Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Copy mối tình đầu

Tác giả : Hoa Thanh Thần   
Chương 2
<< Trước    / 28      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Nhìn cô như thế, Tiểu Thất cảm thấy hình như cô rất sợ anh, sự sợ hãi và hoảng loạn hiển hiện trên khắp khuôn mặt bé nhỏ đó. Ánh mắt anh lộ rõ vẻ khó hiểu. Rồi anh ngồi xuống chiếc ghế bên cửa sổ, tay vẫn cầm con dao phẫu thuật, mơ màng ngắm ánh hoàng hôn lộng lẫy.

 
Vầng tịch dương đang lặn dần về phía Tây, quả cầu lửa như nhuộm đỏ cả nền trời.
 
Một lúc sau, phòng khám cho người mang thuốc và bông băng lên Hàn Tú ngậm ngùi trả người ta mấy trăm đồng, trái tim đau đớn như bị ai đó cứa vào rồi cắt thành từng miếng một vậy! Cô đưa bọc thuốc cho anh, trong lòng thầm nghĩ: Nếu anh nhờ cô bôi thuốc, liệu cô có nên nhân cơ hội đó mà ấn mạnh vào vết thương của anh mấy phát không nhỉ? Đằng nào cô cũng không thể đòi lại được số tiền kia mà, trút giận lên anh đôi chút xem ra không phải là một ý kiến quá tệ.
 
Ai ngờ sau khi nhận được bọc thuốc, anh chẳng nói lời nào, lẳng lặng đi vào phòng tắm, ở trong đó tự mình băng bó. Cô đành ngồi nguyên tại chỗ, ngốc nghếch nhìn cánh cửa phòng tắm đang đóng kín, một hồi lâu sau mà vẫn chưa lấy lại được hồn vía.
 
Dọn dẹp vệ sinh vốn đã là một công việc mệt nhọc, lại phải lo thêm chuyện của Đường Trạch Tề nên bây giờ, Hàn Tú đã chẳng còn chút sức lực nào. Nhưng không chịu được căn phòng bẩn thỉu trước mặt, cô đành gượng dậy, đi quét dọn nhà cửa và những vật dụng đã bị anh “hỏi thăm”.
 
Hàn Tú đang lau bàn trà thì bị doạ cho một trận. Không biết từ ỉúc nào, Tiểu Thất đã xử lí đâu vào đấy các vết thương trên người, mình đầy bông băng, lù lù xuất hiện ngay trước mặt Hàn Tú.
 
Cô chỉ đứng đến cằm của anh, riêng chiều cao đó đã đủ khiến cô cảm thấy bị áp lực. Ngang tầm mắt Hàn Tú là xương quai xanh của anh, trên đó có một vài vết sẹo không lớn cũng không nhỏ, không hiểu sao cô lại thấy chúng vô cùng gợi cảm, chỉ muôn tiến tới và…
 
Đúng là đầy mê hoặc.
 
Có điều, chỉ vài giây sau, đầu óc cô liền sắng suốt trở lạỉ, cô lùi ngay về phía sau hai bước
 
Hàn Tú nhìn khắp người anh. Điều khiến cô ngạc nhiên hết sức chính là anh đã băng bó vết thương vô cùng cẩn thận và đúng cách, như thể có y tá xử lí cho vậy.
 
Tiểu Thất chẳng nói lời nào, cũng chẳng thèm nhìn Hàn Tú lấy vài giây, anh chỉ nhẹ nhàng đi về phía cửa sổ, ngồi xuống chiếc ghế cạnh đó, tay vẫn nắm chặt con dao phẫu thuật.
 
Có lẽ vừa rồi, anh chỉ chờ cô tránh đường để đi tiếp mà thôi.
 
Hàn Tú đau khổ bừng tỉnh.
 
Tại sao sau mấy năm sang Mỹ, lúc quay về, con người ta lại trở nên ngốc nghếch đến thế chứ?
 
Căn phòng cuối cùng đã lấy lại được vẻ sạch sẽ, tinh tươm vốn có, còn Hàn Tú thì mệt đến mức chẳng buồn động đậy nữa. Bụng sôi réo nãy giờ, cô tiến lại chỗ để điện thoại, định gọi người mang đồ ăn đến. Đột nhiên nhớ tới con dao phi tới lúc nãy, Hàn Tú rụt ngay tay về, ảo não cúi đầu, cô quay người gọi anh chàng đang thất thần bên cửa sổ: “Này, Đường Trạch Tề!”
 
Tiểu Thất vẫn ngồi thừ ở đó, ánh mắt thẫn thờ nhìn ra bên ngoài.
 
“Đường Trạch Tề! Đường Trạch Tề! Đường Trạch Tề!”. Hàn Tú hét tên anh mấy lần nhưng chẳng thấy anh quay lại. Cô đành liều mình đi đến trước mặt anh, lấy tay ra hiệu rồi lùi về phía sau vài bước, sau đó mới dám gọi tiếp: “Đường Trạch Tề!!!”
 
Tiểu Thất cuối cùng cũng có phản ứng, đầu mày nhíu chặt, nhìn cô chăm chú, vẻ mặt vô cùng khố chịu, lạnh ỉùng hôi: “Cô đang gọi tôi sao?”
 
Bắt gặp nét nghi hoặc trong đôi mắt băng giá của anh, Hàn Tú dột nhiên im bặt, không trả lời.
 
Không gọi anh thì gọi ai chứ? Lẽ nào ở đây còn có một tên gây họa “Đường Trạch Tề” khác nữa hay sao?
 
“Có chuyện gì?” Tiểu Thất vẫn hỏi một cách lạnh nhạt.
 
Hàn Tú há hốc miệng rồi bàng hoàng ngậm lại. Xem ra cô gặp quỷ rồi, hai lần Đường Trạch Tề suýt giết chết cô, cả nét mặt lẫn hành động của anh đều đáng sợ như một con mãnh thú bị nhốt lâu ngày vậy, thế mà lúc này, kì lạ thay, ngữ điệu của anh lại ôn hoà, nhẹ nhàng y như một chú mèo, không những thế, còn là một chú mèo rất “cool” nữa. Anh đang chơi trò gì vậy, biến đổi nhân cách sao?
 
Có điều, sức mạnh tưởng như mãnh thú cuồng bạo của anh trước đó, cô đã lĩnh giáo đủ rồi. Để cho an toàn, cô cẩn thận vẫn hơn.
 
“À, tôi… muốn gọi người mang thức ăn đến đây”. Hàn Tú thấy mình thật vô dụng, ngay cả việc gọi một cú điện thoai đặt đồ ăn sẵn cũng phải bẩm báo với anh ta.
 
Nhưng ai bảo cô sợ anh đến thế chứ?
 
“Thế nào là “gọi thức ăn đến”?”
 
Anh ta không biết thế nào là “gọi thức ăn đến” sao?
 
Ngay từ lúc gặp lại Đường Trạch Tề, Hàn Tú đã cảm thấy hình như đầu óc anh có chút vấn đề, phán đoán đó đã được khẳng định là đúng ngay sau khi anh đưa ra câu hỏi ngớ ngẩn trên.
 
Cơ miệng giật giật, một lát sau, cô mới hắng giọng nói: “Khi anh muốn ăn cái gì thì gọi điện thoại, bảo người ta trực tiếp mang tới nhà, đó chính là “gọi thức ăn đến”. Cũng giống như lúc nãy, anh bắt tôi phải kiếm thuốc và bông băng cho anh mà lại không cho phép tôi ra khỏi cửa, thế nên tôi buộc phải gọi cho phòng khám, nhờ người ta mang tới. Bây giờ, tôi đang cảm thấy đói nên muốn gọi điện, bảo người ta mang thức ăn đến thôi”. Sau một hồi bình tĩnh giải thích tường tận, cặn kẽ, cô bất giác quên mất sự nguy hiểm của anh, không kìm nổi mà buông lời mỉa mai: “Đường Trạch Tề, có phải hôm nay, khi ra khỏi nhà, đầu anh bị cánh cửa kẹp vào không? Nếu không thì tại sao anh có thể hỏi “gọi thức ăn đến” là gì? Ngay đến mấy đứa nhỏ ở vườn trẻ cũng biết điều đó, vậy mà anh lại hỏi tôi. Trêu chọc người khác thú vị lắm sao?”
 
Nghe những lời như thế, Tiểu Thất không hề kích động mà ngược lại, còn trả lời một cách hết sức nghiêm túc: “Đầu tôi không hề bị cửa kẹp phải mà là tôi đã đâm vào tấm thuỷ tinh dày.”
 
Anh nói gì thế? Đâm đầu vào thuỷ tinh nên anh ta thành ra ngốc nghếch rồi chăng? Đúng là “bó tay toàn tập” với tên này mà!
 
“Nếu đói thì gọi điện thoại đi! Sao lại phải hỏi tôi?” Trước sau anh vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt đó.
 
Hàn Tú trợn trừng mắt vì tức giận, chỉ còn thiếu nước hộc máu ra mà chết thôi.
 
Anh tưởng cô ăn no rồi rửng mỡ sao? Nếu không phải sợ anh phi dao lần nữa thì liệu cô có thiếu dũng khí đến mức chẳng dám gọi một cuộc điện thoại không chứ? Nực cười nhất là anh ta còn trưng ra bộ mặt ngây thơ vô số tội và hỏi cô tại sao phải nói với anh.
 
Hàn Tú cảm thấy hai bên thái dương của mình không ngừng giật giật, trong đầu văng vẳng toàn những lời nói không đỡ nổi của anh. Bây giờ, cô đã có đủ cơ sở để khẳng định rằng não bộ của Đường Trạch Tề chắc chắn có vấn đề, mấy năm sống bên Mỹ, không những nước da trắng ra mà ngay đến bộ não của anh cũng “trắng [1]” mất rồi.
 
[1] T/g chơi chữ: “màu trắng” và “ngốc nghếch” trong tiếng trung đồng âm với nhau.
 
Thức ăn cuối cùng cũng được mang đến. Hàn Tú gọi những món mà cô yêu thích nhất: canh cá chua cay và rau bắp cải trộn chua cay.
 
Cô vào bếp lấy một chiếc bát nhỏ, xới cơm vào đó rồi ăn lấy ăn để, suýt thì mắc nghẹn. Cô vội uống một ngụm nước, mãi mới thở được. Lúc ngẩng đầu lên, Hàn Tú bất giác đưa mắt nhìn Tiểu Thất đang lặng lẽ ngồi trước cửa sổ. Khuôn mặt gày gò, hàng lông mày rậm nhíu lại, đôi môi mỏng mím chặt, ở anh toát lên một vẻ cô đơn, cao ngạo khiến người ta có cảm giác cách xa đến vạn dặm.
 
Nhớ lại lúc cô bước đến gần và gọi tên anh, không biết do ảo giác hay mắt bị hoa mà khi ấy, Hàn Tú cảm thấy đôi mắt đang nhìn ra ngoài cửa sổ kia chất chứa nỗi bi thương và sự cô liêu khôn tả. Cô càng nhìn lại càng thấy anh thật xa lạ chẳng giống tên đàn ông khốn kiếp, đê tiện Đường Trạch Tề mà cô từng quen biết trước đây chút nào. Sự lãnh đạm, cô độc của anh khiến cô bất giác nổi lòng xót thương.
 
Xót thương sao? Khi ý thức được bản thân đã nghĩ như thế, Hàn Tú giật mình, ho khan một tiếng rồi cắm cúi ăn tiếp.
 
Trước vẻ mặt lạnh lùng, muốn người khác tránh xa ba tấc của Tiểu Thất, Hàn Tú chẳng dám hỏi han gì. Nhưng ngộ nhỡ vì cô không gọi vào ăn cơm mà anh lại lên cơn, trút giận lên đầu cô thì Hàn Tú biết làm thế nào?
 
Cô đành bỏ đôi đũa trong tay xuống, hạ giọng gọi anh: “Đường Trạch Tề!”
 
Cô gọi thêm một tiếng nữa, vẫn như ban nãy, anh không hề có ý định đáp trả.
 
Trong đầu Hàn Tú lúc này là một mớ bòng bong. Từ trước đến nay, cô chưa bao giờ nghe thấy vợ chồng cô giáo Đỗ nhắc tới việc Đường Trạch Tề có anh em gì hết, đừng nói là anh em sinh đôi. Hơn nữa, không thể có chuyện hai người không cùng huyết thống mà giống nhau như hai giọt nước như vậy. Cô càng không tin rằng trên đời có con người vô vị và điên rồ đến mức không phẫu thuật thẩm mỹ thành khuôn mặt của ai khác mà cứ nhất thiết phải là Đường Trạch Tề.
 
Nghĩ đi nghĩ lại, xem ra khả năng duy nhất chỉ có thể là Đường Trạch Tề đã bị tổn thương não bộ nên phản ứng có phần chậm chạp. Rốt cuộc là chuyện gì khủng khiếp đã xảy ra với anh? Tại sao Trạch Tề lại biến đổi thành một người hoàn toàn khác như thế?
 
Có điều, Hàn Tú không mấy ghét bỏ một Đường Trạch Tề im lặng, không nói năng nhiều thế này!
 
Đợi ăn cơm xong, cô sẽ gọi điện thoại hỏi cô giáo Đỗ xem chuyện gì đã xảy ra.
 
Trái tim phụ nữ đúng là làm bằng đậu phụ, dù mạnh miệng nói cứng đến đâu thì vẫn chẳng thể nào nhẫn tâm nổi. Nhìn dáng vẻ ngốc nghếch, thất thần chẳng khác nào một chú cừu non lạc đường của Đường Trạch Tề, Hàn Tú lại thấy mềm lòng. Quả nhiên là giao du với Sam Sam chừng ấy năm, cô đã nhiễm bệnh làm “thánh mẫu” của cô ấy mất rồi.
 
Nhưng thôi, bỏ đi, việc quan trọng trước mắt là phải ăn cơm! Người đàn ông này nếu đói quá hoá liều, đêm hôm canh ba chạy tới cắn xé, ngấu nghiến cô thì thật đáng sợ, chẳng bằng bây giờ, cô làm “thánh mẫu” thêm một lần nữa vậy.
 
Lần này, cô hắng giọng gọi, nhấn từng chữ trong tên anh lên: “ĐƯỜNG – TRẠCH – TỀ!”
 
Rất nhanh sau đó, người ngồi bên cửa sổ đã có phản ứng.
 
Tiểu Thất nhướng mày, quay lại nhìn Hàn Tú, đôi mắt đen láy, u buồn thể hiện rõ rằng anh không hề thích âm thanh vừa xong chút nào, nhưng rất nhanh sau đó, anh lại biểu lộ vẻ nghi hoặc.
 
Hàn Tú dùng đũa gõ vào bát như kiểu gọi chó con về ăn cơm: “Này, anh có muốn ăn cơm không? Ở đây có canh cá chua cay và rau bắp cải trộn chua cay, mùi vị cũng ngon lắm”. Sau đó, cô còn tốt bụng đứng dậy, đi vào bếp, lấy thêm bát đũa, xới cơm cho anh rồi đặt lên bàn: “Này, nếu bằng này chưa đủ thì anh tự xới thêm trong nồi nhé!”. Nói xong, cô tiếp tục thưởng thức món canh cá chua cay hằng yêu thích.
 
Tiểu Thất từ từ đứng dậy, đi về phía bàn ăn, mắt nhìn lướt qua món canh cá chua cay đầy dầu mỡ và ớt rồi nhìn sang đĩa rau bắp cải trộn chua cay cũng toàn ớt và hạt tiêu, cuối cùng hướng ánh mắt về phía bát cơm có màu sắc không ổn mấy, xem ra còn nửa sống nửa chín đang đặt trên bàn.
 
Khảo sát một hồi, anh mới mở miệng, giọng nói hết sức nhẹ nhàng nhưng lại vô cùng lãnh đạm: “Nồng độ chất béo quá cao sẽ phá hoại cân bằng axit béo trong cơ thể, gây ra thiếu Omega-3, dư thừa axit béo, tích trữ mỡ trong máu, dẫn đến béo phì, dễ mắc một số chứng bệnh mãn tính nguy hiềm như cao huyết áp, đột quỵ, đái tháo dường, các bệnh về tim mạch, nhồi máu não…”
 
“Phụt!” Hàn Tú phun cả nửa miếng cá trong miệng ra ngoài rồi không ngừng ho: “Khụ khụ..”
 
Từ khi nào đồng hồ hiệu Omega lại có dây mơ rễ má với axit béo? Những gì anh nói rõ ràng là từ ngữ chuyên môn thuộc lĩnh vực cơ khí, sao nghe giống như bàn về vấn đề dinh dưỡng thế nhỉ? Mà trước đây, chính anh cũng từng thường xuyên ăn những món này, bây giờ còn bày đặt nói với cô mấy vấn đề axit béo nọ kia. Chắc là vì ở Mỹ bốn năm nên anh phải biến mình thành con người sành điệu như tầng lớp thượng lưu đúng không?
 
Cô kinh ngạc đưa mắt nhìn anh, chỉ thấy anh quay người đi vào nhà bếp, mở vòi nước rồi ghé miệng vào uống. Cô lại ho một hồi lâu, ánh mắt ngạc nhiên vẫn hướng về phía anh. Đã biết rằng ăn nhiều dầu mỡ thì sẽ gặp vấn đề về axit béo, chắc anh không đến mức không biết là uống nước lạnh không tốt cho dạ dày chứ?
 
Hàn Tú vừa nhìn anh vừa liên tục và cơm, đợi chốc nữa ăn cơm xong, việc đầu tiên cô làm sẽ ỉà gọi điện cho cô giáo Đỗ để hỏi cho rõ xem rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra với Đường Trạch Tề. Tên khốn này dù nhìn từ góc độ nào thì cũng thấy hắn có khuynh hướng thần kinh bất bình thường. Nếu anh thực sự mắc bệnh đó thì phải nhanh chống chuyển đến viện để điều trị. Nếu cứ để anh ở đây, lại còn phải cung phụng tiền bạc cho anh thì có cho vàng, cô cũng không chịu làm “thánh mẫu” lần nữa đâu!
 
Uống nước xong, Tiểu Thất bước ra khỏi bếp.
 
Đến lúc này, Hàn Tú mới để ý thấy anh vẫn mặc chiếc quần sịp dính máu, cảnh này kinh khủng quá, khiến cô chẳng còn hứng thú nào mà ăn uống nữa. Chẳng, suy nghĩ nhiều, cô chỉ vào quần anh và nói: “Đợi.. đợi chút nữa, tôi sẽ đi siêu thị mua cho anh chiếc quần sịp khác. Anh không thể đi lại trong nhà tôi với bộ dạng đó được, nhìn khiếp lắm.”
 
Tiểu Thất sững người rồi cúi đầu nhìn, quả thật anh chỉ mặc đúng một chiếc quần sịp trên người, không những bẩn thỉu mà còn vương máu nữa.
 
“Ừ”. Một từ gọn lỏn thoát ra khỏi miệng anh, chẳng biểu lộ chút tình cảm nào, chỉ thấy đôi mắt anh long lanh như nước.
 
Hàn Tú lườm anh rồi thu dọn bát đũa, xong xuôi tất cả thì cầm tiền, chuẩn bị ra ngoài. Tay vừa mới chạm vào nắm đấm cửa, đột nhiên cô cảm thấy có chút kỳ lạ. Quay lại nhìn anh chàng thích ngồi ngây người bên cửa sổ, cô ấp úng hỏi: “Này, Đường Trạch Tề, con người anh thật kì lạ. Tại sao lúc đầu, khi tôi gọi điện thoại, anh lại phi dao về phía tôi, bây giờ, tôi sắp sửa ra ngoài mua quần sịp cho anh thì anh lại có thể yên tâm để tôi đi như vậy? Lẽ nào anh không sợ tôi ra ngoài báo cảnh sát hay gọi kẻ thù của anh đến giết anh sao?”
 
Tiểu Thất quay đầu lại nhìn cô, đôi mắt lạnh lẽo có phần ngạc nhiên. Vài giây sau, anh trịnh trọng tuyên bố: “Tôi tin tưởng cô.”
 
“Tôi – tin – tưởng – cô”, chỉ bốn chữ đơn giản như vậy thôi mà có sức mạnh như một câu bùa chú kì diệu, khiến cho Hàn Tú kinh ngạc tới mức chẳng thể thốt nên lời, đầu óc rối bời, hỗn loạn.
 
Cô nhún vai rồi nhanh chóng bước ra khỏi cửa, không hiểu sao cứ cảm thấy đằng sau như có oan hồn truy đuổi theo mình vậy.
 
(4)
 
Suốt đường đi, Hàn Tú đắn đo mãi về việc có nên báo cảnh sát hay không. Nhưng cứ nghĩ tới cô giáo Đỗ thì cô lại chùn bước. Cô không ngừng nhắc đi nhắc lại với mình rằng bốn chữ đơn giản đó hoàn toàn chi mang ý uy hiếp, nếu không làm theo lời anh, cô nhất định sẽ phải trả giá. Nghĩ vậy, cô bèn coi như lúc này, mình dang bị “thánh mẫu” nhập thân, thấy anh đáng thương nên mới đại phát từ bi mà giúp anh mua chiếc quần sịp. Các cụ chả bảo “Cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp” còn gì! Món nợ này cô sẽ ghi lại cẩn thận, đợi liên hệ được với cô giáo Đỗ rồi cô sẽ từ từ tính sổ với anh ta.
 
Hàn Tú vừa vào siêu thị đã đi thẳng tới khu vực bán quần áo. Tay cô lướt qua một loạt áo phông và quần bò treo trên giá, không ngừng lật xem giá bán.
 
Khiếp! Định cắt cổ người ta hay sao? Chiếc áo phông loạỉ bình thường giá bảy mươi chín Nhân dân tệ, cái quần soóc ngắn cũng mất tám mươi chín tệ, loại tốt hơn chút thì những một trăm năm mươi tệ, cộng thêm quần sịp nữa, cô chắc chắn phải chi mất mấy trăm tệ rồi. Có nhầm khống chứ? Từ lúc nào siêu thị bán loại hàng vẫn bày ở đầu đường xó chợ này đắt đến vậy?
 
Mắt Hàn Tú bỗng sáng lên khi nhìn thấy một quầy hàng ở ngay gần đấy có mấy bà cô đang ngắm nghía những chiếc quần đùi bãi biển xanh, đỏ, tím, vàng. Cô nhìn vào tấm biển khuyến mại: “Áo phông 20 tệ/chiếc, quần đùi bãi biển 10 tệ/chiếc”, lập tức bỏ mớ hàng “cao cấp” trong tay xuống và tiến thẳng tới quầy giảm giá.
 
Cô lục tìm trong đống hàng khổng lồ đó được một chiếc áo phông và một chiếc quần đùi bãi biển màu xanh lá cây. Xanh, xanh, xanh, tất cả dều là màu xanh lá cây, cô có nên mua thêm một chiếc mũ cũng màu ấy nữa không nhỉ? Màu xanh lá cây là thích hợp với anh ta nhất [2]. Đường Trạch Tề phải nếm thử cảm giác bị người khác cắm sừng thì mới thấu hiểu được nỗi thống khổ của cô trước đây.
 
[2]: Ở Trung Quốc, cho ai đội mũ màu xanh là ám chỉ việc bị ngoại tình
 
Cô còn mua cho anh một ít đồ tắm rửa vệ sinh rẻ tiền và thức ăn vặt cho mình rồi mới xách túi to túi nhỏ về nhà.
 
Khi về đến nhà, Hàn Tú thấy Tiểu Thất cuối cùng cũng đã chịu thay đổi vị trí, anh đang nằm trên chiếc ghế sô pha, mắt nhắm nghiền, lông mày vẫn nhíu chặt, trên má xuất hiện một vết đỏ kì lạ.
 
Cô lặng lẽ bước tới gần rồi nhẹ nhàng gọi: “Này!” Anh từ từ mở mắt, đôi mắt đẹp không còn vẻ tinh tường như lúc nãy mà thay vào đó là sự mơ hồ không thể lý giải.
 
“Tôi đã mua quần áo về rồi”. Nói xong, cô liền vứt túi đựng quần áo qua phía anh.
 
Tiểu Thất bắt lấy cái túi, thần trí xem chừng đã tỉnh táo hơn đôi chút, rồi đứng dậy, đi vào phòng tắm. Anh loay hoay trong đó một lúc lâu, cuối cùng cũng thay chiếc quần sịp và bước ra, cau mày trả lại chiếc áo phông và quần đùi cho Hàn Tú.
 
Những người bình thường đều biết một điều là tắm xong thì phải mặc quần áo tử tế rồi hẵng ra ngoài, trừ phi là người một nhà hoặc những người yêu đương thắm thiết thì mới mặc mỗi chiếc quần sịp lượn qua lượn lại như thế. Còn Tiểu Thất thì… Nếu anh vẫn mặc chiếc quần sịp hình tứ giác bị dính đôi chút vệt máu như lúc nãy thì cô cũng đành ngậm bồ hòn làm ngọt, vì như thế sẽ không khiến người khác phải nhìn chằm chằm rồi suy nghĩ lung tung. Còn đằng này, trớ trêu thay, bây giờ, thứ anh đang mặc lại là cái mà Hàn Tú vớ bừa trong đống đồ nam khổng lồ, còn chẳng kịp bóc bao bì xem bên trong thế nào. Đó là một chiếc quần bó sát, cạp trễ. Nó nằm chễm chệ trên chiếc mông trắng trẻo gợi cảm của anh, trước lồi sau cong, khiến cho nét quyến rũ đặc trưng của người đàn ông càng lộ ra rõ ràng hơn.
 
Nói Hàn Tú chưa bao giờ nhìn thấy thân thể đàn ông là dối trá. Dù cô thực sự chưa có cơ hội nhìn ngắm người thật thì chí ít cô đã từng xem không ít những hình ảnh đó trên phim ảnh, từ da trắng, da đen cho tới da vàng, phải nói là nhiều vô kể. Nhưng lúc này, khi đã dược “tận mục sở thị” bộ dạng khiêu khích của người đã suýt giết chết mình cách đây một tiếng, đột nhiên Hàn Tú cảm thấy ớn lạnh đến tận xương tuỷ.
 
Cô quay ngay người lại, vừa ngượng ngùng vừa tức giận nói: “Đường Trạch Tề! Anh đúng là đồ biến thái! Không phải tôi đã mua cho anh cả áo phông và quần đùi đấy à? Tại sao anh không mặc vào chứ? Anh bị chập dây thần kinh nào rồi hà?
 
Tiểu Thất lại càng nhíu chặt lông mày hơn, cơn sốt khiến anh cảm thấy vô cùng khó chịu, chỉ khẽ rên lên một tiếng rồi trả lời một cách lạnh nhạt: “Hai thứ ấy tạm thời tôi chưa cần dùng tới. Còn nữa, tại sao chiếc quần sịp này lại tiết kiệm vải đến thế chứ?”
 
“Này, Đường Trạch Tề, đã đành là tôi thu nhận anh về đây, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi cho phép anh tự do ăn mặc thiếu vải rồi đi lông nhông trong nhà mà giở trò lưu manh đâu nhé! Như thế nào là áo phông và quần đùi tạm thời không dùng đến? Làm gì có ai dở hơi đến mức mặc quần sịp rồi đi qua đi lại lung tung hay không? Từ khi nào anh học được cái thói giả vờ đứng đắn mà chê bai quần sịp ít vải thế? Tôi đâu phải nhà sản xuất quần sịp! Có quỷ mới biết tại sao tôi lại hồ đồ vớ phải chiếc quần sịp này cho anh. Nếu anh muốn làm mấy trò mèo thì phiền anh cút ra ngoài cho tôi!”. Hàn Tú phẫn uất quay về phía anh hét lớn.
 
Tiểu Thất cau mày nhăn nhó, nhìn Hàn Tú đầy nghi hoặc rồi lẩm bẩm hai chữ “lưu manh”, sau đó nghiêm túc trả lời cô: “Trước đây, chỉ có lúc đi bộ và vận động ngoài ban công, tôi mới mặc áo khoác ngoài, còn trong phòng, tôi luôn mặc như vậy, mọi người đều mặc như tôi, chẳng có gì là không đúng cả.”
 
Nghe xong câu nói ấy, máu ở toàn thân Hàn Tú lại bắt đầu dồn hết lên não, nếu vì không chịu nổi mà phun ra ngoài thì nhất định dòng huyết ấy sẽ phải bắn xa tới sáu thước.
 
“Trước đây luôn mặc như vậy”? Trong phòng chỉ mặc mỗi chiếc quần sịp, phải chăng để cởi ra cho dễ khi làm “chuyện ấy” với phụ nữ? Lại còn “mọi người đều mặc như tôi” nữa chứ! Tên đàn ông đáng chết này, lúc nãy, cô còn tưởng hắn đã thay tâm đổi tính, trở nên thuần khiết vô ngần, ai dè…, đúng là “miệng chó không mọc được ngà voi”! Tại sao anh ta đến chết cũng không gột bỏ được cái tính xấu đó? Sang Mỹ rồi, có vẻ như hắn càng ngày càng lợi hại, càng ngày càng dâm đãng!
 
“Đường Trạch Tề, thích “khoe của” là việc của anh, nhưng đây là nhà tôi chứ không phải nhà anh. Tôi không nằm trong đàn “oanh oanh yến yến” kia của anh, chỉ thích suốt ngày nhìn anh “khoe của” một cách sỗ sàng như thế! Bây giờ, tôi trịnh trọng tuyên bố, nếu anh vẫn có ý đồ ăn mặc như vậy để giở trò lưu manh trong nhà tôi thì tôi sẽ dùng chổi “quét” anh ra ngoài đấy!”. Hoàn toàn quên mất sự nguy hiểm của người đàn ông trước mặt, Hàn Tú nói càng lúc càng lớn.
 
Tiểu Thất tiếp tục nhếch mày cao hơn, mím chặt đôi môi mỏng, chờ Hàn Tú “sư tử rống” xong, anh mới nói: “Môi trường giao tiếp lý tưởng có tạp âm nằm trong khoảng từ 45 ~ 60 đề xi ben, vừa rồi, giọng nói của cô lên tới chín mươi đề xi ben, đã quá giới hạn cho phép rất nhiều”. Nói xong, anh lấy lại chiếc áo phông và quần đùi bãi biển rồi bước vào phòng tắm.
 
Sao anh dám mắng cô như thế chứ?
 
Hàn Tú đang định xả cơn thịnh nộ lần nữa, ai ngờ chỉ có tiếng cửa phòng tắm sập nhẹ đáp lại cô.
 
So với tạp âm lên tới chín mươi đề xi ben của cô, rõ ràng tiếng sập cửa đó đã tạo nên một sự đối lập gay gắt.
 
Hàn Tú đứng trong phòng khách, tức điên lên, chỉ muốn ăn tươi nuốt sống ai đó mà thôi.
 
Tại sao bây giờ, mỗi lần nói chuyện với cô, tên đàn ông đáng ghét kia đều ra vẻ thản nhiên như thể đã thoát khỏi cõi đời bụi bặm phàm tục này vậy chứ?
 
“Đường Trạch Tề, anh thay xong quần áo thì yên phận ngồi ở phòng khách này cho tôi! Nếu anh còn dám giở trò biến thái thì đừng trách tôi…”. Đang xả một tràng thì chợt nhớ ra sự khủng bố của Đường Trạch Tề, nỗi tức giận trong lòng Hàn Tú bỗng dưng tan biến hết, cô không dám nói gì nữa.
 
“Đừng trách cô làm sao cơ?”. Đột nhiên cửa phòng tắm mở ra, Tiểu Thất đã thay xong quần áo, bước ra ngoài. Anh thấy người nóng bừng bừng, đầu óc mơ màng, chân tay bủn rủn. Việc mặc quần áo đã gần như cướp mất toàn bộ sức lực còn lại trong anh.
 
Hàn Tú mở to mắt nhìn bộ dạng run rẩy, yếu ớt của anh, nhất thời chưa biết trả lời ra sao.
 
Lúc cô đang định mở miệng nói thì bất ngờ thấy trước mắt tối sầm lại, cả người anh ngã về phía cô lần nữa. Có diều lần này tư thế của cô đã thay đổi, đúng theo tiêu chuẩn yêu đương “nam trên nữ dưới”!
 
Hàn Tú cảm thấy toàn bộ không khí trong ngực mình đều bị ép hết ra ngoài, đau đến nhăn nhó mặt mũi, cô vừa xấu hổ vừa tức tối nói: “Này, anh cố ý phải không?”
 
Một lúc lâu sau, tên Đường Trạch Tề kia vẫn chẳng đáp trả. Làn da nóng như lửa đang áp chặt vào người khiến Hàn Tú cám thấy có gì đó không ổn. Má anh đang đặt trên mặt cô. Khó khăn lắm cô mới rút được cánh tay bị đè ra, sờ lên trán anh. Thì ra anh đã bị sốt cao tới mức ngất di.
 
Cô thầm than, thật đen đủi quá! Trên đời này làm gì có ai xui xẻo như cô chứ? Bị một người đàn ông đè lên người đến hai lần trong cùng một ngày. Hơn nữa, anh còn rất nặng.
 
Hàn Tú nghiến chặt răng, dùng hết sức bình sinh đẩy anh ra khỏi người mình rồi cố kéo anh ra ngoài phòng khách. Chẳng còn hơi đâu mà đỡ anh lên ghế sô pha nữa, Hàn Tú đành phải trải một chiếc chăn mỏng lên sàn, để anh ngủ trên đó.
 
Cô sờ trán anh lần nữa, thật sự là rất nóng! Hàn Tú mím chặt môi, lo lắng. Liệu anh có chết không? Anh vốn đã bị thương rất nặng rồi, nếu chẳng may anh chết thật thì mọi việc cô làm trước đó đều là công cốc sao?
 
Cô bèn chạy đi lấy một chiếc khăn mặt, vò qua nước rồi vắt khô, đắp lên trán anh, sau đó gọi điện cho phòng khám ở lầu dưới. Một lúc sau; bác sĩ Lưu mới lên. Hàn Tú kể qua tình hình của anh cho bác sĩ nghe, cô không biết vì sao anh bị thương, chỉ nhớ lúc trước, toàn thân anh găm vô số mảnh vụn thuỷ tinh nên nói bừa: “Anh ấy không cẩn thận nên ngã từ trên cao xuống, không may bị rơi trúng tấm kính người ta đem vứt đi.”
 
Bác sĩ Lưu định xem lại vết thương nhưng thấy Tiểu Thất đã băng bó cẩn thận, không còn gì để chê trách, bèn quay ra nhìn Hàn Tú với ánh mắt khó hiểu. Cô đành giải thích thêm: “Trước đây, anh ấy đã từng học qua lớp y tá.”
 
Sau một hồi kiểm tra kĩ càng, bác sĩ Lưu nói: “Này, Tiểu Hàn, lúc nãy, cô mua thuốc của tôi, có phải là để cho bạn trai mình dùng không?”
 
“Hả?” Bạn trai? Hàn Tú chẳng biết thanh minh thế nào nghĩ một lúc rồi gật đầu: “Đúng vậy, đó là do anh ấy bảo tôi mua.”
 
“Cô mang thuốc ra đây cho tôi xem lại lần nữa!”
 
Hàn Tú đem bọc thuốc ra. Bác sĩ Lưu xem từng thứ một, sau đó nhẹ nhàng nói: “Tiểu Hàn, cô không cần phải lo lắng quá đâu, số thuốc bạn trai cô dùng không hề sai. Đêm nay cô chú ý cậu ấy một chút, xem xem sau hai giờ nữa có hạ sốt không. Nếu cậu ấy hạ sốt thì không còn gì đáng lo ngại nữa. Còn nếu nhiệt độ không giảm thì cô phải nhanh chóng đưa cậu ấy đến bệnh viện. Chút nữa, cô đi theo tôi xuống lấy thêm một số thuốc hạ sốt nữa về!”
 
“Dạ vâng.”
 
(5)
 
Lúc dán miếng hạ sốt cho Tiểu Thất, chạm tay vào vầng trán nóng như lửa của anh, Hàn Tú không khỏi hoảng hốt. Cô không thể ngờ rằng sau bốn năm xa cách, họ lại gặp nhau trong hoàn cảnh này.
 
Cô đã phải mất rất nhiều thời gian để chữa lành trái tim bị thương, nỗ lực quên đi tình yêu đã dành cho anh, thế mà giờ đây, một lần nữa, anh lại làm đảo lộn cuộc sống của cô.
 
Rốt cuộc anh đã gặp phải chuyện gì?
 
Cô chạy đi lấy chiếc máy tính xách tay rồi mang ra ngoài phòng khách, ngồi lên ghế sô pha và vào mạng. Cô nhấn vào nick của tất cả những người bạn chung của hai người, lặp đi lặp lại câu hồi: “Các cậu có biết Đường Trạch Tề đã về nước không?”
 
Bạn nữ A:. “Đường Trạch Tề đã về nước rồi sao? Mình không hề biết, anh ấy không đến gặp mình, thực sự mình rất nhớ anh ấy. Tú, cậu không thấy khó chịu khi mình nói thế chứ?”
 
Bạn nữ B: “Hả? Cậu với Đuờng Trạch Tề đã chia tay nhiều năm thế rồi, mình cứ tưởng cậu sẽ chẳng thèm hỏi han gì đến anh ấy nữa cơ! Thì ra cậu vẫn còn thích anh ấy à? Chỉ tiếc là sau khỉ anh ấy ra nước ngoài, mình chẳng mấy khi liên lạc với anh ấy, anh ấy đúng là một người đàn ông tồi tệ, không tim không phổi.”
 
Hàn Tú: “Ai nói mình còn thích anh ta chứ? Mình thà thích một tên đầu heo còn hơn yêu hắn.”
 
Hắc Bì: “Hả? Lâu lắm rồi mình mới nghe thấy cậu nhắc tới Tiểu Tề đấy! Thỉnh thoảng mình gặp cậu ấy trên mạng, Tiểu Tề vẫn như trước kia, miệng ngọt như đường. Có điều gần đây, bọn mình không liên lạc với nhau nữa.”
 
Hàn Tú: “Miệng ngọt như đường ư? Không phải bây giờ, anh ta đã ngốc nghếch từ đầu đến cuối, thuần khiết hơn trước kia rất nhiều sao?”
 
Hắc Bì: “Ha ha, Đường Trạch Tề mà trở nên thuần khiết thì chi bằng cậu nói mặt trời mọc ở phía Tây còn có lí hơn. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tuy Tiểu Tề có hơi lăng nhăng nhưng kì thực, người cậu ta yêu nhất là cậu đấy!”
 
Yêu cô nhất sao? Đây là chuyện hài hước nhất mà cô đã từng được nghe.
 
Hàn Tú: “Đừng nói những chuyện không tưởng nữa! Gần đây, mình có gặp hắn ta, hắn bị người ta đánh cho thành ra ngớ ngẩn rồi, chắc là hắn đã đắc tội với nhân vật máu mặt nào dó.”
 
Phát Tài: “Không phải chứ? Nửa năm trước, cậu ấy có về nước một lần, sau đó lại bay sang Mỹ rồi, mình đích thân ra sân bay tiễn mà. Lần này, mình không hề nghe cậu ấy thông báo là đã về nước.”
 
Hắc Bì: “Tiểu Tề mà về thì toàn đi chơi bời với bọn này cùng lắm là tán gái, uống rượu vui vẻ, sao có thể đắc tội với nhân vật máu mặt nào chứ? Nửa tháng trước, mình thấy cậu ấy nói trên mạng rằng phải bay qua Tây Ban Nha gặp bạn gái mới. Bây giờ, cậu ấy ở đâu thì làm sao mình biết được? Cậu gặp Tiểu Tề ở đâu thế?”
 
Khoé miệng Hàn Tú hơi giật giật. Đường Trạch Tề ở Ban Nha ư? Tây Ban Nha chứ đâu phải là Tây An, từ Châu Âu sang Châu Á nhanh đến thế sao hả trời? Hay hắn ta xuyên không về?
 
Hàn Tú: “Có thể mình đã nhận nhầm người. Các cậu có cách nào khác liên hệ với cô giáo Đỗ không? Số điện thọai cô cho trước dây mình gọi không được.”
 
Phát Tài: “Số điện thoại mới của cô giáo Đỗ hả? Mình không có đâu! Mọi thứ đều vi tính hoá cả rồi, thời này còn ai dùng điện thoại nữa?”
 
Hàn Tú: “Vi tính hoá thì người ta vẫn phải gọi điện chứ! Mà mạng cũng đâu phải là vạn năng, nếu không thì điện thoại có cần thiết phải tồn tại nữa không hả?”
 
Hàn Tú nói thêm vài câu nữa rồi offline luôn.
 
Để nghe ngóng chuyện của Đường Trạch Tề, Hàn Tú đã liên lạc với gần hết bạn bè. Ai cũng hiếu kì khi cô đột nhiên quan tâm đến anh nên gặng hỏi cô một hồi lâu. Hàn Tú thực sự không hiểu tại sao đã bốn năm rồi mà mọi người vẫn còn hào hứng với chuyện này như vậy.
 
Hỏi thăm một vòng, những gì mà cô nhận được chi là sự thất vọng. Từ những người phụ nữ từng có quan hệ yêu đương với Đường Trạch Tề cho đến các bạn nối khố của anh, không một ai nghe được bất cứ thông tin gì về việc anh nước, cũng chẳng biết chút gì về chuyện anh gặp nạn cả.
 
Từ trước đến nay, Hàn Tú vẫn trao đổi với cô giáo đang ở bên Mỹ qua mạng, bây giờ, muốn tìm cô giáo gấp thì mới phát hiện ra số điện thoại mà năm đó cô giáo để lại không thể liên lạc được. Hàn Tú viết email cho cô giáo, trong đó, cô không hề nhắc tới việc Đường Trạch Tề bị thương mà chỉ hỏi thăm tình hình của cô, sau đó mới hỏi xem dạo này, Đường Trạch Tề có khoẻ không, có chịu ấm ức gì không, có bị chấn động gì về tinh thần không…
 
Gửỉ xong email, Hàn Tú ngồi bệt trên sàn nhà, ngây người nhìn anh nằm ngủ, trong đầu không ngừng nhớ lại những chuyện đã xảy ra giữa hai người trước đây. Mãi cho tới khỉ có tiếng mèo kêu ngoài cửa, cô mới lấy lại thần trí, đưa tay sờ lên trán anh. Anh đã hạ sốt, Hàn Tú thở phào nhẹ nhõm, điều đó có nghĩa là anh sẽ không bị sao nữa.
 
Ngày mai, cô phải gạ Sam Sam tới “thẩm vấn” anh cùng cô mới được. Phải một mình đối mặt với anh, cô luôn có cảm giác như sắp sửa suy sụp tinh thần đến nơi.
 
Hàn Tú dựa người lên sô pha, đúng là một ngày mệt mỏi, nặng nề. Cô liếc qua chiếc di động ở trên bàn trà, đã hai giờ sáng rồi. Vẫn chưa thể yên tâm về Đường Trạch Tề, lo anh sẽ xảy ra chuyện gì bất trắc nên cô quyết định ở lại phòng khách để trông chừng anh. Cô úp mặt vào lưng ghế sô pha, không lâu sau thì ngủ thiếp đi.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 28      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
79619
Hoa đào rực rỡ
Tác giả: Nhan Nguyệt Khê
view: 593795
Nd: HE.
Cấp lại, ok?
Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Tới Đây
view: 469062
Nd: HE.
Sự Dịu Dàng Chết Tiệt
Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
view: 6847646
Nd: Sủng. HE.
Trêu chọc
Tác giả: Thị Kim
view: 436102
Nd: HE.
Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa
Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
view: 6675224
Nd: HE.
Láng Giềng Hắc Ám
Tác giả: Tát Không Không
view: 930502
Nd: Sủng. HE.
Bong bóng
Tác giả: Tây Tây Đông Đông
view: 6783374
Nd: HE.
Xin lỗi ! Em chỉ là con đĩ
Tác giả: Tào Đình
view: 646119
Nd: SE.
Từ Bỏ Em, Kiếp Sau Nhé
Tác giả: Trang Trang
view: 395726
Nd: HE.
Dạ Khúc
Tác giả: Ploy Ngọc Bích
view: 389031
Sự Cám Dỗ Cuối Cùng (Leo cao - 18+)
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 949145
Nd: Ngược. HE.
Mạc phụ Hàn Hạ
Tác giả: Đinh Mặc
view: 894246
Nd: HE.
Thịnh Yến
Tác giả: Chu Loan Loan
view: 639424
Bán dực
Tác giả: Tối Chung Chương
view: 460101
Nd: SE.
Xin em đứng đắn chút
Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
view: 2365807
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15391702
Em Dám Quên Tôi   view 7399417
Không xứng   view 7332261
Hiền Thê Khó Làm   view 7288486
Thứ nữ sủng phi   view 7106176
Ân nhân quá vô lại   view 6941170
Gia cố tình yêu   view 6909034
Mưa ở phía tây   view 6880503
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc