Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
Tiểu Lục liếc thấy Lão Mộc vẫn đang quẩn quanh trong xó nhà, không chịu ra ngoài, bèn quyết định tới quán rượu đầu phố một chuyến.
 
Tiểu Lục vừa ra khỏi nhà, Thập Thất liền theo sau, Tiểu Lục bảo:
 
– Tôi chỉ đến quán rượu của tên thư sinh ấy ngó nghiêng một chút thôi, không gây sự đâu.
 
Thập Thất dừng bước, Tiểu Lục mỉm cười với cậu ta rồi rảo bước đi tiếp. Nhưng một lát sau đã lại thấy Thập Thất đội nón lá chạy đến. Tiểu Lục chỉ liếc cậu ta một cái, không nói thêm.
 
Tiểu Lục vào hàng ăn ở phía đối diện, gọi hai đĩa bánh ngọt, thong thả ngồi xuống, thăm dò đối phương một cách trực diện, không hề dấm dúi. Thập Thất ngồi đằng sau Tiểu Lục, yên lặng như không hề tồn tại. Không thấy A Niệm và Hải Đường đâu cả. Với thân phận của bọn họ, chắc hẳn không đời nào chịu chường mặt ra đón và tiễn khách, có lẽ đang ở nhà trong.
 
Trong quán chỉ có tên thư sinh là đang bận rộn, hắn mặc bộ y phục lao động thông thường bằng vải gai, vừa bán rượu, tính tiền vừa tiếp đón khách khứa, chẳng có vẻ gì là đáng ghét hay ngứa mắt.
 
Đám kỹ nữ yêu kiều đến mua rượu, hắn tiếp đón niềm nở, ân cần, ánh mắt sáng ngời, thân thiện, hệt như khi tiếp đón những người phụ nữ bình thường khác. Đám kỹ nữ kia cũng rất nhỏ nhẹ, chừng mực, tỏ ra tôn trọng hắn và càng tỏ ra biết giữ thể diện của bản thân hơn nữa.
 
Tiểu Lục bực bội ngoạm một miếng bánh. Thì ra, đám kỹ nữ kia thích đến quán của hắn mua rượu không phải vì hắn điển trai, tuấn tú mà vì hắn không bận tâm đến các yếu tố bên ngoài.
 
Lúc vãn khách, hắn xách một vò rượu qua bên này:
 
– Ta chân ướt chân ráo tới đây, dựa vào chút nghề mọn ủ rượu gia truyền mà kiếm kế sinh nhai, mong Lục huynh năng tới ủng hộ tệ quán.
 
Tiểu Lục sinh sống ở thị trấn Thanh Thủy này đã hơn hai mươi năm, lại là một thầy thuốc, dân buôn bán trên con phố này vẫn thường kính trọng mà gọi hắn là Lục huynh. Tên thư sinh này hiểu chuyện chuyện đấy, biết thế nào là nhập gia tùy tục.
 
Tiểu Lục tươi cười:
 
– Được thôi! Sau này nếu huynh không sinh được con cứ đến tìm ta, ta sẽ chữa khỏi cho chị nhà.
 
Ta nhất định sẽ khiến vợ ngươi sinh cho ngươi một quả trứng! Tên thư sinh vẫn hòa nhã tươi cười cúi người trước Tiểu Lục, rồi hắn mở nút vò rượu, cung kính rót cho Tiểu Lục một bát, tự mình cạn trước một bát để tỏ lòng kính trọng.
 
– Lúc trước ta có chỗ không phải, mong Lục huynh lượng thứ.
 
Nếu chỉ là khách qua đường thì việc gì phải nhún nhường như vậy. Nhưng nếu muốn sinh sống lâu dài ở đây thì dù có tài giỏi đến mấy cũng phải nhập gia tùy tục, phải tuân thủ quy tắc của dân địa phương. Bằng không, rất có thể cứ vài ba ngày Tiểu Lục sẽ lại đến bỏ thuốc độc vào rượu của hắn. Hoặc lão bán thịt họ Cao biết đâu lại không cho thêm vài thứ phụ gia khó nuốt vào trong thịt, và biết đâu món bánh ngọt ở quán lại chẳng có vị nước bọt… Tiểu Lục biết tên thư sinh này hiểu điều đó nên cũng không đóng kịch nữa mà nói thẳng:
 
– Ta cư xử phải phép với các vị, nhưng chưa chắc chị nhà đã cư xử phải phép với ta.
 
Gã thư sinh đáp:
 
– A Niệm là em họ của ta, xin huynh chớ nói bừa.
 
Tiểu Lục tủm tỉm cười, bát rượu trước mắt vẫn còn nguyên. Gã thư sinh lại rót cho mình một bát nữa, uống cạn. Tiểu Lục mặc gã, chỉ nhón một miếng bánh ngọt, chậm rãi thưởng thức. Gã thư sinh uống liền sáu bát rượu, thấy Tiểu Lục chỉ ăn bánh ngọt, gã tiếp tục rót rượu cho mình, nhưng vò rượu đã cạn. Gã bèn quay về quầy xách thêm một vò rượu lớn khác. Lúc này Tiểu Lục mới chịu ra điều kiện:
 
– Bảo em họ huynh đến xin lỗi Lão Mộc.
 
Gã thư sinh đáp:
 
– Em họ ta vốn rất ngang ngạnh bướng bỉnh, ta xin được thay muội ấy bày rượu thịt tạ lỗi với Lão Mộc.
 
– Huynh cũng thật biết cách bao che đấy nhỉ! Chấp nhận để bản thân chịu thiệt còn hơn bắt em gái mình phải ấm ức.
 
– Ta là anh, phải có trách nhiệm với những việc làm của em mình.
 
Tiểu Lục cúi đầu, không biết hắn đang nghĩ gì, đột nhiên hắn tươi cười, nhấc bát rượu trước mặt uống cạn, nhiệt liệt tán thưởng:
 
– Ngon quá!
 
Gã thư sinh cười đáp:
 
– Mong Lục huynh nhiệt tình ủng hộ!
 
Tiểu Lục đáp:
 
– Huynh không cần bày rượu thịt tạ lỗi với Lão Mộc đâu, chọn vài vò rượu ngon tặng cho lão là được.
 
– Được, ta nghe huynh.
 
Gã thư sinh cúi chào Tiểu Lục rồi trở lại quán tiếp tục công việc.
 
Chiều tối, gã thư sinh dắt Hải Đường đến Hồi Xuân đường. Gã còn thuê mấy phu khuân vác, gánh theo hai mươi tư vò rượu. Đoàn người xuất phát từ quán rượu đầu phố đi về phía quầy thuốc ở cuối phố, diễu qua cửa nhà của từng hộ dân, để bà con được chứng kiến tận mắt cảnh tượng trang trọng này, nhằm lấy lại thanh danh cho Lão Mộc.
 
Hải Đường cúi đầu nhận lỗi với Lão Mộc, tuy cô ả có vẻ tấm tức nhưng lễ nghi ứng đối đâu ra đấy, không hổ là người sống trong danh gia vọng tộc. Lão Mộc ngồi đó, mặt lạnh như tiền, cất giọng mỉa mai:
 
– Ta kém cỏi, đấu không lại, không dám nhận lời xin lỗi của cô.
 
Gã thư sinh cho Hải Đường về trước, còn hắn thì ngồi lại, mở nút vờ rượu, rót mời Lão Mộc. Gã cạn trước để tỏ lòng tôn trọng. Lão Mộc vốn là người thật thà, chất phác, kẻ đắc tội với lão lại không phải gã thư sinh này nên lão không đành từ chối lời mời nhiệt tình, liền chạm chén với hắn.
 
Họ uống rượu như uống nước, Lão Mộc bắt đầu “rượu vào lời ra”, thậm chí cùng hô khẩu hiệu với gã thư sinh. Lão Mộc chẳng phải kẻ nho nhã gì, lão không biết chữ, khẩu hiệu lúc uống rượu là thói quen lão học được trong quân ngũ, vốn là một trò vui thô tục của đám người thấp hèn, vậy mà gã thư sinh kia cũng biết. Thế là, người này một câu: Cặp đùi nõn nà, người kia một câu: Cặp môi chúm chím, người này lại tiếp một câu: Cặp vú hồng hồng… Cả hai vừa thi thố sự tục tĩu vừa tỉ thí tửu lượng. Cả Tiểu Lục và Chuỗi Hạt cùng sững sờ trước cảnh tượng ấy, Thập Thất chỉ ngồi yên lặng.
 
Lão Mộc cười ha hả, trêu chọc Thập Thất:
 
– Đúng là đồ thỏ non! Mới nghe mấy câu mà đã đỏ mặt nóng mắt rồi!
 
Tiểu Lục nhận thấy Thập Thất không có ý né tránh gã thư sinh, có lẽ người mà cậu ta quen chính là A Niệm. Chuỗi Hạt khích khuỷu tay vào Tiểu Lục, hào hứng nhận xét:
 
– Lão Mộc cười rồi kìa!
 
Tiểu Lục nheo mắt cười với gã thư sinh. Taynày gớm đấy, đàn ông hay đàn bà, nho nhã hay dung tục, hắn đều có thể lấy lòng. Chẳng trách hắn dụ dỗ được cả tiểu thư con nhà.
 
Uống hết mấy vò rượu, Lão Mộc và gã thư sinh đã bắt đầu gọi nhau là anh em, hai người chỉ thiếu nước làm lễ kết nghĩa nữa thôi. Lúc tiễn gã thư sinh ra về, lão còn mời mọc hắn rất nhiệt tình, mong có dịp được đãi hắn món thịt dê, để hai người lại được cùng nhau chén thù chén tạc.
 
Lão Mộc và Chuỗi Hạt đều say khướt, Tiểu Lục bận rộn thu dọn bát đũa. Thập Thất bảo:
 
– Cứ để tôi, huynh đi nghỉ đi.
 
Tiểu Lục cười giòn giã:
 
– Sao thế được!
 
Thập Thất rửa bát, Tiểu Lục lau dọn bếp núc, hai người chẳng nói với nhau câu nào. Mấy lần Thập Thất nhìn trộm Tiểu Lục thấy hắn vừa làm việc vừa cười tít mắt. Nếu có vô tình bắt gặp ánh mắt của Thập Thất, hắn cũng chẳng né tránh, chỉ lè lưỡi, làm mặt quỷ trêu chọc Thập Thất. Rửa bát xong, Thập Thất muốn làm đỡ Tiểu Lục, nhưng hắn không chịu:
 
– Tôi sắp xong rồi, cậu cứ nghỉ ngơi trước đi.
 
Thập Thất đứng đó bất động. Lúc lâu sau, Thập Thất bảo:
 
– Tiểu Lục, huynh vẫn đang giận.
 
– Hả?
 
Tiểu Lục cười giả bộ:
 
– Đâu có. Lão Mộc đã nhận làm anh em với người ta, còn vỗ ngực binh binh hứa rằng sẽ coi A Niệm như em gái, sẽ nhường nhịn cô ta. Thế thì tôi còn bực tức gì nữa?
 
Thập Thất biết Tiểu Lục đang giả vờ nên chủ động nhìn xoáy vào hắn:
 
– Huynh không thích nói chuyện với tôi.
 
– Ai bảo thế? Ngày nào tôi chẳng nói chuyện với cậu, bây giờ cũng đang nói đấy thôi.
 
– Tôi… muốn… chúng ta như trước kia. Tôi muốn nghe huynh nói chuyện.
 
– Trước kia?
 
Tiểu Lục giả bộ:
 
– Tôi có khác gì lúc trước đâu? Tôi vẫn cư xử với cậu như với họ kia mà!
 
Thập Thất cúi đầu, cậu ta không giỏi ăn nói, chỉ có thể nén lòng bằng cách im lặng, nỗi cô đơn thấm trong từng tiếng trầm buồn.
 
Tiểu Lục gài giẻ lau lên móc, chùi tay vào quần áo.
 
– Xong rồi, đi ngủ thôi!
 
Tiểu Lục rảo bước về phòng, lớp vỏ bọc trái tim đã khép lại, những thương cảm yếu mềm khi trước khiến hắn ngộ nhận, giờ thì hắn đã hoàn toàn tỉnh táo. Người ta đều đơn độc đến với thế giới này và lẻ loi lúc ra đi, không ai có thể trông đợi ở ai. Hy vọng càng nhiều thất vọng càng sâu, chỉ bằng ngay từ đầu, đừng ngóng trông gì cả. Thập Thất chỉ tạm thời chưa thể quay về nên Tiểu Lục sẽ tạm thời để cậu ta ở lại. Chuỗi ngày ngắn ngủi bên nhau rồi cũng sẽ bị lãng quên thôi, khi mà chặng đường đời phía trước vẫn còn dằng dặc không cùng.
 
Cuộc sống trở về nếp xưa, Lão Mộc tiếp tục là người đàn ông nhiều lo toan, giàu trách nhiệm. Lão tiếp tục đi chợ nấu cơm, tiếp tục uống rượu và mai mối: Hôn sự của Chuỗi Hạt. Tiểu Lục vốn là kẻ chỉ thích làm không thích lo, Thập Thất thì kiệm lời, kín tiếng nên Lão Mộc không biết phải chia sẻ với ai những dự định tương lai của Chuỗi Hạt đang chất chứa trong lòng. Người mà lão thấy tâm đầu ý hợp nhất, lại chính là gã thư sinh tên Hiên kia.
 
Mỗi lần đi chợ mua thức ăn về, lão đều tạt vào quán rượu của Hiên, vừa làm vài chén vừa kể lể với Hiên chuyện con gái nhà ông này không ưng Chuỗi Hạt, Chuỗi Hạt thì chê bai con gái nhà ông kia… Mấy tay ma men tập trung trong quán của Hiên lè nhè bày cách cho Lão Mộc.
 
Việc cưới xin của Chuỗi Hạt vẫn chưa có dấu hiệu gì khả quan thì Xuân Đào đã sinh cho Mặt Rỗ một bé gái bụ bẫm. Lão Mộc rưng rưng xúc động, đồng thời càng quyết tâm gấp rút mai mối cho Chuỗi Hạt.
 
Ngày tháng cứ thế bình lặng trôi đi, quán rượu của gã thư sinh dần dà đã có chỗ đứng ở thị trấn Thanh Thủy, người dân trên con phố bên bờ sông phía Tây bắt đầu chấp nhận Hiên.
 
Thời gian đầu, Tiểu Lục nghĩ nhiều về việc Hiên ở lại thị trấn Thanh Thủy, nhưng lâu dần, hắn quên luôn chuyện đó mà chuyên tâm nghiên cứu thảo dược.
 
Tương Liễu thường thúc giục Tiểu Lục điều chế rất nhiều loại thuốc độc kỳ quái nên Tiểu Lục phải tập trung tinh thần để đối phó với y. Đêm khuya, Tiểu Lục đứng bên cửa sổ, ngước nhìn vầng trăng sáng vằng vặc, thầm cầu cho Tương Liễu ăn cơm mắc nghẹn mà chết, sặc nước mà chết hoặc đi đường té ngã mà chết. Cầu nguyện xong, hắn đóng cửa sổ lại, định bụng lên giường làm một giấc ngon lành với niềm hy vọng mong manh thì vừa quay đầu lại đã thấy Tương Liễu đứng tựa vai cạnh giường trong bộ y phục màu trắng, lạnh lùng nhìn hắn.
 
Tiểu Lục lập tức bảo:
 
– Khi nãy không phải tôi nguyền rủa ngài đâu.
 
– Ngươi vừa nguyền rủa ta ư?
 
Tương Liễu mỉm cười, ngoắc ngón tay ra hiệu.
 
Tiểu Lục rụt rè lại gần, ngồi xuống trước mặt y:
 
– Đừng đánh vào mặt.
 
Tương Liễu không trừng phạt bằng tay mà bằng miệng. Y cắn vào cổ Tiểu Lục không hề khách khí, và hút máu. Tiểu Lục nhắm nghiền mắt lại, lần trước Tương Liễu chỉ đe dọa, nhưng lần này, y thực sự hút máu của hắn.
 
Một lúc lâu sau Tương Liễu mới tha cho Tiểu Lục, miệng y vẫn dán chặt vào miệng vết thương trên cổ hắn:
 
– Sợ không?
 
– Có.
 
– Nói dối!
 
Tiểu Lục thành thật trả lời:
 
– Đêm đó tôi biết ngài đã phát hiện ra bí mật của cơ thể tôi. Tôi cứ nghĩ ngài sẽ tìm cách để ăn thịt tôi, đêm nay ngài quả nhiên đã tới đây, nhưng khi phát hiện ngài chỉ muốn hút máu của tôi thì tôi không còn thấy sợ nữa.
 
Tương Liễu cười nham hiểm:
 
– Có thể trước mắt ta chỉ muốn hút máu ngươi, nhưng chưa biết chừng một mùa đông nào đó, ta sẽ ninh nhừ ngươi để bồi bổ sức khỏe cũng nên.
 
Tiểu Lục cười lấy lòng:
 
– Dù sao tôi cũng đã thuộc về ngài, ngài muốn xử trí ra sao cũng được.
 
– Lại nói dối!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 162      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
256882
Bộ bộ kinh tâm
Tác giả: Đồng Hoa
view: 741806
Nd: SE.
Trường tương tư full - tập 1, 2, 3
Tác giả: Đồng Hoa
view: 5432838
Nd: Sủng. HE.
Từng thề ước full tập 1, 2
Tác giả: Đồng Hoa
view: 886727
Nd: Sủng. SE.
Chỉ là Hoàng hậu
Tác giả: Vu Tình
view: 1506684
Nd: HE.
Hãy nhắm mắt khi anh đến full 1,2
Tác giả: Đinh Mặc
view: 714820
Nd: Sủng. HE.
Ngủ cùng sói (Đồng lang cộng chẩm)
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 824515
Nd: Ngược. HE.
Bảy kiếp xui xẻo
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 740879
Nd: Ngược. HE.
Gấm rách
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 625210
Nd: Ngược. SE.
Hương Mật Tựa Khói Sương
Tác giả: Điện Tuyến
view: 951514
Nd: Ngược. HE.
Mộng Hoa Xuân
Tác giả: Hắc Nhan
view: 1140313
Nd: Ngược. HE.
Cuộc chiến hôn nhân
Tác giả: Cống Trà
view: 1378140
Nd: HE.
Duyên kỳ ngộ full tập 1, 2
Tác giả: Trang Trang
view: 955119
Nd: Sủng. HE.
Tướng quân ở trên, ta ở dưới
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
view: 1322726
Nd: Sủng. HE.
Thịt thần tiên
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 605228
Phượng ẩn thiên hạ
Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
view: 1989136
Nd: Ngược. HE.
Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh
Tác giả: Thư Nghi
view: 368019
Nd: Sủng. SE.
Quả nhân có bệnh
Tác giả: Tùy vũ nhi an
view: 981075
Nd: Sủng. HE.
Mệnh phượng hoàng
Tác giả: Hoại Phi Vãn Vãn
view: 1245888
Nd: HE.
Thâu Trọn Gió Xuân
Tác giả: Thị Kim
view: 2196990
Nd: Ngược.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14071860
Hiền Thê Khó Làm   view 2898729
Em Dám Quên Tôi   view 2852894
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc