Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Dám kháng chỉ, chém

Tác giả : Lam Ngả Thảo   
Chương 15: An Tiểu Lang Rất Yêu Thương Cha
<< Trước    / 30      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Thiếu niên áo trắng ta trông rất quen mặt kia trên chiến trường bị Phượng Triều Văn hất khỏi yên ngựa chỉ bằng một đòn, tướng sĩ Đại Trần hợp lực cứu hắn về.

 
Sau khi Thái tử về doanh trại, tâm trạng đã khá hơn.
 
Ta đứng ngoài trướng soái, chặn Điền Bỉnh Thanh lại, nói bóng nói gió: “Điện hạ có lòng ái mộ nhân tài là tiểu tướng áo trắng ấy à?”
 
Điền Bỉnh Thanh lườm ta, dáng vẻ cứng rắn khó lay động, lách qua ta bưng thẳng trà nước vào trong.
 
Ta nghĩ mãi không hiểu nổi, lại tự kiểm điểm gần đây chuyện gì cũng thuận theo Thái tử điện hạ, không hề cố chấp làm theo ý mình hay phản kháng kịch liệt gì cả. Cũng chẳng biết ai trêu chọc cặp chủ tớ tính tình cổ quái này, khiến hai người họ hôm nay cứ lấp lửng với ta.
 
Vũ Khác dắt chiến mã đi qua trước trướng soái, bị ta nhanh tay nhanh mắt tóm lấy tay áo: “Tướng quân đi đâu đấy?”
 
Hắn ra sức giằng áo lại từ trong tay ta: “Tắm cho ngựa!” Đầu quay sang một bên, keo kiệt không chịu nhìn ta lấy một cái.
 
Ta sờ lên mặt mình, thực tình ta quên chưa nhắc, Phượng Triều Văn nói quả không sai, Vũ Khác tướng quân vẻ ngoài rất xinh đẹp, so với tiểu tướng áo trắng của Đại Trần kia còn dịu dàng hơn mấy phần, nhưng bài binh bố trận thì lợi hại vô song, khiến người ta phải cảm thán thốt lên đúng là tạo hóa vô thường.
 
Năm ngoái ta cậy được Phượng Triều Văn thiên vị, toàn bắt nạt hắn, quan hệ với đồng sự rơi vào bế tắc, quả là không biết nhìn xa trông rộng. Ví dụ khi thượng cấp ghét bạn, bạn rất dễ trở nên cô độc, đến người nghe bạn oán trách thượng cấp tính tình cổ quái khó hầu hạ cũng chẳng có.
 
Giờ ta ngại ngùng nói với hắn, bởi vì không muốn nhìn thấy vẻ mặt quái gở của chủ tớ Thái tử điện hạ mà không vào trướng soái, bèn cười nói mặc dù hắn đã quay mặt đi: “Vũ tướng quân, ta cũng muốn đi cùng.” Tuy hắn không nhìn thấy, ta vẫn hành xử khá lễ độ.
 
Vũ Khác lặng thinh dắt chiến mã đi trước, ta theo sát phía sau, thử mở lời mấy lần nhưng vẫn chưa thành công trong việc khơi gợi hứng thú của hắn, bất đắc dĩ phải làm người câm.
 
Ngoài cung có con sông nhỏ, lúc Vũ Khác tới, ở đó có loạt chiến mã vừa từ chiến trường xuống. Phía xa đôi ba binh sĩ tản mác, dưới sông sáu bảy nam tử cánh tay để trần ra sức làm việc, hạt nước bắn lên chảy dọc xuống từng giọt theo bắp thịt màu bánh mật. Ta đờ đẫn nhìn, Vũ Khác lạnh lùng chế nhạo: “Lau nước miếng đi!”
 
… Thật ra chẳng qua ta cảm thấy mấy thanh niên để trần cánh tay kia trông hơi quen mà thôi.
 
Ta vốn rộng lượng không thèm chấp nhặt, khinh thường câu khiêu khích ác ý này của Vũ Khác, cướp lấy dây cương ngựa trong tay hắn, khẽ mỉm cười: “Ta giúp tướng quân đi tắm cho ngựa.” Rồi lội nước lướt qua trước mặt đám người kia.
 
Bọn họ trông thấy ta, bầu không khí như lắng đọng trong giây lát, ai cũng làm bộ ra sức kì cọ ngựa, trong đó một nam tử trẻ tuổi dáng cao gầy cất lời khó hiểu: “Ô! Ta còn tưởng ai chứ, thì ra là Quảng Vũ tướng quân à. Chả mấy khi tướng quân rảnh rỗi tới đây tắm cho ngựa.”
 
Ta nghĩ bụng, hôm nay xuất hành chưa xem Hoàng Lịch, hết chủ tớ Thái tử điện hạ, lại đến đám nô bộc chăm ngựa này đều nói chuyện với ta bằng khẩu khí hết sức kì quái.
 
Bên cạnh có người nhỏ tiếng khuyên nhủ: “Tô Nhân, đừng nhiều lời! Ngươi tưởng đây là Đại Trần chắc?”
 
Cái tên này chợt nổ tung trong đầu ta, dường như khung cảnh nào đó đang hiện lên sinh động, ta gượng cười: “Cái đó… Quảng Vũ tướng quân là ai?”
 
Người tên Tô Nhân kia giọng châm biếm: “Quảng Vũ tướng quân An tiểu lang của Đại Trần, ngươi còn giả ngốc ư?” Ý khinh thường thoáng nghe là biết.
 
Trong nháy mắt, ta cảm thấy máu trào lên, trăm ngàn con ngựa phi rầm rầm trong đầu, vô số suy nghĩ chồng chất hỗn loạn ập đến, toàn thân cứng đờ như rơi vào hố băng, đã có lời giải thích cho những ánh mắt kì quái mà ta phải chịu đựng suốt thời gian qua khi ở trong doanh trại và đông cung Đại Tề. Ngỡ ngàng nhìn quanh, bốn phía lác đác quân lính mặc quân phục nước Tề đang đứng bên bờ cách đó không xa chăm chú quan sát người này làm việc.
 
Thấy họ dừng lại, một binh sĩ cầm roi từ xa quát: “Làm mau lên! Dám lười hả?”
 
Vũ Khác sải bước tới gần, trong mắt đầy vẻ kinh hãi: “Các ngươi đã nói gì vậy?” Hắn lập tức nắm chặt cánh tay ta: “An tiểu lang, ngươi sao rồi? Sao mặt trắng bệch như quỷ thế này?”
 
Người kia nhìn ta mơ hồ không hiểu, ta cảm thấy mình giải thích rõ một chút thì tốt hơn, khó khăn chỉ vào đầu mình: “Đầu óc ta hơi hồ đồ.” Dũng sĩ thật sự là phải dám đối mặt với cuộc đời tăm tối, dám nhìn thẳng vào sự hồ đồ của chính mình.
 
Tô Nhân không hề lộ vẻ kính phục dũng sĩ, khiến ta rất thất vọng. Trái lại, hắn còn gào lên: “Lẽ nào là tại cú đánh vào đầu trong trận Hoàng Hà cốc?” Lại chỉ sang Vũ Khác: “Đều tại ngươi đánh hắn một gậy… Giờ còn giả làm người tốt hả!”
 
Ta chưa từng hỏi mình bị ai đánh vào đầu.
 
Người đánh vào đầu ta, hoặc là quân địch, hoặc là đồng đội.
 
Bị người khác đánh, nói rõ ta là kẻ vô dụng, tướng bại trận, sao có thể huênh hoang khắp nơi?
 
Bị người của mình ngấm ngầm hãm hại, chỉ nhấn mạnh thêm rằng ta không được lòng người, ngay cả đồng đội cũng nhân cơ hội bất thình lình đánh ta một gậy.
 
Chỉ cần không phải Phượng Triều Văn đánh ta làm ta hồ đồ, những người còn lại đều không phải vấn đề to tát.
 
Hôm nay, thế giới của ta quá hỗn độn.
 
Buổi tối không thể nào tránh khỏi cơn ác mộng, lúc bừng tỉnh, bên cạnh ta chẳng có ai. Trong trướng rất tối, ánh trăng nhẹ xuyên qua khe hở trên mành trướng, dường như hồi ức xa xăm nào đó đang lặng lẽ thức tỉnh. Ma xui quỷ khiến thế nào ta lại mò thấy một con dao găm dưới gối, như một thói quen, ta đâm nó lên đùi mình, chợt nghe thấy tiếng quát: “Nàng làm gì thế?” Lập tức có người xông tới từ trong bóng tối.
 
Ta hoảng hốt, dao găm đã đâm xuống rồi, chỉ nghe thấy một tiếng rên nặng trĩu. Ta giật mình sợ hãi, hoàn toàn tỉnh táo, buông dao găm, bật dậy chăm đèn. Đèn sáng, lúc này mới phát hiện lòng bàn tay của Phượng Triều Văn đã bị dao xuyên qua… Ta che mặt, không biết giải thích từ đâu…
 
Ta đúng là ngủ đến mụ mị đầu óc rồi.
 
Hắn giận dữ trừng mắt nhìn: “Nàng muốn hành thích bản vương sao? Còn không mau đi lấy thuốc và vải bông đến băng bó!”
 
Ta cảm thấy từng có một người nổi cáu giống thế, không đánh thì cũng mắng ta, nhưng trong ký ức lại chẳng có chút cảm giác sợ hãi. Ta lặng lẽ cầm bông thuốc, rút dao găm rồi băng bó, ngẩng đầu nhìn gương mặt anh tuấn kiên nghị của Phượng Triều Văn, buột miệng nói một câu: “Điện hạ, lúc người nổi giận thật giống cha ta.”
 
Thái tử điện hạ trợn trừng mắt, như thể không phải ta đâm dao xuyên tay hắn, mà là xuyên tâm can hắn, máu chảy đầm đìa.
 
… Quả thực ta không cố ý.
 
Có điều ta chẳng thể nhớ ra trông cha mình như thế nào.
 
Mãi sau hắn mới nói: “Nàng nhớ ra tất cả rồi ư?” Giọng điệu không hiểu đang vui hay buồn.
 
Ta lắc đầu, đứng thẳng dậy định lách qua hắn để đi ngủ, nhưng chợt bị hắn nắm chặt cổ tay: “Đó là cái gì?” Cúi đầu nhìn, trên chiếc quần trong màu trắng thấm nhòe lớp máu. Con dao găm kia thật sắc bén, không những đâm xuyên lòng bàn tay hắn, lại còn đâm rách đùi ta.
 
Hắn bỗng nổi điên: “Lẽ nào nàng không thấy đau sao?”
 
Ta nhìn hắn bằng ánh mắt vô tội, không hiểu tại sao hắn đột nhiên giận dữ đến thế.
 
Hắn càng điên tiết hơn, lập tức kéo quần ta lên, ta vừa la lên một tiếng, đã bị hắn tóm chặt cánh tay, sau đó… Ta ngạc nhiên phát hiện chỗ mình đang bị chảy máu còn có mấy vết sẹo rõ rệt… Nhưng nó xuất hiện từ bao giờ, bị thương ra sao, ta hoàn toàn không nhớ.
 
Phượng Triều Văn cũng ngẩn người nhìn vết thương trên đùi ta, “Thì ra những vết sẹo trên chân nàng đều do làm vậy mà có?” Hắn ngẩng đầu tha thiết nhìn ta, dường như nỗi băn khoăn suốt bấy lâu đã được giải đáp.
 
Ta không thể nói rõ thứ ẩn giấu trong ánh mắt ấy, nhưng ta tin chắc từng có người nhìn ta như thế.
 
Ta chỉ vào mặt hắn, thốt ra một câu: “Điện hạ, người xem người xem, người càng ngày càng giống cha ta…”
 
Gương mặt anh tuấn của hắn trở nên xám xịt, lấy bông thuốc mạnh tay băng bó cho ta, càng về sau động tác càng nhẹ nhàng hơn nhưng mặt vẫn cứ u ám.
 
Ta đành an ủi hắn: “Thật ra điện hạ chắc chắn trẻ trung anh tuấn hơn cha ta nhiều…”
 
Ánh mắt hắn nhìn ta như muốn giết người!
 
Song, ngày hôm sau ta vẫn bình an vô sự chuồn ra khỏi trướng soái, sống thật không dễ dàng.
 
Trước kia ta không rõ chân tướng, sau đêm qua đầu óc đã dần sáng tỏ, tuy chưa thể nhớ lại toàn bộ quá khứ, nhưng trơ mắt nhìn nước mất nhà tan cũng chẳng phải việc đáng vui mừng gì. Kỳ thực chuyện giết địch trước trận chiến chẳng liên quan đến tù binh như ta là bao, nhân khi Phượng Triều Văn xuất chinh, ta đã tìm thấy nơi giam nhốt tù nhân.
 
Lính canh hiển nhiên từng nhìn thấy ta xuất hiện khắp nơi cùng Phượng Triều Văn nên không gây khó dễ cho ta lắm. Lúc vào trong, mười mấy nam tử trẻ tuổi đang cãi nhau ầm ĩ, họ đánh cược xem cuối cùng là Đại Trần hay Đại Tề thắng, sự hào hứng sôi nổi này hoàn toàn không giống với kẻ sắp nước mất nhà tan, ta thấy rất ngạc nhiên.
 
Sao vẫn có người giống hệt ta, dám trơ mặt vô liêm sỉ sống trên cõi đời này, chỉ quan tâm đến miếng cơm manh áo của mình?
 
Tô Nhân nhìn thấy ta nhanh nhất, lập tức gào lên: “Triệu Dũng, Triệu Dũng, con khỉ phản quốc của ngươi đến rồi!”
 
Ta liền bị một nam tử cường tráng kéo qua, rồi bị hắn ấn ngồi xuống bên cạnh.
 
Hắn quan sát ta một lượt kĩ càng từ trên xuống dưới, cuối cùng thở dài: “Thôi thì vẫn còn sống, khí sắc khá tốt, ngoài việc hơi hồ đồ chẳng biết ai là ai ra thì cũng không có bệnh tật gì.”
 
Ta chợt nghĩ, vốn dĩ kẻ phản quốc phải vô cùng thấp thỏm không yên, nhưng trông thấy họ đối xử với ta như vậy, ta lại cảm thấy việc không có phẩm hạnh, không có tình yêu nước kia cũng chẳng phải khuyết điểm gì mất mặt.
 
Làm một kẻ bị đồng loại bài xích, không chịu theo số đông cần có dũng khí to lớn lắm, còn ta chẳng phải kẻ dũng cảm kiểu đó, cứ nên cẩn thận sống trong số đông thì an toàn hơn.
 
Tô Nhân cười nham hiểm với hắn: “Triệu Dũng, ngươi đương nhiên không nhìn ra căn bệnh nghiêm trọng của con khỉ này rồi, bây giờ hắn mắc bệnh… có thể lên xuống giường của Thái tử Đại tề hằng ngày… khà khà…”
 
Ta đỏ mặt, ra sức đá hắn một cước, hắn kêu thảm thiết như lợn bị chọc tiết, người đang ngồi cười phá lên.
 
Triệu Dũng cũng lườm hắn: “An tiểu lang hồ đồ dưỡng thương trong trướng của Tề Thái tử, đó là cái nhân hậu của Tề Thái tử, ngươi đừng có nghĩ chuyện bất chính nữa.” Tô Nhân cười quái dị, lùi hai bước về sau. Triệu Dũng lại nói: “Kể cả An tiểu lang có ý gì đi chăng nữa, những người như Tề Thái tử chắc chắc sẽ không để tiểu lang được như ý muốn… dù tiểu lang có phong lưu anh tuấn gấp mười lần cũng vô dụng.”
 
Ta lườm Triệu Dũng… Triệu huynh là người Đại Tề đấy à?
 
Người ngồi trong trướng bỗng đập bàn ghế, cười nắc nẻ như được mùa.
 
Chắc bởi ta ở trong trướng của Phượng Triều Văn quá lâu, chẳng quan tâm thế sự, nên không biết mất nước cũng có thể mất trong vui sướng thế này.
 
Bản thân ta trơ tráo đến hết nước hết cái, chẳng có lòng trung quân ái quốc thì thôi, sao ở đây còn có một đám khốn nạn không chút phẩm hạnh thế này?
 
Ta tổng kết hai chiêu thu phục tù binh của Phượng Triều Văn.
 
Thứ nhất: “Uy hiếp địch bằng quân đội”, chiêu này không cần dùng lời thừa, thiên hạ đều biết Thái tử điện hạ Đại Tề nắm trong tay mấy vạn kỵ binh tinh nhuệ, càn quét khắp các nước.
 
Thứ hai: “Tâm lý chiến là thượng sách”, dùng đạo lý cùng tấm chân tình thu phục địch, dùng sự thật để cảm hóa chỉ dẫn địch, dùng hành động giành lấy lòng tin của địch, dùng sự tự do no ấm cám dỗ địch.
 
Trong trận Hoàng Hà cốc, tuy Hoàng Giới tướng quân bị quân Tề hợp lực vây đánh, đấu không lại bị bắt làm tù binh, nhưng sau đó hắn tuyệt thực kháng nghị, thề không hàng địch, thể hiện trọn vẹn lòng yêu nước đậm sâu, trung quân ái quốc, thà chết chứ không chịu khuất phục. Triệu Dũng, Tô Nhân chẳng hề thua kém Hoàng Giới tướng quân, đều tham gia đấu tranh tuyệt thực kháng nghị lần này, sống giữa hậu phương kẻ địch mà vẫn đấu tranh bất khuất.
 
Có điều Thái tử Phượng Triều Văn bên địch tấm lòng rộng rãi, bản lĩnh tiết chế số một, chưa từng làm những chuyện như chôn sống tù binh, cũng chưa từng mang tiếng xấu ngược đãi tù binh, mà chỉ khóa chân họ ở tầng lớp thấp để rèn luyện, đến những vùng đất rộng lớn mà nước Tề chiếm lĩnh, xuống vùng nông thôn tiếp nhận giáo dục cải tạo.
 
Không thể không nói, những hành vi đối xử của Đại Tề với tội phạm chính trị lần này đạt được hiệu quả rõ rệt, thậm chí trong hai trăm năm dựng nước của Đại Tề đều làm theo quốc sách điều họ về nông thôn tiếp nhận giáo dục cải tạo của bần nông và trung nông, cảm nhận sự khó khăn của nhà nước trong việc chăm lo chuyện đồng áng của bách tính, quan với dân như cá với nước.
 
Một trong số những người từng trải nghiệm là Triệu Dũng xúc động nói, sau khi cải tạo, hắn đã không còn muốn chết, hận không thể mọc cánh bay về quê nhà cày cấy ba mẫu sáu phân đất nhà mình.
 
Hắn là người chất phác.
 
Tô Nhân thì khá hà khắc: “Tề thái tử nham hiểm gian xảo, dùng cuộc sống yên ổn ở kiếp này làm dao động lí tưởng chúng ta theo đuổi: Trung quân ái quốc nguyện hy sinh vì điều mình tin tưởng! Hắn đúng là tên tiểu nhân!”
 
Ta vung một cước đá hắn: “Vậy sao giờ ngươi không đi chết đi?”
 
Hắn ra vẻ nghiêm túc than thở: “Nghĩ đến nhà họ Tô ta đây tám đời bần nông, chín đời độc đinh, cha già tuổi cao sức yếu, hương hỏa lụi tàn, muốn chết đến đâu cũng phải cưới một thiếu nữ xinh đẹp về sinh con đẻ cái kế thừa hương hỏa rồi mới chết được!”
 
Ta: “…”
 
Sao người không thừa nhận rằng mình ham muốn mỹ sắc luôn đi?
 
Vì Hoàng Giới tướng quân tính tình cương trực, coi danh tiếng là thứ phù phiếm, nên con em bần hàn xưa nay đều thích đầu quân dưới trướng hắn, bởi vậy trong quân đội của hắn phần nhiều là con em dân nghèo do chiến tranh liên miên, ăn không đủ no mặc không đủ ấm, bèn tham gia quân đội, đặt cược cái đầu mình để đổi một miệng ăn. Trái lại, con em quý tộc không chịu nổi cách trị quân nghiêm khắc, sớm đã tìm cách luồn cúi chuyển đi nơi khác. Vì vậy dù bị bắt làm tù binh nhưng tướng sĩ trong doanh trại vạn người một lòng đánh đổ quân Tề.
 
Bách tính các nước mà quân Tề từng càn quét hiện nay đều mang họ Tề, an cư lạc nghiệp, hái chè trồng dâu, có ai là không muốn kiếm miếng cơm ổn định chứ?
 
Buổi tối sau khi tiếp nhận giáo dục cải cách trở về quân doanh Đại Tề, Hoàng Giới tướng quân đã tự sát.
 
Hắn chỉ để lại duy nhất một câu với những tướng sĩ cùng mình vào sinh ra tử: “Sống cho tốt để trở về quê hương.” Lời nói thấm thía, tình cảm chân thành!
 
Hoàng Giới tướng quân một đời trung quân ái quốc, chinh chiến nơi sa trường, song đấu tranh bè phái trong quân đội rất kịch liệt, không hề thua kém triều đường. Trên triều Thái hậu thao túng, văn thần võ tướng không ai nhường ai, Tiểu Hoàng đế lại quá hồ đồ. Bách tính nộp thuế nhiều hơn hẳn nước Tề, ăn không đủ no, nhân gian oán thán người cầm quyền, trong vòng hai mươi năm sau, thiên hạ Đại Trần chẳng còn chút hy vọng.
 
Ông cũng xuất thân bần hàn, nên trung với vua hay hiếu với dân, quả thực tiến thoái lưỡng nan, thà cắt cổ tự sát cho xong, chết là hết.
 
Cũng không biết Phượng Triều Văn thật lòng kính trọng người như Hoàng Giới tướng quân, hay chỉ vì để những tù binh này không sinh lòng phản trắc mà cử hành tang lễ trọng thể cho ông. Khi đó ta đang mơ hồ dưỡng thương trong trướng soái của Phượng Triều Văn, chẳng được tận mắt chứng kiến, nhưng hàng vạn tù binh từng tham dự tang lễ đã thay đổi hẳn cách nhìn về Phượng Triều Văn, mặc dù chưa từng có ý nghĩ sẽ quay đầu theo địch, song lại an phận làm tạp dịch trong doanh trại, đều một lòng đợi ngày nhất thống thiên hạ, được về quê làm ruộng.
 
Tề Thái tử đã nói, phàm là người lao dịch trong doanh trại, chỉ cần thiên hạ nhất thống sẽ được phân ruộng cày cấy trồng trọt theo số thành viên trong gia đình, đủ để họ sống no ấm.
 
Lúc Phượng Triều Văn về đến doanh trại, ta nhắc chuyện Hoàng Giới tướng quân, tò mò tại sao hắn không giết chết những tù binh này, hắn chăm chú xem báo cáo chiến sự, dửng dưng đáp: “Thiên hạ đầy rẫy bại binh đi làm thổ phỉ, những thanh niên tráng kiện này tương lai có thể sẽ là hộ cung cấp lương thực cho Đại Tề chúng ta. Giết họ rồi thì ích gì chứ? Chẳng qua là tăng thêm mấy vạn thi thể mà thôi.”
 
Ta hết sức đồng tình, lại cảm giác cái chết của Hoàng Giới tướng quân khó tránh khỏi có liên quan đến ta, liền hỏi: “Vậy nếu bắt được Hoàng đế Đại Trần, cũng phải đưa về nông thôn giáo dục cải tạo à?”
 
Hắn ngẩng đầu rời mắt khỏi báo cáo chiến sự dày cộp, trầm ngâm nhìn ta, ý dò hỏi hiển hiện trong đôi mắt phượng: “Có phải nàng đã nhớ ra gì rồi không?”
 
Thực tình nói dối hắn có vẻ không hay lắm. Ta lắc đầu: “Nghe bọn họ nói, ta là thư đồng của Hoàng đế Đại Trần, từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau.” Thanh mai trúc mã có lẽ là vậy nhỉ?
 
Hắn nhìn ta chằm chằm, cuối cùng nhấn mạnh từng chữ: “Ta không muốn dối nàng. Các triều đại xưa và nay không có chuyện tha cho Hoàng đế vong quốc. Dù hắn hoàn toàn không có ý định phục quốc, nhưng những người bên cạnh hắn cũng sẽ không bỏ cuộc. Câu ‘trừ cỏ trừ tận gốc’ chắc chắn nàng đã từng nghe thấy rồi chứ?”
 
Tim ta đập thình thịch, trong đầu bỗng xuất hiện một gương mặt bụ bẫm, ngập tràn nụ cười vui sướng… Khoảnh khắc đó ta cảm thấy ký ức đang dần dần nổi trên mặt nước, không cách nào chìm xuống dưới biển sâu.
 
Đêm nay ta ngủ sớm như thường, chẳng chờ Phượng Triều Văn xem xong báo cáo chiến sự đã rúc vào chăn đệm mềm mại.
 
Lúc ta tỉnh dậy, trong trướng tối om, không có ai bên cạnh. Ban ngày ở trại tù binh ta quá xúc động, quá nhiều lời, làm nửa đêm đang ngủ cũng thấy khô miệng, bèn đi chân đất xuống giường tìm ấm trà trên bàn. Nhưng ấm trà rỗng không, ta đành quay trở lại cạnh giường, khoác áo ra trướng trước tìm nước uống.
 
Trướng trước tuy thắp nến sáng, nhưng không thấy Phượng Triều Văn, đêm hôm khuya khoắt thế này không biết hắn đã đi đâu. Ta nhấc ấm trà đặt trên bàn của hắn lên, rót một hớp vào miệng, bỗng nghe thấy tiếng thì thầm bên ngoài trướng, hình như là Phượng Triều Văn và Vũ Khác. Đêm không chịu ngủ lại đi chuyện trò dưới trăng sáng, có nhã hứng gớm.
 
Ta dụi mắt định quay vào ngủ tiếp, nhưng có mấy chữ ngắt quãng lọt vào tai: “… Nói với cha con Yến gia, nội trong ba ngày nhất định phải nghĩ cách mở cổng thành… Không cần thiết phải giết hại người hầu trong cung… Chỉ cần giết hoàng tộc…”
 
Đến tận khi đã nằm trên giường, đắp tấm chăn dày cộp lên người, dù thời tiết ấm dần nhưng ta vẫn cảm thấy toàn thân lạnh cóng.
 
Mãi lâu sau, Phượng Triều Văn nhẹ nhàng đi vào, cởi áo bỏ giày, mò mẫm trên giường rồi vén chăn ra, xoa đầu ta: “Trời nóng thế mà cũng đắp chăn dày, mồ hôi nhễ nhại kìa, nàng không sợ nóng sao?”
 
Ta nhắm mắt ậm ừ hai tiếng, cảm giác có chiếc chăn lụa đang nhẹ nhàng lau trán mình, bỗng ta thấy vô cùng thấu hiểu Hoàng Giới tướng quân.
 
Chỉ vì Hoàng Giới nghĩ không thông mà thôi.
 
Ông vừa muốn trung với vua, vừa muốn hiếu với dân. Nhưng với ta, bách tính trong thiên hạ dù sống giữa nước sôi lửa bóng cũng chẳng can hệ đến mình là bao. Tấm lòng “trung quân ái quốc” này quá vĩ đại, cha nói, người như ta không cần theo đuổi thì tốt hơn, tránh bôi nhọ mấy chữ này.
 
Ông nói chí phải.
 
Ta chỉ muốn bảo vệ một người, đó là người từ nhỏ lớn lên cùng ta, chẳng khác gì đệ đệ của ta, là quả bóng thịt béo tròn cùng ta trải qua tháng năm niên thiếu.
 
Hôm nay ta mới tỉnh dậy khỏi giấc mộng kê vàng[1].
 
[1] “Giấc mộng kê vàng” hay còn gọi “Hoàng lương nhất mộng” bắt nguồn từ truyện “Chẩm trung ký” của Trầm Ký Tế thời Đường. Chuyện kể rằng, có một chàng thư sinh nghèo họ Lư một hôm nhân chuyến đi chơi, anh ta vào nghỉ trong một quán trọ. Lúc chủ quán trọ bắc nấu một nồi kê vàng, thì chàng trai lên giường đi ngủ. Trong giấc ngủ, chàng trai mộng thấy mình lấy vợ sinh con, được làm quan, hưởng phú quý và cuộc sống sung sướng an nhàn ấy kéo dài đến lúc chết. Nhưng khi tỉnh dậy, kê vàng vẫn còn chưa chín. Câu chuyện muốn nói rằng: Đời người như giấc mộng, tất cả sang hèn giàu nghèo đều là ảo mộng hư vô.
 
Trong mơ nước chưa mất, nhà chưa tan, cha cũng chưa qua đời.
 
Trong mơ ta từng được người khác sủng ái cưng chiều, dễ dàng hứa hẹn trọn đời trọn kiếp.
 
Trong mơ hắn cầm tay ta, lau mồ hôi trên trán ta, xua đi cho ta cơn ác mộng, làm tan chảy trái tim lạnh giá của ta bằng cơ thể mình.
 
Tuy hắn ngang ngược bá đạo, lại thường cau có trách mắng ta, đấu võ mồm với ta chưa từng nhượng bộ, nhưng ta nhớ rõ sự ấm áp nơi đầu ngón tay cùng sự dịu dàng trong đôi mắt hắn…
 
… Giọt lệ chầm chậm lăn dài, ở nơi mà hắn không nhìn thấy, giọt lệ rơi xuống chiếc gối trúc mà ta và hắn vẫn cùng nằm…
 
… Coi như trước giờ ta không nhận ra mặt tốt của hắn.
 
Ta giả bộ như mới tỉnh dậy, mơ hồ duỗi tay ôm chầm lấy cổ hắn, kề sát môi mình chạm lên môi Phượng Triều Văn.
 
Hắn sững sờ, vội vàng hôn lại, bàn tay chu du sau lưng, ôm chặt ta vào cơ thể đang trần trụi của mình. Dường như trong lồng ngực hắn có một mồi lửa, luồng nhiệt xuyên qua lớp da, sưởi ấm trái tim trong ta.
 
Ta chủ động cởi áo, thân mật với hắn.
 
Ngày hôm sau tỉnh dậy, ta liền hiến một kế sách cho Phượng Triều Văn: Để ta vào thành chiêu hàng.
 
Hắn tuyệt đối không đồng ý, ta lằng nhằng cạnh hắn rất lâu, không tiếc mọi thủ đoạn, cuối cùng dụ được hắn bằng lòng.
 
“Trong thành toàn là bạn bè với thuộc hạ của phụ thân, có gì đáng sợ?”
 
Ánh mắt hắn chất đầy lo âu: “Nàng sẽ không một đi chẳng quay về chứ?”
 
Ta mỉm cười vỗ vai hắn: “Thái tử điện hạ ngốc đấy à? Đại Trần đã bị mười vạn kỵ binh của người bao vây kìm kẹp, nếu ta mà mọc cánh bay đi được thì Hoàng đế Đại Trần đương nhiên cũng có thể?”
 
Xưa nay hắn rất tin tưởng vào đội kỵ binh của mình, khóe môi hơi cong, nét mặt không còn cau có: “Cũng phải. Hiện giờ có lẽ đến một con ruồi còn không bay ra khỏi Đại Trần được.”
 
Hắn đích thân chọn một trăm kỵ binh hộ tống ta đến kinh đô Đại Trần.
 
Ta đứng dưới thành, tâm trạng hỗn loạn, hướng về phía tường bao kêu gọi địch đầu hàng. Vì ta cứ đinh ninh cha con Yến gia chắc chắc sẽ mở cổng thành để mình vào, nên không hề lo lắng hôm nay không gặp được Tiểu Hoàng.
 
Ngoài trướng, một câu nói khẽ vang lên, giải đáp tất cả sự kỳ lạ của chiến dịch Hoàng Hà cốc.
 
Ta nhớ lại vẻ mặt của Yến Bình lúc đứng trước ngựa chặn ta xuất chinh tham gia trận Tuy thành.
 
Hắn là kẻ biết thời biết thế.
 
Cha con Yến gia đã ngấm ngầm quy hàng Đại Tề, hai bên hô ứng, vậy nên Đại Trần mới thua như ngả rạ. Yến Bình đứng trên thành, đích thân mở cổng nghênh đón ta về nước, ta vẫy tay với trăm kỵ binh tinh nhuệ mà Phượng Triều Văn phái đi theo: “Các vị về đi, nói với Thái tử điện hạ, An Dật nhất định sẽ hoàn thành sứ mệnh!” Ta một mình cưỡi ngựa tiến vào tòa thành đơn độc cuối cùng của Đại Trần.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 30      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
167993
Mỹ nhân khó gả (Đệ nhất mỹ nhân)
Tác giả: Thị Kim
view: 1358055
Nd: Sủng. HE.
Duyên kỳ ngộ full tập 1, 2
Tác giả: Trang Trang
view: 1051321
Nd: Sủng. HE.
Mắt trái
Tác giả: Đản đản 1113
view: 1349506
Nd: HE.
Mộng Hoa Xuân
Tác giả: Hắc Nhan
view: 1251656
Nd: Ngược. HE.
Yêu thương ma cà rồng
Tác giả: Mạc Nhan
view: 653638
Nd: Sủng. HE.
Thú (Ngô Niệm)
Tác giả: Ngô Niệm
view: 1081500
Nd: Sủng. HE.
Bùn Loãng Cũng Có Thể Trát Tường
Tác giả: Vô Tụ Đinh Hương
view: 882710
Nd: Sủng. HE.
Đông cung
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 755093
Nd: Ngược. SE.
Ngủ cùng sói (Đồng lang cộng chẩm)
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 910829
Nd: Ngược. HE.
Vô sắc công tử
Tác giả: Thẩm Tiểu Chi
view: 1180689
Nd: Sủng. HE.
Thái tử phi thăng chức ký
Tác giả: Tiên Chanh
view: 454333
Nd: Sủng. HE.
Mệnh phượng hoàng
Tác giả: Hoại Phi Vãn Vãn
view: 1344253
Nd: HE.
Thâu Trọn Gió Xuân
Tác giả: Thị Kim
view: 2321517
Nd: Ngược.
Thất thân làm thiếp
Tác giả: Nguyệt sinh
view: 2058867
Nd: Ngược. HE.
Thời niên thiếu không thể quay lại ấy
Tác giả: Đồng Hoa
view: 929060
Nd: Sủng. SE.
Phế Hậu Tướng Quân
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 637158
Nd: Ngược. SE.
Trâm (Tập 1) - Nữ Hoạn Quan
Tác giả: Châu Văn Văn
view: 2530195
Nd: HE.
Thịnh Thế Trà Hương
Tác giả: Thập Tam Xuân (Shisanchun)
view: 1796114
Nd: HE.
Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh
Tác giả: Thư Nghi
view: 420240
Nd: Sủng. SE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14618687
Hiền Thê Khó Làm   view 6803974
Em Dám Quên Tôi   view 6766070
Không xứng   view 6713128
Thứ nữ sủng phi   view 6670898
Ân nhân quá vô lại   view 6534526
Mưa ở phía tây   view 6435543
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc