Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Trường tương tư full - tập 1, 2, 3

Tác giả : Đồng Hoa   
Chương 11: Khó gặp dễ xa
<< Trước    / 162      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
Vào mùa thu, sau giờ trưa là khoảng thời gian tuyệt vời nhất.
 
Lúc vắng khách, Tiểu Lục thường nhặt một chiếc lá sen che kín mắt, nằm ngửa trên chiếu phơi lá thuốc, hai tay trườn qua tai, vươn cao quá đỉnh đầu, hai chân khép lại, duỗi thẳng, mũi chân chúc xuống, cả cơ thể làm thành một đường thẳng, tưởng chừng có thể duỗi dài vô tận. Cảm giác khi gân cốt được thư giãn dưới nắng ấm, trong hương sen dìu dịu, giống như cả cơ thể được ngâm trong rượu vậy, chao ôi là đê mê, ngây ngất.
 
Tiểu Lục từng khuyến khích Mặt Rỗ và Chuỗi Hạt học cách tắm nắng như hắn, nhưng giữa thanh thiên bạch nhật mà làm thế họ thấy mắc cỡ, nên kiên quyết không bắt chước Tiểu Lục. Vậy nên Tiểu Lục đành tận hưởng một mình cái cảm giác khoan khoái, đê mê này. Khi đã thư giãn đủ, Tiểu Lục chậm rãi thu tay về, nhấc lá sen ra và trông thấy Thập Thất đang thái thuốc. Từ khi có con gái, Mặt Rỗ ở riết bên nhà vợ. Lẽ ra phần việc này thuộc về Chuỗi Hạt, nhưng mấy tháng nay tên ranh đó suốt ngày lêu lổng ngoài đường, không biết hắn đang giở trò gì. Trong quầy thuốc chỉ còn lại Thập Thất, nhưng Tiểu Lục không hề có cảm giác công việc bề bộn chất chồng, ngược lại, còn thấy thoải mái dễ chịu vì được yên tĩnh hơn. Mỗi lúc hắn nghĩ ra việc gì đó, định đi làm thì thấy Thập Thất đều đã làm xong xuôi.
 
Tiểu Lục khoanh chân trên chiếu, chụp lá sen lên đầu, quan sát Thập Thất đang chăm chú lao động. Thập Thất miệt mài cúi đầu thái lá thuốc, hết một mẻ, lại bốc gọn bỏ vào hộp, rồi mới tiếp tục thái mẻ tiếp theo. Tiểu Lục gọi:
 
– Thập Thất.
 
Thập Thất ngừng tay, ngẩng nhìn Tiểu Lục.
 
– À… không có gì.
 
Tiểu Lục lắc đầu. Thập Thất cúi đầu, tiếp tục làm việc.
 
– Thập Thất.
 
Thập Thất ngừng lại, nhưng lần này không ngẩng nhìn Tiểu Lục mà quay mặt đi hướng khác, lắng nghe.
 
– Nghỉ một lát đi.
 
– Không mệt.
 
Thập Thất tiếp tục công việc. Tiểu Lục kéo chiếc lá sen tròn xoe trên đầu xuống, mắt nhìn Thập Thất, tay xé nhỏ lá sen. Lão Mộc và Chuỗi Hạt không hay biết hắn đang giận Thập Thất nhưng cả hắn và Thập Thất đều ngầm hiểu. Ban đầu Thập Thất còn kiên trì tạ lỗi, nhưng Tiểu Lục cố tình không hiểu, tỏ ra khách sáo thái quá, dần dà, Thập Thất không buồn nhắc đến nữa, chỉ lặng lẽ bám theo Tiểu Lục như cái bóng, lặng lẽ làm hết phần việc của cả ba người.
 
– Thập Thất…
 
Thập Thất ngước nhìn Tiểu Lục, nhưng Tiểu Lục không biết phải nói gì, hắn cứ cắn môi mãi, rồi bỗng tươi cười hớn hở, vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh:
 
– Cậu lại đây, tôi dạy cậu trò này hay lắm.
 
Thập Thất dừng tay, đến bên Tiểu Lục. Tiểu Lục nằm xuống, vừa nói vừa làm mẫu, ra hiệu cho Thập Thất học theo mình nằm kềnh phơi nắng. Khác hẳn Chuỗi Hạt và Mặt Rỗ, Thập Thất không ngần ngại, lập tức làm theo hướng dẫn của Tiểu Lục. Tiểu Lục nheo mắt đếm những dải mây trắng bồng bềnh trên nền trời thăm thẳm, khoan khoái hít vào thở ra. Vẫn ông mặt trời đó, vẫn mảnh chiếu phơi lá thuốc đó, nhưng cảm giác khi có người cùng tắm nắng với mình thú vị hơn hẳn lúc chỉ có một mình. Đến khi Tiểu Lục sắp chìm vào giấc ngủ thì giọng nói của Thập Thất đột ngột vẳng tới:
 
– Sẽ không có lần thứ hai đâu.
 
– Hả?
 
Tiểu Lục băn khoăn mở mắt.
 
– Dù vì bất cứ lý do gì, tôi cũng sẽ không biến mất khi huynh cần tôi.
 
Tiểu Lục đã hoàn toàn tỉnh táo, bỗng nhiên hắn cảm thấy cái trò giận hờn nhỏ nhen của mình thời gian qua thật nhảm nhí, vậy mà Thập Thất đã vì nó mà trăn trở, giày vò không yên. Tiểu Lục ngồi dậy gãi đầu gãi tai, cười hì hì, đang định nói câu gì thì Lão Mộc từ đâu xồng xộc chạy tới, lôi Tiểu Lục đi xềnh xệch.
 
– Giày, tôi còn chưa đi giày!
 
Tiểu Lục vội vã xỏ giày, lúc sắp ra khỏi cửa, bỗng hắn quay lại gọi Thập Thất:
 
– Đi cùng đi!
 
Tiểu Lục bị Lão Mộc kéo đi phăm phăm nên không rõ Thập Thất có theo không. Chạy đến đầu phố, vừa chào Hiên được một tiếng, Tiểu Lục đã bị Lão Mộc ấn nép vào sau thùng rượu, rồi lão ra dấu với Hiên, Hiên gật đầu đáp lại, tỏ ý đã hiểu cả. Có ai đó nhẹ nhàng ngồi xuống phía sau Tiểu Lục, không cần ngoảnh lại hắn cũng biết đó là Thập Thất. Tiểu Lục quay đầu lại, lè lưỡi chọc Thập Thất, chỉnh lại tư thế, cười tít mắt, hồi hộp chờ đợi điều thú vị sắp diễn ra. Hiên ho lên mấy tiếng, Lão Mộc lập tức cảnh giác, Tiểu Lục cũng mau chóng hé mắt qua khe hở giữa các thùng rượu để nhìn trộm.
 
Ba kỹ nữ yểu điệu bước tới, cất giọng mềm mỏng nói với Hiên thứ rượu họ cần mua và số lượng. Mua xong, hai cô trong số họ rảo bước đi trước, cô thứ ba chầm chậm tụt lùi lại phía sau. Đúng lúc Tiểu Lục cảm thấy ngán ngẩm trò rình mò này thì bị Lão Mộc cho một cái, lúc này Tiểu Lục mới nhìn thấy Chuỗi Hạt thình lình xuất hiện. Cậu ta sóng bước cùng cô kỹ nữ thứ ba, hai người đi mãi, đi mãi, rồi… mất hút. Lão Mộc kéo Tiểu Lục lén đuổi theo, hết rẽ phải rồi đến rẽ trái, sau cùng họ chui vào một con ngõ nhỏ. Chuỗi Hạt và cô gái kia trốn trong góc tối, thì thầm to nhỏ, lúc sau, cả hai dính chặt lấy nhau, mây mưa, quấn quýt. Tiểu Lục cười tít mắt, Lão Mộc thì tái mặt, buồn bã thất vọng. Tiểu Lục nghiêng đầu nhìn Thập Thất, cậu ta vẫn đứng thẳng, nhưng ánh mắt chúc xuống mũi giày, tỏ thái độ: Kiên quyết tránh xa cảnh tượng khiếm nhã. Đôi tình nhân mỗi lúc một xoắn chặt lấy nhau, cô gái tựa lưng vào tường, thở hổn hển. Lão Mộc định xông ra, nhưng không biết phải xử trí tình huống khó xử này thế nào, đành ném lại một câu: Cậu tự giải quyết đi! Rồi tức tối quay về. Tiểu Lục chẳng lấy làm phiền, chỉ cười cợt nhìn Thập Thất, hàng mi dài của Thập Thất khẽ rung rinh, Tiểu Lục táo tợn ghé sát lại:
 
– Công tử con nhà chưa đến tuổi cưới vợ nhưng chắc là phải có vài cô hầu xinh đẹp, đúng không? Mấy cô gái vây quanh cậu so với cô này thì thế nào?
 
Thập Thất không đáp, chỉ từ từ lùi lại phía sau, mãi cho đến khi lưng chạm vào bờ tường. Tiểu Lục cố nhịn cười, tiếp tục trò đùa tai quái, hai tay đưa lên cao, áp vào bờ tường, giam Thập Thất trong vòng tay, diễn vẻ ác ôn chọc ghẹo con gái nhà lành:
 
– Cậu thích kiểu phụ nữ nào? Ngây thơ, thuần khiết, nhút nhát như thỏ non, hay lẳng lơ đa tình như cô gái này?
 
Trong tiếng rên rỉ của phụ nữ, gương mặt tái dại của Thập Thất chuyển sang sắc đỏ. Tiểu Lục vẫn ráng sức nhẫn nhịn trận cười đã dâng lồng ngực, tiếp tục trêu ghẹo Thập Thất. Hắn ghé sát lại, gần như chạm vào gương mặt của Thập Thất, hạ thấp giọng, hỏi:
 
– Cậu có muốn không?
 
Không ngờ, Thập Thất chầm chậm ngẩng đầu, tuy vẫn còn vẻ ngượng ngùng, nhưng ánh mắt long lanh, rạng rỡ, ngập tràn niềm vui! Tiểu Lục sững sờ, lúc lâu sau trong đầu hắn mới trỗi lên câu này: Đồ cáo già đội lốt cừu non! Tiểu Lục vừa xấu hổ vừa tức giận, hai má ửng đỏ, hắn muốn đẩy cơn bực bội về phía Chuỗi Hạt nên vừa lao tới vừa quát:
 
– Chuỗi Hạt! Gớm ghê chưa, học đòi bao kỹ nữ rồi kìa đấy! Tiền ở đâu ra hả?
 
Chuỗi Hạt hoảng hốt xách quần lên, toan bỏ chạy theo thói quen, nhưng chỉ được vài bước, hắn quay trở lại chắn trước cô gái. Cô gái kia cũng không vừa, cô ta nhanh chóng chỉnh trang lại y phục, đầu tóc, gạt Chuỗi Hạt sang bên, cúi chào Tiểu Lục:
 
– Tôi tên Tang Điềm Nhi, tôi làm bạn với anh Chuỗi Hạt không phải vì tiền.
 
Tiểu Lục cười khẩy:
 
– Cô là kỹ nữ, kỹ nữ ngủ với người ta không vì tiền thì vì cái gì?
 
Tang Điềm Nhi mỉm cười:
 
– Tôi tự nguyện!
 
Tiểu Lục hỏi tiếp:
 
– Cô có bằng lòng ngủ với Chuỗi Hạt suốt đời không?
 
Tang Điềm Nhi sững sờ, chừng như hiểu ý của Tiểu Lục, nhưng lại không dám tin vào điều đó. Chuỗi Hạt hấp tấp chen ngang:
 
– Tôi bằng lòng! Tôi bằng lòng ngủ với cô ấy suốt đời.
 
Tiểu Lục đạp cho hắn một cái, quát:
 
– Cút sang một bên, tôi đang hỏi chuyện cô ấy.
 
Chuỗi Hạt nhìn Điềm Nhi bằng vẻ mặt tội nghiệp, rồi gật đầu chắc nịch với cô ấy. Đến lúc này Điềm Nhi mới thực sự tin rằng, Tiểu Lục quả nhiên có ý đó, cô liền quỳ xuống, nước mắt lưng tròng:
 
– Tôi bằng lòng.
 
Tiểu Lục nói:
 
– Cô nghĩ kỹ chưa? Đi theo Chuỗi Hạt sẽ phải lao động vất vả đó.
 
– Tôi bằng lòng.
 
– Vậy thì được, cô về và suy nghĩ xem khi nào tổ chức đám cưới thì hợp lý.
 
Tang Điềm Nhi tròn mắt nhìn Chuỗi Hạt, mọi việc đơn giản vậy ư? Chuỗi Hạt vội đỡ Điềm Nhi dậy:
 
– Tuy tính tình hung bạo nhưng xưa nay Lục huynh nói một là một hai là hai.
 
Tiểu Lục véo tai Chuỗi Hạt, kéo đi:
 
– Ngươi biết đường lớn lên rồi đấy nhỉ!
 
Chuỗi Hạt sung sướng vì được Tiểu Lục tác thành, miệng xuýt xoa kêu đau nhưng vẫn nháy mắt tươi cười với Thập Thất. Thập Thất theo sau bọn họ, chăm chú nhìn Tiểu Lục, ánh mắt ngập tràn ý cười. Lúc ngang qua quán rượu, Tiểu Lục nói với Hiên:
 
– Cảm ơn huynh!
 
Hiên liếc thấy Chuỗi Hạt bị Tiểu Lục véo tai thì mỉm cười, bảo:
 
– Nếu các vị tổ chức hôn lễ, xin hãy chiếu cố đến quán rượu của chúng tôi!
 
– Được thôi, đến lúc đó huynh cứ bàn bạc với Lão Mộc.
 
Tiểu Lục xách tai Chuỗi Hạt về đến cửa thì hạ giọng bảo:
 
– Muốn sống thì kêu cứu thảm thiết vào!
 
Chuỗi Hạt hiểu ra, liền gào khóc thống thiết, Tiểu Lục vừa đá vừa đạp Chuỗi Hạt tới trước mặt Lão Mộc. Lão Mộc xót Chuỗi Hạt, lẩm bẩm:
 
– Nó lớn chừng này rồi, muốn đánh muốn chửi cũng nên kín kín một chút, giữ thể diện cho nó chứ.
 
Lão Mộc vốn đầy một bụng tức, nhưng thấy Tiểu Lục trừng phạt Chuỗi Hạt như vậy bỗng nhiên không biết phải xử trí ra sao.
 
– Tiểu Lục, chuyện này là thế nào? Sao Chuỗi Hạt nhà chúng ta lại dính vào đám kỹ nữ ấy?
 
Tiểu Lục đáp:
 
– Nghĩ cách chuộc cô ấy ra, rồi cần làm gì thì làm nấy, Mặt Rỗi và Chuỗi Hạt, không nên nhất bên trọng nhất bên khinh.
 
Nếu Lão Mộc là người của Thần Nông hoặc Cao Tân thì bằng với tình yêu thương lão dành cho Chuỗi Hạt, chắc chắn lão không thể chấp nhận chuyện vợ Chuỗi Hạt là một kỹ nữ. Nhưng Lão Mộc lại đến từ Hiên Viên, quốc gia vốn nổi tiếng là có tư tưởng cởi mở, phóng khoáng. Thế nên, sau một hồi ngồi trước cửa nhà đón gió lạnh và mải mê ngẫm ngợi, lão thấy chuyện cũng không có gì nghiêm trọng, vậy là vợ của Chuỗi Hạt đã được chọn. Khi đã quyết định việc gì là Lão Mộc lập tức bắt tay vào thực hiện ngay. Không biết vì mưu toan trục lợi hay vì muốn trừng phạt Điềm Nhi mà kỹ viện này quát giá rất cao, khoản tiền đó đủ cho Mặt Rỗ cưới mười cô Xuân Đào. Lão Mộc chạy đôn chạy đáo khắp nơi nhờ vả can thiệp, nhưng các mối quan hệ hơn hai mươi năm của cả lão và Tiểu Lục ở thị trấn Thanh Thủy đều chẳng giúp ích được gì.
 
Lão Mộc tức sôi máu nhưng cũng đành bó tay. Kỹ viện là nơi đặc biệt ở thị trấn này, nó được xem là nơi tập trung và truyền bá mọi loại tin tức, là nơi hội tụ đủ cả mỹ nữ, tài nữ và các bậc nam nhân quyền thế nên nó được cai quản bởi rất nhiều thế lực, gồm cả Hiên Viên, Thần Nông, Cao Tân và các gia tộc lớn, từ họ Xích Thủy ở Trung nguyên đến họ Phòng Phong ở phương Bắc.
 
Lão Mộc mặt ủ mày chau, thở dài ngao ngán:
 
– Ta thấy Điềm Nhi thật lòng thương Chuỗi Hạt nhà mình, cô ấy thà bị đánh đập chứ nhất quyết không chịu tiếp khách. Mụ tú bà đó thật đáng ghét!
 
Mặt Rỗ buồn rầu, lẳng lặng khuyên Chuỗi Hạt từ bỏ vì Điềm Nhi không hợp với những người như họ. Chuỗi Hạt cả ngày ôm đầu ngồi trên bậu cửa, mặt như đưa đám, nhiều đêm liền không ngủ.
 
Trong phòng riêng, Tiểu Lục nằm vắt chân chữ ngũ trên giường, lôi chiếc gương nhỏ xíu mà hắn nâng niu như báo vật ra soi, bật cười rúc rích. Những bức hình lần lượt xuất hiện trong tấm gương, tất cả đều là kiệt tác của hắn trong cái đêm đó. Gương mặt Tương Liễu với chín cái đầu và đôi mắt lạnh sắc như lưỡi gươm đang trừng trừng nhìn Tiểu Lục. Tiểu Lục cốc vào đầu Tương Liễu trong gương:
 
– Ngươi làm gì được ta! Làm gì được ta!
 
Gõ chán, hắn xoa lên mặt gương, tất cả các hình ảnh lập tức biến mất, chiếc gương trở lại trạng thái thường thấy, người ngoài nhìn vào sẽ chỉ thấy nó được làm thủ công tinh xảo hơn những chiếc gương khác mà không thể biết được nó có khả năng lưu giữ những hình ảnh của quá khứ.
 
Chiếc gương tưởng chừng rất bình dị này sự thực đã được đúc từ tinh hồn của loài Tinh tinh[1]. Đại hoang có loài quái thú Tinh tinh, Tinh tinh được trời phú cho khả năng có thể nhìn thấu quá khứ nhưng không thể nhận được tương lai, thế nên Tinh tinh tu luyện rất khó khăn, và vì vậy người ta hiếm khi gặp được loài thú này. Từ xưa đến nay mới chỉ có một chiếc gương duy nhất được đúc từ tinh hồn của nó. Bởi vì muốn phát huy năng lực tái hiện quá khứ của gương thần, thì loài Tinh tinh khi bị hóa luyện phải tự nguyện và không có chút nỗi oán hận nào. Nhưng trên đời này, làm gì có con Tinh tinh nào trải qua cuộc hóa luyện tàn khốc, dẫn đến cái chết đau đớn mà trong lòng không gợn một chút oán hận.
 
[1] “Sơn hải kinh”, phần “Nam sơn kinh” có viết: “Có loài quái thú nọ, hình dáng giống loài vượn lông dài, vừa biết bò vừa biết đi thẳng bằng hai chân như con người, tên gọi Tinh tinh, ăn thịt loại thú này có thể giúp người ta chạy rất khỏe.” Sách “Hoài nam tử” thì viết rằng loài quái thú này có thể thông tỏ quá khứ của một người nhưng lại không biết gì về tương lai của người đó.
 
Tiểu Lục cất gương đi, hai tay đan vào nhau, kê xuống gáy. Suốt mấy tháng liền sau đêm đó, Tương Liễu không hề xuất hiện. Bao nhiêu kẻ thù tìm y đòi nợ, không xuất hiện là phải. Mà nếu y xuất hiện thì Tiểu Lục cũng hiểu rằng ngày tàn của mình đã đến. Hắn thầm cầu mong càng nhiều người gây phiền phức cho Tương Liễu càng tốt, và tốt nhất là khiến y quay như chong chóng để y quên đi cái tên Văn Tiểu Lục ở thị trấn Thanh Thủy này.
 
Nhưng, bây giờ thì…
 
Một con đại bàng nhỏ màu trắng, vốn là hóa thân của đại bàng lông trắng mào vàng bay vào phòng Tiểu Lục, nghênh ngang đậu ngay trước mặt hắn.
 
Tiểu Lục nói với nó:
 
– Nhìn cái bộ dạng kênh kiệu này, ta rất muốn vặt trụi lông của ngươi, chặt ngươi làm đôi, đem nướng một nửa luộc một nửa, gặm hết thịt, còn lại xương xẩu thì quẳng cho chó.
 
Quả Cầu lao thẳng vào Tiểu Lục, hắn ôm đầu, lộn một vòng xuống đất.
 
– Hãy nhắn với chủ nhân của ngươi rằng ta muốn gặp hắn, có chuyện quan trọng.
 
Quả Cầu trợn mắt lườm Tiểu Lục một cái rồi mới sải cánh bay vào đêm tối. Tiểu Lục trộm nghĩ, không nên gặp lại Tương Liễu trong căn phòng này, khung cảnh này sẽ khơi gợi những kí ức chẳng mấy đẹp đẽ, rất dễ khiến y nổi đóa. Vì vậy Tiểu Lục rời khỏi nhà, men theo dòng sông, chạy ngược lên phía thượng nguồn, hắn chạy ra khỏi địa hạt thị trấn Thanh Thủy rồi chui vào một cánh rừng rậm. Hắn trèo lên cây cổ thụ lớn đến mức phải năm, sáu người ôm mới xuể, chọn một vị trí thật thoải mái và ngồi lên. Cây cổ thụ ấy rất cao, đứng trên cây có thể quan sát mọi thứ phía dưới, cây rừng xào xạc, dòng sông lượn lờ uốn khúc, sóng nước lấp lóa như một chuỗi dài những con mắt nhấp nháy. Cảnh vật sẽ trở nên hoàn mỹ nếu bây giờ không phải là mùa đông và gió bấc không ào ạt thổi.
 
Y đã tới!
 
Tiểu Lục ngẩng lên nhìn và thấy đại bàng trắng xuất hiện giữa vầng trăng tròn vành vạnh, chàng trai áo trắng tóc trắng ngự trên lưng đại bàng, đáp xuống từ chín từng trời, như hoa tuyết nhè nhẹ đậu xuống bên cạnh Tiểu Lục. Tiểu Lục cất tiếng:
 
– Ngài có ba lựa chọn: Đánh tôi bốn mươi roi, đá tôi từ trên cao xuống hoặc nghe tôi nói chuyện nghiêm túc. Chuyện nghiêm túc nhé!
 
Tương Liễu hỏi:
 
– Ngươi tắm chưa?
 
Tiểu Lục tiếp tục mồm mép tép nhảy:
 
– Tắm rửa sạch sẽ, chỉ chờ đại nhân tới.
 
Tương Liễu tóm lấy vai Tiểu Lục, cúi xuống. Tiểu Lục ngoan ngoãn ngửa đầu lên, răng nanh của Tương Liễu cắm vào cổ hắn, bắt đầu hút máu. Tiểu Lục không buồn nhắm mắt mà thư thả ngắm trăng. Tương Liễu chẳng hề khách khí, mất nhiều máu, đầu óc Tiểu Lục bắt đầu choáng váng.
 
– Ngài không định một lần xơi tái tôi đấy chứ? Chỉ nghe nói ngài có chín cái đầu chứ có nghe bảo ngài có chín cái dạ dày đâu? Không để dành cho lần tiếp theo sao?
 
Bờ môi Tương Liễu vẫn gắn chặt vào cổ Tiểu Lục, đúng nơi mạch máu nối liền quả tim duy trì sự sống của hắn.
 
– Theo ngươi, ta nên cắn gãy cái cổ này vào lúc này? Đêm nay được không?
 
Tiểu Lục cuống cuồng tham mưu:
 
– Đêm nay không ổn, cảnh đẹp, trăng sáng thế này, chỉ phù hợp với chuyện trò tâm sự. Chờ khi tôi muốn giết ngài, ngài hãy ra tay.
 
– Lẽ nào ngươi chưa muốn giết ta?
 
– Chưa muốn.
 
Tiểu Lục tủm tỉm cười:
 
– Ngài thừa biết tôi không muốn giết ngài, cũng không biết làm thế nào để giết được ngài.
 
– Ta không biết. Ta chỉ biết rằng ngươi chắc chắn rất căm ghét ta.
 
– Ngài không biết mà dám đến gặp tôi lúc đang bị thương thế này ư? Ngài cho rằng tôi là thỏ non ngu ngơ? Hay là chín cái đầu của ngài đang đánh lộn, khiến ngài trở nên ngớ ngẩn mất rồi?
 
Tương Liễu cắn Tiểu Lục, định tiếp tục bữa ăn. Tiểu Lục vội cất lời:
 
– Tôi cô đơn!
 
Bờ môi Tương Liễu cứng đờ trên cổ Tiểu Lục.
 
– Có thể ngài không tin, nhưng tôi thật sự không căm ghét ngài, cũng không hề muốn giết ngài, bởi vì tôi rất cô đơn. Năm đó tôi mắc một chứng bệnh lạ, phải trốn trên núi, nhiều năm liền không gặp gỡ ai. Tôi trò chuyện với cỏ hoa, nhưng chúng không buồn nghe tôi, chúng chỉ nhảy múa rung rinh khi gió ùa tới. Tôi bầu bạn với đám khỉ, nhưng chúng luôn nghĩ cách chạy trốn, trốn không được thì đập đầu vào vách núi tự vẫn. Sau đó, tôi gặp một con yêu tinh rắn, nó rất muốn chén tôi, suýt nữa đã gặm đứt một chân của tôi. Nhưng nó lại hiểu những gì tôi nói và phản ứng lại với mọi động tác của tôi. Dẫu biết rằng rất nguy hiểm, nhưng tôi vẫn thường xuyên lượn lờ trước mặt nó, chọc nó tức phát điên lên. Có nó làm bạn, chuỗi ngày trong rừng của tôi đã bớt cô độc.
 
Tiểu Lục cười khúc khích:
 
– Lâu dần, nó phát hiện thấy tôi quá gian xảo, không thể ăn thịt tôi nên muốn đi nơi khác. Vì muốn giữ nó lại, tôi không ngán trộm trứng của nó và chén. Như thế chúng tôi đã trở thành kẻ thù không đội trời chung của nhau, nó không bỏ đi nữa mà điên cuồng đuổi theo, đòi giết tôi.
 
Tiểu Lục ngước nhìn vành trăng chênh chếch trên cao, khóe mắt thấp thoáng niềm cô độc u uẩn.
 
– Người ta nói ông trời ưu ái Thần tộc, nhưng theo tôi ông trời ưu ái con người hơn cả. Họ chỉ khác Thần tộc ở chỗ, tuổi thọ của họ ngắn ngủi. Nhưng ngài nhìn xem, ngàn năm sau vầng trăng kia vẫn như vậy, dù lung linh, đẹp đẽ nhường nào, ngắm mãi cũng thành chán.
 
– Con rắn đó về sau thế nào?
 
– Chết rồi.
 
– Ngươi đã giết nó?
 
– Không phải, con vượn cáo đầu đàn đã giết nó.
 
– Cáo chín đuôi?
 
Tiểu Lục nhắm mắt lại:
 
– Con cáo chín đuôi định tóm tôi, nhưng bị yêu tinh rắn chặn lại, vì nó nghĩ chỉ nó mới được quyền ăn thịt tôi, và thế là… nó bị con cáo giết chết.
 
Tương Liễu phì cười:
 
– Thú vị đấy, vậy con cáo chín đuôi ấy về sau thế nào?
 
– Bị tôi giết.
 
– Ngươi giết được nó ư?
 
– Lẽ ra nó giết tôi ngay khi tóm được tôi, nhưng nó đã bị hận thù và lòng tham làm cho mờ mắt. Nó nuôi tôi bằng đủ thứ của ngon vật lạ, ép tôi ăn đủ thứ tởm lợm, mục đích là vỗ béo tôi rồi mới ăn thịt, uống máu của tôi để khôi phục công lực đã mất đi… Tôi quên không nói với ngài, nó đã không còn là cáo chín đuôi nữa mà đã thành cáo tám đuôi. Nó bị chém đứt một đuôi nên nguyên khí tổn thương trầm trọng. Nó nuôi tôi suốt ba mươi năm, sắp đến ngày thu hoạch thì xảy ra chuyện. Hôm đó, nó đã bất cẩn say xỉn trước mặt tôi.
 
– Nó nuôi ngươi trong lồng ư?
 
– Đúng vậy.
 
Tương Liễu trầm ngâm chốc lát, bàn tay mân mê vùng cổ của Tiểu Lục:
 
– Ta giống như con rắn từng giúp ngươi giải tỏa nỗi cô đơn trong quá khứ?
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 162      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
246376
Gấm rách
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 595134
Nd: Ngược. SE.
Mỹ nhân khó gả (Đệ nhất mỹ nhân)
Tác giả: Thị Kim
view: 1192225
Nd: Sủng. HE.
Yêu thương ma cà rồng
Tác giả: Mạc Nhan
view: 564852
Nd: Sủng. HE.
Đông cung
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 664556
Nd: Ngược. SE.
Quả nhân có bệnh
Tác giả: Tùy vũ nhi an
view: 931120
Nd: Sủng. HE.
Không yêu thì biến
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1015271
Nd: Sủng. HE.
Mệnh phượng hoàng
Tác giả: Hoại Phi Vãn Vãn
view: 1186251
Nd: HE.
Thâu Trọn Gió Xuân
Tác giả: Thị Kim
view: 2135602
Nd: Ngược.
Mắt trái
Tác giả: Đản đản 1113
view: 1165754
Nd: HE.
Hãy nhắm mắt khi anh đến full 1,2
Tác giả: Đinh Mặc
view: 683199
Nd: Sủng. HE.
Bộ bộ kinh tâm
Tác giả: Đồng Hoa
view: 708537
Nd: SE.
Phượng ẩn thiên hạ
Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
view: 1902925
Nd: Ngược. HE.
Từng thề ước full tập 1, 2
Tác giả: Đồng Hoa
view: 829768
Nd: Sủng. SE.
Vân Trung Ca
Tác giả: Đồng Hoa
view: 715129
Nd: Sủng. SE.
Chỉ là Hoàng hậu
Tác giả: Vu Tình
view: 1440867
Nd: HE.
Thời niên thiếu không thể quay lại ấy
Tác giả: Đồng Hoa
view: 826163
Nd: Sủng. SE.
Thịnh Thế Trà Hương
Tác giả: Thập Tam Xuân (Shisanchun)
view: 1572501
Nd: HE.
Vô sắc công tử
Tác giả: Thẩm Tiểu Chi
view: 1041330
Nd: Sủng. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 13706725
Thiên Kim trở về   view 2699527
Phù Dao Hoàng Hậu   view 2226036
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc