Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Độc dược phòng bán vé

Tác giả : Ức Cẩm   
Chương 9
<< Trước    / 48      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Mạch Nhiên quả nhiên mất ngủ. Một mình nằm trên giường lớn nhìn chằm chằm trần nhà, đờ người ra, trong đầu kêu loạn địa không biết đang suy nghĩ cái gì, trước mắt hiện lên Thẩm Lâm Kỳ ngày đó đứng một bên, thờ ơ lạnh nhạt, trong ngực Mạch Nhiên khó chịu đến cực điểm. 

Để trút hết bực dọc trong lòng, Mạch Nhiên nửa đêm dậy chơi game, mang chiếc ma đạo sư của mình đi đến đấu trường, gặp người liền đánh, đánh không được thì bỏ chạy, đánh cả đêm bị đồn đại là hèn hạ, cả thế giới đều bắc loa mắng chửi cô.
 
Trong lòng Mạch Nhiên sảng khoái, dường như những kẻ bị cô đánh chính là đều bày ra bộ mặt Thẩm Lâm Kỳ, Mạch Nhiên đánh thế nào cũng không cảm thấy thỏa nguyện. Cứ như vậy chơi đến năm, sáu giờ sáng, ngoài cửa sổ bầu trời nổi lên màu trắng bạc, tia nắng ban mai xuyên qua rèm cửa vào trong phòng, Mạch Nhiên mới phát hiện mình thật đói bụng.
 
Mạch Nhiên treo máy đứng lên, nhân lúc cánh săn ảnh vẫn còn chưa có động tĩnh, cô muốn đi xuống dưới lầu mua một cái bánh tráng trứng gà ăn lót dạ, rồi trở về tiếp tục chiến đấu.
 
Nhưng mà, Mạch Nhiên trăm ngàn lần không ngờ, lúc cô xỏ dép lê, mặc bộ áo ngủ hình con mèo đi xuống lầu đã đá phải một đống đen lù lù trước mặt, Mạch Nhiên hoảng sợ.
 
Cô lùi lại sau vài bước, phát hiện ra thứ này hình như là một người? Mạch Nhiên ghé sát vào nhìn thoáng qua.
 
Trên mặt đất, cái vật kia từ từ ngẩng đầu, hai ánh nhìn vừa vặn gặp nhau, Mạch Nhiên gần như hét toáng lên: “Sao anh lại ở chỗ này?”
 
Thẩm Lâm Kỳ chậm rãi từ dưới đất đứng lên, lau lau mồ hôi trên mặt, nhẹ nhàng nói: “Chờ em mở cửa.”
 
Mạch Nhiên cả người kinh hoàng bạt vía.
 
Mẹ ơi! Người này không phải là ngồi ở đây cả đêm qua đấy chứ? (chả thế thì sao ^^) Anh… Anh không có đi sao? Chẳng lẽ là Mạch Nhiên nghe nhầm? Trời ạ, thế giới này đúng là điên rồi, Mạch Nhiên muốn về Hỏa Tinh!
 
Mạch Nhiên giơ tay lên đỡ trán nói:”Hình như em hơi váng đầu, em về trước đây!”
 
Giữa đường quay về Mạch Nhiên bị chặn lại, Thẩm Lâm Kỳ lưng dựa tường, chân dài vươn ra chắn trước mặt Mạch Nhiên giọng hơi khàn khàn nói: “Anh đói bụng!”
 
Sự tình phát triển quỷ dị, Mạch Nhiên cũng không biết phải nói cái gì, đành phải lúng túng mà nói: “Em cũng đói bụng…” (ách! thật là phục chị)
 
Thẩm Lâm Kỳ chống tay đứng dậy, rất không khách khí mà vượt lên trước Mạch Nhiên, xông vào nhà cô, không thèm quay đầu liếc cô một cái: “Còn đứng ngẩn ra đó làm gì? Nhanh đi làm điểm tâm”
 
“Hm?” Mạch Nhiên vừa ơ một tiếng theo phản xạ, chân chó tự động vội vã theo Thẩm Lâm Kỳ vào cửa, đi được vài bước, bỗng nhiên Mạch Nhiên mới lấy lại tinh thần: Người này không phải nên tự mình đi về sao, tùy tiện đến nhà người khác còn chưa tính, lại còn coi nữ chủ nhân là cô như con ở mà sai khiến! Đây không phải là khinh người quá đáng thì là cái gì?
 
Mạch Nhiên nắm chặt tay, chuẩn bị đi tới chỗ Thẩm Lâm Kỳ phân xử. Nhưng cô mới đi mấy bước, Thẩm Lâm Kỳ bỗng nhiên quay đầu, tóc có chút rối, khóe miệng đầy râu, áo sơ mi trắng cởi mấy cúc, cà vạt nới lỏng trên cổ, hai mắt mông lung thiếu ngủ, có phần tiều tụy.
 
Anh nói: “Anh muốn ăn sủi cảo mì vằn thắn”
 
Không biết làm sao mà bản năng làm mẹ còn sót lại dưới đáy lòng Mạch Nhiên trỗi dậy.
 
Mạch Nhiên nghĩ chính mình nên bỏ qua, hiện tại cô cũng đói, anh cũng đói, tranh cãi lúc này thật không có thú vị, thôi thì ăn no đã rồi nói!
 
Là nghệ sĩ, Mạch Nhiên bình thường rất bận, trong nhà phòng bếp cơ bản chỉ để trang trí, đừng nói đến mì, ngay cả một cọng rau thừa cũng không có.
 
Mạch Nhiên lục tung bếp tìm được mấy gói mì ăn liền, lại từ mấy gói đó tìm ra được một gói còn hạn sử dụng, bỏ vào trong nồi nấu lên rồi bưng vào trong phòng.
 
Thẩm Lâm Kỳ đang ngồi trước bàn của Mạch Nhiên, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình vi tính.
 
Mạch Nhiên nhanh chóng buông mặt xuống, nói: “Sao anh xem máy tính của em?”
 
Thẩm Lâm Kỳ không thèm để ý đến Mạch Nhiên, giơ ngón tay lên chỉ vào góc bên trái màn hình trò chơi, nói: “Hắn ta mắng em?”
 
Thấy bí mật của mình bị bại lộ, Mạch Nhiên xấu hổ, khẩn trương tắt màn hình nói: “Anh quản làm gì? Ăn điểm tâm của anh đi.”
 
Thẩm Lâm Kỳ dò xét, nhìn cái nồi mì Mạch Nhiên bưng vào, cau mày, chán ghét mà nói: “Sao không phải là sủi cảo mì vằn thắn?”
 
“Anh vẫn muốn sủi cảo mì vằn thắn? Ở đây không có mì vằn thắn, chỉ có mì gói, anh không ăn em ăn!” Mạch Nhiên nói xong không thèm để ý đến sắc mặt Thẩm Lâm Kỳ, cứ thế cầm đũa lên bắt đầu ăn.
 
Thẩm Lâm Kỳ nhìn chằm chằm cô một hồi, tựa như suy nghĩ rất lâu rồi mới mở miệng hỏi: “Một bát ăn như thế nào?”
 
Mạch Nhiên nghĩ, vị Thẩm công tử trước mặt cô này nhất định là do tối hôm qua ngủ ở cầu thang không đủ, cho nên bây giờ đầu óc tạm thời lú lẫn, mới có thể bắt bẻ vớ vẩn như vậy!
 
Mạch Nhiên ném cho Thẩm Lâm Kỳ đôi đũa, quả quyết nói: “Dùng miệng mà ăn!”
 
Mạch Nhiên nghĩ Thẩm công tử sống trên đời hai mươi mấy năm, nhất định chưa có lần nào ngủ cả đêm ngoài cầu thang, rồi lại hai người ăn chung một bát mì như thế này, thế cho nên anh ăn rất happy, nháy mắt, bát mì đã hết.
 
Mạch Nhiên đau lòng, đây là bát mì duy nhất trong nhà, anh thế nào mà lại không để lại vài sợi cho cô? Mạch Nhiên chỉ được ăn có mấy miếng, không đủ nhét vào kẽ răng.
 
Ngay lúc Mạch Nhiên đang suy nghĩ không biết có nên xuống lầu mua một cái bánh tráng trứng gà hay không, thì Thẩm Lâm Kỳ đã buông đũa, mở máy vi tính của cô.
 
Mạch Nhiên hỏi: “Anh muốn làm gì?”
 
“Báo thù!” Thẩm Lâm Kỳ trả lời.
 
Mạch Nhiên nửa ngày vẫn chưa có phản ứng, mãi đến khi Thẩm Lâm Kỳ đã mở game Ma đạo sư ra, hùng hùng hổ hổ mà nhảy vào đấu trường, Mạch Nhiên mới ý thức được rằng anh chính là muốn giúp cô đi đánh nhau.
 
Cái tên trên kênh thế giới vừa mắng chửi Mạch Nhiên một lúc lâu gặp cô vừa đi đánh nhau, kêu thêm một huynh đệ cường hào đến, muốn tìm Mạch Nhiên báo thù.
 
Nhìn thấy tên cường hào kia chính là một huyết ngưu, lòng Mạch Nhiên có chút không đành, tuy rằng nhân vật của Mạch Nhiên trang bị không tính là kém, nhưng đối mặt với tên cường hào trang bị cực phẩm kia thì tương đối có hại.
 
Mạch Nhiên lôi cánh tay Thẩm Lâm Kỳ nói: “Thực sự đánh không lại đâu, mau chạy thôi, dù sao cũng là mục sư chân ngắn, sẽ không đuổi kịp em”
 
Thẩm Lâm Kỳ không thèm để ý đến Mạch Nhiên, nghênh ngang đi lên trước thả một cái gông, sau đó thừa dịp tên kia không thể cử động, liền một lần xuất chiêu liên tục, cuối cùng khiến người kia chết không biết đường về nhà.
 
Mạch Nhiên cả kinh, cằm rớt xuống, một lúc lâu sau mới nghẹn ngào thốt ra một câu: “Hoá ra anh là cao thủ…”
 
Thẩm Lâm Kỳ hừ một tiếng, ngón tay trên bàn phím như múa lượn, một tên cường hào đã chết.
 
Tên kia rốt cuộc cũng thất bại, hèn mọn mà bắt đầu tự mình cộng thêm máu, cho dù như vậy, cũng khó mà trốn được số kiếp phải chịu đòn, liên tiếp chết đi chết lại vài lần.
 
Cuối cùng, cường hào xám xịt chạy, một lát sau, trên kênh thế giới bắt đầu loa báo:
 
“XXX người này là gay! Bày đặt không làm nam nhân, đi chơi tài khoản nữ! Lão đây không cùng ngươi chơi!”
 
Mạch Nhiên thiếu chút nữa phun ra, cố nén cười, nói: “Hắn ta chửi anh gay!”
 
Thẩm Lâm Kỳ nhàn nhạt liếc Mạch Nhiên một cái: “Quản chuyện anh làm gì? Đây là tài khoản của em mà!”
 
Đúng rồi! Mạch Nhiên lập tức có phản ứng, kéo tay Thẩm Lâm Kỳ nói: “Anh tránh ra, để em tới đối đáp với hắn!”
 
“Không cần.” Thẩm Lâm Kỳ nhanh chóng tắt trò chơi nhìn Mạch Nhiên đang ngàn vạn lần không cam lòng mà nói: “Em chuẩn bị một chút, mau theo anh về công ty.”
 
“Về đó làm gì?” Mạch Nhiên hỏi.
 
“Thu dọn tàn cục” Thẩm Lâm Kỳ đơn giản tóm tắt rất rõ ràng.
 
Bỗng chốc, Mạch Nhiên cảm thấy hình như anh vừa biến trở về làm Thẩm tổng công chính nghiêm minh, bất cận nhân tình.
 
Mạch Nhiên không rõ vì sao Thẩm Lâm Kỳ lại đột nhiên muốn giúp cô “thu dọn tàn cuộc”. Xem tình thế hiện tại, Mạch Nhiên nghĩ “lo liệu hậu sự” có vẻ hợp với tình hình của mình hơn. Bởi vì thông thường gặp phải chuyện như vậy, loại sự tình bị xâm phạm cảnh quay trên giường này thì các nữ diễn viên đều sẽ lựa chọn im lặng, cho dù có chút khí chất, nhưng mà đối với bên ngoài cũng đều lấp liếm che đậy, nói năng thận trọng.
 
Nói trắng ra trong cái vòng luẩn quẩn này, nữ diễn viên luôn ở vị trí nhu nhược. Mặc kệ trước kia danh tiếng có tốt thế nào, hình ảnh có tốt đẹp đến mấy thì bị mắng chửi vẫn là phía người con gái. Dù sao đối với công chúng mà nói, mắng chửi một người phụ nữ dương hoa so với mắng chửi một nam nhân háo sắc đến hoang dâm vô độ vẫn khoái chí hơn.
 
Nói là như vậy nhưng sự tình nếu liên quan đến vấn đề hình tượng của Mạch Nhiên, cô vẫn không thể qua loa đại khái. Mạch Nhiên quyết định tạm thời dẹp ân oán cá nhân sang một bên, nhanh chóng đánh răng rửa mặt, thu dọn ổn thỏa chuẩn bị theo Thẩm Lâm Kỳ đến công ty.
 
Khi Mạch Nhiên thay xong trang phục từ trong phòng đi ra, cô phát hiện Thẩm Lâm Kỳ cũng đã tự mình chỉnh đốn gọn gàng. Sáng sớm vào cửa thì lôi thôi lếch thếch không còn chút gì, ngoại trừ ít râu ở khóe miệng, còn lại có thể xem như là nhân mỗ cẩu dạng.
 
Mạch Nhiên nói: “Em không có dao cạo râu, chỉ có dao cạo lông, hay anh dùng tạm?”
 
Thẩm Lâm Kỳ miệng đơn giản phun ra hai chữ:”Không cần”
 
“Đừng khách khí mà, anh lát nữa còn ra ngoài gặp mọi người, vẻ mặt như vậy e rằng không tốt lắm.” Mạch Nhiên thề thốt chân thành nhìn Thẩm Lâm Kỳ bảo đảm, “Em không ngại, thực sự không ngại”
 
Mạch Nhiên cho rằng Thẩm Lâm Kỳ khi nghe như thế, ít nhất sẽ tức đến thổ huyết, nhưng mà anh lại cười nhạt một tiếng, sâu xa mà nói: “Không nên khách khí, anh đương nhiên sẽ không khách khí với em.”
 
Cái này, đến lượt Mạch Nhiên trợn tròn mắt, lời này của Thẩm Lâm Kỳ có ý gì? Khó mà thành… Mạch Nhiên nghĩ là do chính mình đêm qua khiến cho Thẩm công tử ngủ cả đêm ngoài cửa, chẳng biết thế nào, bỗng nhiên có chút run sợ đứng lên.
 
Để phòng ngừa Thẩm Lâm Kỳ đối với mình tiến hành trả thù cực kỳ tàn ác, trên đường đến công ty, Mạch Nhiên quyết định cùng Thẩm Lâm Kỳ thương lượng một chút chuyện đêm qua… Không, hẳn là anh hiểu lầm mới đúng!
 
Mạch Nhiên nói: “Hôm qua em nghe thấy tiếng chân anh đi khỏi nên mới đi ngủ.”
 
“Ừ.” Thẩm Lâm Kỳ lái xe, hừ một tiếng, có vẻ hoàn toàn không có ý định đáp lại Mạch Nhiên.
 
Mạch Nhiên tiếp tục nói: “Sao em lại không biết anh quay lại nhỉ? Nếu như anh nói một tiếng, em lập tức sẽ mở cửa cho anh vào, thật đấy!” Mạch Nhiên nói đến đây, hận không thể tát cho mình một cái, quá chân chó! Là một nữ tráng sĩ, Mạch Nhiên tối qua đã hào hùng đến vậy, thế nhưng hảo nữ không so đo thiệt thòi trước mắt, cho dù Thẩm Lâm Kỳ lúc trước có quá đáng đến đâu, chỉ cần anh sau này đừng có như vậy nữa là tốt rồi. Nhưng Mạch Nhiên vốn rất nhu nhược.
 
“Sao tối hôm qua em không nói được như vậy?” Thẩm Lâm Kỳ rốt cuộc cũng chịu để ý đến Mạch Nhiên, nói ra câu đó cũng không có ý tốt.
 
Mạch Nhiên cố gắng hồi tưởng một chút, hình như rõ ràng tối qua cô ở trong cửa thao thao bất tuyệt cả nửa ngày, cụ thể mắng cái gì, thực sự không còn nhớ rõ nữa.
 
Mạch Nhiên nói: “Có thể là cửa quá dày, anh không nghe rõ, anh cũng biết nhà trọ của em hiệu quả cách âm cực kì cao”
 
“Sẽ không phải ngay cả tin nhắn cũng không nhận được chứ?” Thẩm Lâm Kỳ nói.
 
Tin nhắn? Mạch Nhiên ngẩn ra, nhớ tới đêm qua có mắng Thẩm Lâm Kỳ sau đó có nói đừng gọi điện thoại mà hãy gửi tin nhắn, không phải chứ. Nghĩ vậy, Mạch Nhiên vội vàng móc điện thoại từ trong, nhanh chóng mở, sau đó lại như dời núi lấp biển mà trong vô số tin nhắn tìm ra được tin nhắn của Thẩm Lâm Kỳ.
 
Thẩm Lâm Kỳ nói: “Anh ở bên ngoài, mau ra mở cửa”
 
Tin nhắn nhận được lúc mười hai giờ đêm, khi đó Mạch Nhiên đang ở trong game đánh nhau với người ta túi bụi. Nhìn tin nhắn này Mạch Nhiên khóc ròng, cô bảo Thẩm Lâm Kỳ gửi tin nhắn thế mà anh cũng làm thật. Bình thường sao anh không nghe lời được như vậy? Thời khắc mấu chốt dĩ nhiên đầu óc trở nên bã đậu, không phải anh muốn hại chết Mạch Nhiên sao?
 
Trong lúc Mạch Nhiên cúi đầu, cảm thấy thật không có gì phiền muộn hơn thế, Thẩm Lâm Kỳ đã lái xe đến trước tòa nhà công ty Tinh Thiên, xe dừng lại, ngoài cửa sổ nháo nhào ánh đèn flash tia tới.
 
Mạch Nhiên nhất thời choáng váng, không nghĩ rằng chỉ mới ở nhà vài ngày, sự tình đã có chuyển biến lớn như vậy, bọn cẩu tử kia cũng bắt đầu bày trận thế giống như tham gia lễ trao giải.
 
Mạch Nhiên có một chút sợ hãi, không biết lát nữa xuống xe phải ứng phó thế nào.
 
Ngay lúc đó, Thẩm Lâm Kỳ đã xuống xe. Cửa xe vừa mở, ánh đèn máy ảnh chiếu tới mãnh liệt. Mạch Nhiên ở trong xe, không biết làm sao mà nhìn ra ngoài đã thấy Thẩm Lâm Kỳ từ trên xe xuống thản nhiên đi qua vô số phóng viên, đi đến bên này giúp Mạch Nhiên mở cửa xe.
 
Thẩm Lâm Kỳ chìa tay ra trước mặt cô, nhãn thần nhìn đoán không ra có ý gì.
 
Tình thế hiện tại không cho Mạch Nhiên do dự. Mạch Nhiên đưa tay nắm lấy tay Thẩm Lâm Kỳ. Sau đó Thẩm Lâm Kỳ lôi cô ra khỏi xe, lấy tay khẽ kéo đầu Mạch Nhiên vào trong ngực anh.
 
Đèn flash vẫn loang loáng phát ra ngày càng hung bạo, còn có đủ các loại câu hỏi sắc bén của phóng viên.
 
“Thẩm tiên sinh, ngài có suy nghĩ gì đối với việc bên ngoài đang truyền tin Bạch tiểu thư tán tỉnh một nam minh tinh?”
 
“Là bạn trai chính thức của Bạch tiểu thư, ngài không cảm thấy bị sỉ nhục sao?”
 
“Bạch tiểu thư, có thể truyền đạt lai một chút bí kíp khống chế đàn ông tại trường quay không?”
 
Câu hỏi của người này so với người kia càng lúc càng sắc bén, càng lúc càng biến thái, Mạch Nhiên nghĩ nếu không phải Thẩm Lâm Kỳ đang che chở cho mình, cô nhất định không dám tự đi một mình qua quãng đường ngắn ngủi này.
 
Nhân viên của Tinh Thiên rất nhanh nhận được tin tức, bảo vệ cấp tốc xuất hiện ngăn hai người bọn họ với đám phóng viên kia, tạo nên một bức tường người.
 
Mạch Nhiên được Thẩm Lâm Kỳ ôm vào trong ngực, tim nhảy thình thịch loạn xạ, giống như trong lòng có đủ ngũ vị nhưng lại không có vị nào như ý.
 
Thẩm Lâm Kỳ đang bảo vệ Mạch Nhiên. Mạch Nhiên thật sự rất cảm động, thế nhưng vì sao lúc ở trường quay anh không có lao tới cứu cô? Nếu như lúc đó người xông tới cho tên Khải Kỳ kia một quyền không phải Kiều Minh Dương mà là anh thì bây giờ sự việc căn bản không có khả năng biến thành như vậy.
 
Người đàn ông này làm tổn thương cô rồi lại cứu cô, lạnh nhạt vô tình rồi lại dịu dàng săn sóc, xa xôi vời vợi rồi lại gần trong gang tấc, giống như một người vô cùng mâu thuẫn, khiến cho cái đầu trên cổ Mạch Nhiên có dung lượng thế nào cũng không thể đoán biết được tâm tư Thẩm Lâm Kỳ.
 
Dưới sự bảo hộ của nhân viên và bảo vệ công ty, hai người bọn họ thoát ra khỏi vòng vây của đám ký giả, đi vào trong cửa lớn.
 
Mạch Nhiên còn đang miên man suy nghĩ, Thẩm Lâm Kỳ đang đi bỗng nhiên dừng lại.
 
Đám phóng viên thấy thế, liền nhanh chóng chen chúc tiến lên, chìa những chiếc camera và micro thật dài ra, tất cả đều nhằm về phía bọn họ.
 
Có người nói to: “Thẩm Lâm Kỳ tiên sinh, là một người đàn ông lẽ nào ngài không ngại bạn gái mình ở bên ngoài câu tam đáp tứ sao?”
 
“Đương nhiên quan tâm.” Thẩm Lâm Kỳ lạnh nhạt trả lời, “Nhưng so với không có căn cứ xác thực, tôi nguyện ý tin tưởng cô ấy.”
 
Thẩm Lâm Kỳ nói xong, phóng viên ở đây đều bị anh chấn kinh. Kỳ thực không phải chỉ có phóng viên, ngay cả Mạch Nhiên tim cũng đập thình thịch.
 
Nếu như tất cả là sự thực, nếu như anh hiện tại không phải diễn trò, nếu như quan hệ giữa cô và anh trong lúc đó không phải chỉ là hợp đồng, cô nghĩ có lẽ mình e rằng khó có thể tự kiềm chế mà đem lòng yêu anh. (có thế chứ J)
 
Mạch Nhiên hận không thể là trước mặt những phóng viên kia mà hỏi: Nam nhân như vậy các ngươi có muốn lấy làm chồng không? Ngươi, ngươi, còn ngươi nữa! Ngay cả các ngươi cũng muốn lấy, các ngươi cho là ta sẽ ngu ngốc mà thịt cá trong nhà không muốn, lại muốn ra bên ngoài ăn bánh ngô sao?
 
Tiếc là, tất cả đều không phải là thật…
 
Mạch Nhiên trong lòng thở dài một hơn, dụi đầu vào áo sơ mi của Thẩm Lâm Kỳ lau nước mũi! (chị bựa quá!!!)
 
“Vậy nếu như một ngày Bạch tiểu thư thật sự sau lưng ngài hồng hạnh vượt tường, ngài còn có thể tin tưởng cô ấy?”
 
Lúc Thẩm Lâm Kỳ và Mạch Nhiên cùng nhau đi tiếp vào trong, có một ký giả ở bên ngoài hỏi như vậy.
 
“Sẽ không có một ngày như thế” Thẩm Lâm Kỳ quay đầu lại, kiên định nói. 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 48      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
121746
Cô bé Lọ Lem thay thế
Tác giả: Cổ Lăng
view: 745514
Nd: HE.
Ta Và Hoàng Thượng Cùng Phe
Tác giả: Hồi Sênh
view: 1154424
Nd: Sủng. HE.
Báo Ân Cái Đầu Ngươi Ý!
Tác giả: Sữa chua be be
view: 376465
Nd: Sủng. HE.
Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu
Tác giả: Lại Bảo
view: 489353
Công chúa, thất lễ nàng a
Tác giả: Mạc Nhan
view: 558260
Nd: HE.
Vương phi thần trộm
Tác giả: An Dĩ Mạch
view: 466281
Hướng về trái tim
Tác giả: Hoa Thanh Thần
view: 530347
Nd: HE.
Tình Yêu Của Cô Nàng Cố Chấp
Tác giả: Ta là Tô Tố
view: 574740
Nd: HE.
Kế hoạch mai mối
Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
view: 445887
Nd: HE.
Bệnh án khám chữa FA di căn
Tác giả: Lam Bạch Sắc
view: 609554
Nd: HE.
Chân Ngắn, Sao Phải Xoắn
Tác giả: Huyền Lê
view: 563616
Mạc đạo vị liêu quân tâm túy
Tác giả: Hồng Cửu
view: 830901
Nd: HE.
Yêu sói xám phu quân
Tác giả: Đậu Toa
view: 282220
Nd: HE.
Ân nhân quá vô lại
Tác giả: Cầu Mộng
view: 6664924
Nd: HE.
33 ngày thất tình
Tác giả: Bào Kình Kình
view: 372036
Hủ nữ ga ga
Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
view: 690615
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15032644
Hiền Thê Khó Làm   view 6967229
Em Dám Quên Tôi   view 6945393
Không xứng   view 6904708
Thứ nữ sủng phi   view 6809845
Ân nhân quá vô lại   view 6664924
Mưa ở phía tây   view 6587880
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc