca, Thượng Linh nhận được cuộc điện thoại của CEO nói lúc tan làm đi tiếp khách cùng anh.
 
Dự án khu nghỉ dưỡng Maldives đã bắt đầu khởi động, gần đây anh thường xuyên phải ra ngoài tiệc tùng cùng khách khứa. Lúc vừa vào VIVS, cô còn khá yêu thích công việc này nhưng bây giờ lại thấy nó thật vô vị.
 
Trong các buổi tiệc tùng không thiếu gì các nhân vật con ông cháu cha hoặc thiếu gia con nhà giàu. Kiểu gì cũng có vài người khôi ngô tuấn tú phong độ ngời ngời, cũng có vài người tính tình vui vẻ thích trò chuyện. Những người biết chuyện đều hiểu cô gái đi cùng Diệp Thố là người tình của anh, không dám trêu chọc, nhưng thỉnh thoảng cũng có người chẳng tỏ tường mọi việc.
 
Ví dụ như tối hôm nay, người Diệp Thố mời đi ăn là công tử con nhà thị trưởng, thuộc diện con ông cháu cha, đã đi lính vài năm, hiện nay cũng thuộc hàng có vai vế. Diệp Thố vốn không hề quen biết gì với người này, nhưng hiện nay vì có việc cần nhờ, nên thông qua người khác giới thiệu mời người này đi ăn.
 
Vị công tử này vô cùng phách lối, chưa ngồi được ấm chỗ đã bê ly rượu trắng lên đòi chạm ly với Thượng Linh. Thượng Linh đang chậm rãi ăn cơm, nghe thấy thế đành phải nâng ly lên.
 
Chất lỏng trong ly cô trong suốt, nhưng là Sprite, không phải rượu. Ông tướng kia biết được, không chịu tha cho cô, lấy luôn một ly mới rót rượu trắng bắt Thượng Linh uống.
 
Thượng Linh sa sẩm mặt mày. Vừa ăn được mấy miếng đã bắt cô uống rượu, tay này đúng là vô nhân đạo. Trong lòng thì mắng thầm nhưng tay vẫn đón lấy cốc rượu, chuẩn bị uống. Trước khi vào làm ở VIVS, cô cũng đã từng làm việc tại những nơi khác, biết rõ việc tiệc tùng khách khứa này vốn đều phải dựa vào tửu lượng cả. Vừa nâng ly lên, cổ tay cô đã bị tóm chặt. Một tiếng “được” tắc nghẹn ngay cổ họng vị công tử kia.
 
Ánh mắt Diệp “mỹ nhân” hờ hững, nhưng lạnh lùng nhìn thẳng vào Thượng Linh. Rõ ràng cô đã hào hứng như vậy lẽ nào anh còn không hài lòng sao? Nếu không nghĩ đến vì lợi ích chung, cô còn chẳng thèm để ý đến vị công tử này ấy chứ.
 
“Tổng giám đốc Diệp, chẳng lẽ việc cỏn con này cũng không nể mặt tôi sao?” Nhân vật con ông cháu cha hơi bực mình. Anh ta tại vị lâu như vậy, có ai gặp anh ta mà lại không khúm núm chứ? VIVS giàu có thật, nhưng lần này là họ mời cơm, tức là có việc cần phải nhờ đến anh ta.
 
Thượng Linh không muốn rách việc, cứ uống xong ly rượu là hơn, nhỡ lại chọc tức đối phương, ông lớn này lại phạt cô uống ba ly liền thì nguy. Cô đẩy tay Diệp Thố ra, nhưng không tài nào làm nổi.
 
Thượng Linh quay về phía sau anh nhíu mày, nhưng ra hiệu hồi lâu mà chẳng thấy anh có động tĩnh gì. Không khí có phần căng thẳng, A Ảnh ngồi bên cạnh cũng đứng ngồi không yên.
 
Đúng lúc tiến thoái lưỡng nan, Diệp Thố lấy ly rượu từ tay Thượng Linh, hướng về phía ông lớn kia nói: “Xin lỗi, cô ấy không uống được rượu, ly này để tôi uống thay có được không?”
 
Vị công tử kia hơi nhíu mày, tiếp đó mỉm cười, sau đó rót thêm hai ly nữa đẩy đến trước mặt Diệp Thố: “Tổng giám đốc Diệp uống thay thì phải khác rồi! Một ly vẫn chưa đủ, phải cạn cả ba ly mới được.”
 
Thượng Linh nhăn mặt, đúng là không nằm ngoài dự đoán.
 
“Để em uống vậy!” Như những gì cô biết, tửu lượng của Diệp Thố chỉ tầm tầm, đây không phải là nước, mà là rượu trắng.
 
Tay Thượng Linh lại bị tóm chặt. Đôi môi gợi cảm với đường nét hoàn hảo hơi nhếch lên, trong nháy mắt đã uống sạch cả ba ly rượu.
 
Vị công tử kia nói mấy tiếng “được lắm”, tâm trạng liền phấn chấn lên hẳn. Sau bữa cơm, anh ta còn chưa thấy thỏa đáng, lại chuyển địa điểm tác chiến sang một hộp đêm khác.
 
Trước lúc vào phòng, Thượng Linh bị A Ảnh lén lút kéo đi. Anh hỏi cô có uống được rượu không, nếu uống được thì tìm cách đỡ ly giúp Diệp Thố, tối nay anh uống quá nhiều rồi.
 
Thượng Linh biết tửu lượng A Ảnh không được tốt, nên vui vẻ đồng ý, bắt đầu đóng vai sứ giả bảo vệ cả buổi tối, vừa thấy ông tướng kia nâng ly là tự động nâng cốc coca giả rượu vang lên. Ánh đèn trong hộp đêm mập mờ, chẳng ai biết được thực ra rượu cô đang cầm là coca.
 
Dù gì Thượng Linh cũng đã lăn lộn trong xã hội nhiều năm, đương nhiên hiểu rất rõ những tình huống như lúc này. Bây giờ thừa sức ứng phó với thể loại con ông cháu cha đang ngà ngà say này. Coca rất ngọt, Thượng Linh uống xong thì chuyện trò vui vẻ, thỉnh thoảng còn chọn bài hát cùng ông tướng kia. Mấy cô tiếp viên ngồi hát cùng cũng cổ vũ tưng bừng, không khí vô cùng vui vẻ… chỉ ngoại trừ một người.
 
Thượng Linh bị tóm vào cầu thang bộ lúc từ nhà vệ sinh đi ra. Cô bị ép vào tường, cả người giam cầm giữa cánh tay và cơ thể Diệp Thố. Tuy tối nay anh uống nhiều nhưng vẫn rất tỉnh táo, đôi mắt đẹp đến ngạt thở giờ này lạnh lùng đến đáng sợ.
 
“Anh có bảo em phải tiếp tay đấy không hả? Thử nhìn xem tối nay em giống cái gì? Có khác nào mấy cô nàng ngồi hát cùng không chứ?”
 
Thượng Linh bị mắng đến ngớ người ra: “Anh có uống nhầm thuốc không vậy?”
 
“Em không cần vào phòng nữa đâu, để anh bảo A Ảnh đưa em về.”
 
“Anh cáu cái gì chứ? Anh tưởng là em muốn thế lắm à?”
 
“Không muốn mà còn cứ sán đến. Thượng Linh, em nghĩ anh mù rồi hả?”
 
“Anh quát cái gì chứ?” Thượng Linh ấm ức: “Em sán đến cũng chỉ vì khách sạn, chẳng phải là anh cần anh ta giúp sao?”
 
“Có như vậy cũng không cần người tình của anh phải đi hầu rượu.”
 
“Vậy thì vì anh có được không? Em lo cho anh, nên mới uống thôi! Anh không cám ơn em lại còn mắng em, có phải anh bị làm sao rồi không hả?” Thượng Linh nổi cáu.
 
Đôi mắt Diệp Thố đang căng thẳng như dịu đi trong chốc lát, bỗng chốc lại ánh lên vẻ nghi ngờ tựa như muốn thiêu đốt cô. Hồi lâu sau anh mới đáp: “Nói lại xem!”
 
Thượng Linh đang nổi cáu, bĩu môi không trả lời mà chỉ nhìn chằm chằm vào anh. Đối diện với anh, cô lại thấy ánh mắt ấy quá khẩn thiết, trong lòng như đang có kiến bò, cô đẩy anh ra định bước đi nhưng lại bị anh kéo lại. Anh lặng lẽ nhìn cô, như muốn nhìn thấu tâm can cô qua đôi mắt đen huyền ấy.
 
Diệp Thố hơi cúi đầu, hơi thở càng lúc càng gần bên Thượng Linh hơn. Cô biết anh định làm gì, nhưng vẫn đứng yên bất động.
 
Trước khi hôn Thượng Linh, Diệp Thố khẽ nhắm mắt lại, hàng mi vừa dài vừa dày tuyệt đẹp. Đôi môi hơi lạnh thoảng qua hương bạc hà dịu nhẹ, mềm mại như môi con gái. Anh vuốt ve bờ môi cô rồi cuồng nhiệt ấn chặt xuống lưng cô, đỡ cổ cô như muốn nuốt chửng lấy.
 
Trong phút chốc, hơi thở cũng run rẩy, nóng bỏng, như có dòng điện tê dại chạy qua người, Thượng Linh bám chặt vào cánh tay anh, từ từ hưởng ứng.
 
Theo chỉ thị của ông chủ, A Ảnh tìm cách đánh lạc hướng vị khách kia rồi đưa hai người về nhà.
 
Khi cánh cửa chung cư khép lại, Thượng Linh không kịp cởi giày đã bị anh kéo đến hôn tới tấp. Nụ hôn trong lúc hơi ngà ngà say nóng bỏng mà cuồng nhiệt, dọc đường từ cửa chính đến hành lang, đúng giây phút chiếc áo đầu tiên bị cởi ra, Thượng Linh bỗng tỉnh táo, khẽ nói bên tai anh: “Hôm nay… là ngày thứ hai của em…”
 
***
 
Hai ngày liền, bữa sáng đều vô cùng lạnh lẽo, để không khí bớt căng thẳng, Thượng Linh tặng quà sớm cho Diệp Thố. Anh nhìn chiếc áo sơ mi không nói gì, nhưng ăn xong bữa sáng lại gọi cô vào phòng.
 
Phía dưới dù đã mặc quần âu nhưng phía trên anh vẫn cởi trần, làn da tuyệt đẹp như ngọc đập ngay vào mắt, khiến cô nóng bừng người. Thượng Linh thắc mắc, liệu có phải anh định dụ dỗ cô không? Nhưng vừa mới sáng sớm, thế này có dũng mãnh quá không?
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 55      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
78177
Có Duyên Nhất Định Sẽ Có Phận
Tác giả: Tào Đình
view: 244419
Nd: SE.
Năm mươi thước thâm lam
Tác giả: Ba Nữu
view: 598636
Nd: Sủng. HE.
Từ Bi Thành (18+)
Tác giả: Đinh Mặc
view: 788877
Viễn cổ y điện
Tác giả: Thanh Ca Nhất Phiến
view: 517369
Nd: Sủng. HE.
Bình minh và hoàng hôn
Tác giả: Tân Di Ổ
view: 320021
Nd: HE.
Thịnh Yến
Tác giả: Chu Loan Loan
view: 551256
Thành Phố Hoang Vắng
Tác giả: Thi Định Nhu
view: 288194
Câu Chuyện Ngày Xuân
Tác giả: Vương Thiển
view: 240917
không thể quên em
Tác giả: Hoa Thanh Thần
view: 483379
Nd: HE.
Chuyện cũ của Lịch Xuyên
Tác giả: Huyền Ẩn
view: 780637
Nd: Sủng. HE.
Trời sáng rồi, nói tạm biệt
Tác giả: Đản đản 1113
view: 485851
Nd: Ngược. HE.
Vợ ơi chào em
Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh
view: 369358
Nd: HE.
Bí mật bị thời gian vùi lấp
Tác giả: Đồng Hoa
view: 754784
Nd: HE.
Như Hoa Như Sương Lại Như Gió
Tác giả: Vương Thinh
view: 496151
Nd: SE.
Láng Giềng Hắc Ám
Tác giả: Tát Không Không
view: 877663
Nd: Sủng. HE.
Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh
Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
view: 705447
Nd: Ngược. HE.
Đen trắng
Tác giả: Triêu Tiểu Thành
view: 839553
Người Phiên Dịch
Tác giả: Kỷ Viện Viện
view: 423742
Nd: HE.
Từ Bỏ Em, Kiếp Sau Nhé
Tác giả: Trang Trang
view: 355556
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15217529
Em Dám Quên Tôi   view 7173229
Hiền Thê Khó Làm   view 7102365
Không xứng   view 7082177
Thứ nữ sủng phi   view 6943951
Ân nhân quá vô lại   view 6788936
Mưa ở phía tây   view 6712922
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc