Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Lẽ nào em không biết

Tác giả : Lan Rùa   
Chương 71: Kết
<< Trước    / 71      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Hiếu đang ngồi ba hoa tán phét thì gặp con muội muội thân yêu, nàng sốt sắng.

 -“Không ở nhà dưỡng bệnh chạy lung tung đi đâu thế?”
 
-“Muội…muội…”
 
Nguyệt Dương vừa thở vừa nói tiếp.
 
-“Muội tìm Phong…không thấy Phong nghe máy…”
 
-“A, nó đang họp ban lãnh đạo công ty mà…”
 
-“Sao tỷ không họp?”
 
-“Nhà ta có một người là được rồi…tối về truyền đạt lại, tham dự lắm, mệt người, stress, ích lợi gì…”
 
-“Vâng, thế muội ở đây đợi!”
 
-“Hâm à, đi…ta dẫn lên phòng Phong, mi vẫn còn yếu…”
 
-“Muội khỏe rồi, khỏe lắm rồi.”
 
-“Khỏe cái gì, mặt hốc hác thế kia…”
 
Nàng chẳng đôi co nữa, tóm cổ xách con tiểu muội muội, vứt lên giường của “người yêu” nó. Hà Dương ngạc nhiên.
 
-“Phòng ốc mọi người bố trí tốt vậy tỷ, ngoài bàn làm việc còn có một gian nghỉ ngơi…”
 
-“Không, chỉ riêng phòng của Phong thôi! Đợt mi còn ở Pháp, nó làm việc như điên, hầu như ăn ngủ ở công ty luôn…”
 
-“Dạ…”
 
-“Người ngoài nghĩ bọn ta may mắn, giàu nhanh, nhưng thực ra cũng phả trả giá bằng mồ hôi và nước mắt cả thôi.”
 
Nàng ở lại buôn dưa với Hà Dương một lúc, lâu lắm không có dịp nói chuyện, trên trời dưới biển, lôi hết ra buôn. Cuối cùng, Hiếu nắm tay, nhìn thẳng vào mắt Dương, nàng nói:
 
-“Nè, đừng ghét ta nhé!”
 
-“Sao cơ ạ?”
 
-“Trước kia, Phong có thích ta, ta cũng thích Phong, nhưng chúng ta quang minh chính đại, chỉ yêu thầm chứ chưa từng công khai. Ta giờ toàn tâm toàn ý với Nghĩa, ta nghĩ Phong cũng yêu thương mi hết lòng, cho nên là…mong mi đừng cảm thấy bận tâm về quá khứ…hồi đó, trẻ trâu biết gì đâu…”
 
Hà Nguyệt Dương bặm môi, cố gắng để không cười. Cơ sự ra thế này, chẳng phải cô cũng góp phần sao? Chỉ biết gật đầu.
 
-“Người ta nói mối tình cuối mới là mối tình vĩnh cửu…”
 
Hiếu giảng giải thao thao bất tuyệt, cô đành vững lòng an ủi tỷ.
 
-“Vâng, muội biết, muội sẽ luôn yêu quý tỷ…”
 
-“Ừ, tốt..”
 
Có vài người mẫu gọi Hiếu xin ý kiến, nàng cau có đi ra. Nguyệt Dương ở lại, một mình lang thang trong phòng Phong. Mọi thứ bố trí cũng khá đơn giản, nhắm mắt lại, cô hình dung bóng dáng anh làm việc những ngày đó…
 
Anh có từng mệt mỏi? Anh có từng buồn chán? Ước chi, ngày đó, cô có thể bên anh, đem cho anh một cốc sữa ấm, hoặc đơn giản, chỉ là ngồi cạnh anh…
 
Nghĩ lại, thấy mình thật ngốc nghếch. Hồi đó, anh vội vàng đi tìm cô trong phòng thay đồ nữ, anh cứu cô dưới biển, anh chăm sóc cô từng chút mỗi buổi học đội tuyển, anh luôn mua cho cô đồ ăn ngon…
 
Khi cả thế giới, mọi người tạm quên mất cô, thì vẫn luôn có một người nhớ tới, đó là anh.
 
Bây giờ cũng hiểu, vì sao ngày xưa đi học anh lại không thích kém điểm cô, thì ra là vì…anh yêu cô!
 
Đầu giường của anh, có một chiếc điện thoại cũ kĩ, cô tò mò mở, mật khẩu, đúng là ngày sinh của mình, màn hình hiển thị, cô gái trong ảnh, khoác chiếc áo đồng phục chuyên Biên Hòa, nở nụ cười thật tỏa nắng…
 
Trong máy anh có rất nhiều ảnh, hình cô ngủ gật trên bàn, hình cô ăn ổi, hình cô hút nước dâu, hình cô lén lút đọc truyện dưới ngăn bàn, hình cô đá cầu…Ngay cả mấy bức vẽ vớ vẩn, mấy tờ nháp lung tung, anh cũng chụp lại. Vũ Huỳnh Phong, có nhất thiết phải yêu cô tới thế này không? Cô có gì tốt?
 
Vào một thư mục khác, có tên “My Moon and I”, anh đặt mật khẩu. Thử các kiểu ngày sinh, số má liên quan tới hai người đều không được, Nguyệt Dương chán nản, ấn bừa lần cuối cùng ‘moonwind’, thật không ngờ, thư mục ấy được mở.
 
Vũ Huỳnh Phong, khốn nạn!!!
 
Ngoài bức ảnh cô bị anh cưỡng hôn, thì còn lại, là rất nhiều ảnh chung của hai người, Hà Nguyệt Dương bị…hôn trộm.
 
Kẻ nào đó, hôn trộm lúc cô ngủ gật…mà cô…thì rất nhiều lần ngủ gật…trán, môi, mắt, má, vành tai, cổ…không một chỗ nào là tên ác ma đó chưa lần qua!
 
Ức chế, ức chế hết chỗ nói!
 
Ức chế điên tiết, cho tới khi, nhìn thấy bức hình cuối cùng, có dòng chữ rắn rỏi chèn vào…
 
‘Ha Nguyet Duong. My Moon. My Sun. My Life’
 
Chỉ thế thôi, mà Hà Nguyệt Dương đã quên mất mình đang giận dữ, cô khóc…nghẹn ngào…hạnh phúc.
 
…..
 
…..
 
Tan họp, Phong mở máy, thấy mấy chục cuộc gọi nhỡ của Nguyệt thì sốt ruột, gọi lại không thấy cô bắt máy, gọi về nhà thì người giúp việc bảo cô đi ra ngoài từ lâu rồi. Lòng anh như có lửa đốt, sợ hãi, lo lắng.
 
-“Này, Phong…đi đâu đấy?”
 
-“Tôi đang vội, có gì hôm khác nói đi!”
 
Hiếu vất vả lắm mới đuổi theo Phong, thở hổn hển, nàng quát.
 
-“Lên phòng làm việc của ông đi!”
 
-“Tôi phải về nhà gấp, bà tránh đường cái…”
 
Hiếu trêu trêu.
 
-“Ừ, thế ông cứ về trước đi, tý tôi đưa con Dương về cũng được…”
 
Mắt ai đó hơi sáng, Hiếu bĩu môi.
 
-“Sao, tưởng về nhà gấp cơ mà…đi đi chứ…”
 
Nàng kiêu căng quay bước đi, để tên ngốc đó phải bám theo hỏi sự tình.
 
-“Gớm thôi…nó đang đợi ông, ở phòng ông ý…”
 
Phong hơi mỉm cười…cô tới, thăm anh ư? Cứ tưởng cô đã quên mất anh rồi chứ?
 
Chạy thật nhanh, nhìn dáng ngủ ngon lành của cô mà lòng thấy ấm áp, cớ sao lại đi giận cô cơ chứ? Chẳng qua cô cũng vì lo cho em gái thôi, nhìn khuôn mặt vẫn còn xanh xao của ai đó, tự dưng anh thấy hối hận.
 
Sực nhớ, anh lấy trong ví sợi dây chuyền cỏ bốn lá, cẩn thận đeo cho cô, thật đẹp! Phong mỉm cười, nhẹ nhàng nằm xuống, ôm cô vào lòng, mới thấy, đã nhớ cô thật nhiều…
 
-“Phong!”
 
Hà Nguyệt Dương trở mình, giọng nói êm dịu. Vòng tay qua ôm anh, cô nói.
 
-“Em xin lỗi…xin lỗi anh nhé!”
 
Vũ Huỳnh Phong…chẳng từ ngữ nào có thể diễn tả tâm trạng anh lúc này…. Hà Nguyệt Dương, sau bao nhiêu năm, cô đã chịu gọi “anh”, một cách tử tế.
 
-“Ê…sao thế?”
 
-“Phong…Phong ơi…”
 
Anh cố gục đầu vào gáy cô, chết tiệt, sao có thể xúc động tới như này? Cô biết vậy, phì cười.
 
-“Anh Phong, anh yêu của em sao thế? Anh ơi, anh ơi, anh ơi…”
 
-“Hà Nguyệt Dương, em đểu!”
 
-“Gì mà mũi đã đỏ lên rồi, không biết anh có phải là đàn bà không nữa…”
 
Lại dám trêu ngươi hả? Cô hình như đã chọc đúng huyệt của ai đó, không lâu sau, đã bị môi người ta rà soát trên dưới. Nguyệt lúc đầu ngoan ngoãn, lúc sau tự dưng nhớ lại chuyện cũ, đem ra chất vấn.
 
-“Phong này, có chuyện muốn hỏi tội anh đây…”
 
-“Để sau đi em, chẳng phải bây giờ em muốn biết giới tính của anh mà…”
 
-“Nhìn cái này xem, anh biết tội anh lớn lắm không hả…dám ăn trộm đậu hũ nhà người ta…”
 
Nhìn cô mím môi, tay giơ điện thoại, mặt ửng lên vì tức, sao mà đáng yêu thế cơ chứ? Kẻ nào đó mặc kệ, vẫn cứ mặt dày tiếp tục, nụ hoa đỏ rực bị trêu chọc tới cứng đờ, người trắng trẻo cũng ửng hồng những ấn ký.
 
-“Đằng nào chả là của anh…ăn trước ăn sau khác gì nhau…”
 
Lời nói ra, ai đó thản nhiên như không, hại ai đó ngượng chín. Đúng là, nhìn vẻ bề ngoài hào hoa phong độ lịch thiệp, mà bây giờ…khác gì lưu manh, rừng rậm bị khua khoắng tới ẩm ướt, Hà Nguyệt Dương chỉ còn cách giơ tay đầu hàng, tuyệt đối đầu hàng!!!
 
*****
 
Vài tháng sau, khi Nguyệt Dương đã khỏe hoàn toàn, cô cũng bắt đầu đi làm lại.
 
Phong đưa cô về quê ra mắt ba mẹ hai bên. Quen biết cũng lâu rồi, đâm ra việc này chỉ là thủ tục, nhưng anh vẫn rất khẩn trương.
 
Ngày tháng của họ, giản dị nhưng ngập tràn hạnh phúc. Có đôi khi, chỉ cần nhìn nhau thôi cũng thấy đủ.
 
…..
 
Một buổi, Vũ Phong đưa Hà Dương ra ngoài, được một đoạn, anh dừng lại, hỏi.
 
-“Hàng ngày anh chải tóc cho em, em có thích không?”
 
Cô ngớ người, chẳng hiểu ra sao, nhưng vẫn trả lời.
 
-“Thích lắm!”
 
Đúng là rất thích, anh biết búi, biết làm xoăn, biết tết tóc, biết gài kẹp xinh, mỗi buổi sáng, chỉ vài phút mà anh đã biến cô thành nàng công chúa nhỏ.
 
-“Em có muốn từ nay về sau sáng nào ngủ dậy cũng được anh chải tóc cho không?”
 
-“Có chứ!”
 
Cô trả lời hiển nhiên.
 
-“Được, thế nhắm mắt lại!”
 
Ngẩn ngơ làm theo lời anh, thấy anh cầm lấy tay mình, hình như có vật gì đó được đưa vào ngón áp út của cô. Nguyệt Dương vội mở mắt, người trước mặt cô đã cười nham hiểm.
 
-“Là em nói nhé, em đòi sáng nào ngủ dậy cũng được anh chải tóc, như thế thì chỉ có cách anh phải lấy em thôi…nhẫn này, không được tháo xuống đâu…”
 
Có người ấm ức.
 
-“Diễn viên cơ mà…IQ 157 cơ mà, không tìm được cách nào hay hơn để cầu hôn hay sao? Lại đi lừa người ta…”
 
Thề có trời là anh cũng lên mạng, cũng hỏi han tìm nhiều cách, nhưng mà thực sự, chẳng áp dụng được cách nào. Anh nghĩ cô sẽ đồng ý lấy anh, nhưng trong tâm, vẫn sợ cô từ chối, cảm giác hồi hộp, anh không chịu nổi.
 
Chiếc Porsche tăng tốc.
 
Tới nơi, anh dừng xe, dứt khoát lôi cô vào trong.
 
-“Đi đâu?”
 
-“Đăng ký kết hôn chứ đi đâu?”
 
-“Cái gì?”
 
-“Đi theo anh, nhanh lên…”
 
Anh hứng khởi, cô phát choáng.
 
-“Em có mang giấy tờ gì đâu?”
 
-“Anh mang hết rồi!”
 
-“Hả, anh đang ép hôn hả? Anh không hỏi ý kiến em gì cả?”
 
-“Rõ là anh hỏi lúc nãy …”
 
-“Đấy là anh lừa em!”
 
Nguyệt bực, Phong sốt ruột.
 
-“Thế được rồi, bây giờ anh hỏi, em có nguyện ý đi vào đây đăng kí kết hôn với anh không? Cho em 30 giây suy nghĩ…Bắt đầu…”
 
-“…”
 
-“Hết giờ!”
 
-“Em không đồng ý…nói cho anh biết, không bao giờ…”
 
Ai đó bực bội, ai đó bế hẳn người kia lên, mặc cho cô ấm ức.
 
-“Em bảo em không nguyện ý đi vào thì giờ anh bế em còn gì?”
 
-“Vũ Huỳnh Phong…anh đểu…ghét anh…”
 
Nguyệt la hét một lúc, vào trong, thấy mọi người nhìn mình thì xấu hổ không nói gì nữa. Tên đểu giả kia vẫn cứ giữ chặt lấy cô, đành ngậm bồ hòn làm ngọt, đăng ký kết hôn với hắn!!!
 
…..
 
Lúc về, Phong rất phấn khởi, anh bảo.
 
-“Cuối cùng cô Nguyệt cũng là vợ anh Phong rồi. Thế bao giờ mình tổ chức hôn lễ hả bà xã?”
 
-“Em không biết, nhưng chưa phải lúc này…”
 
-“Thôi mà, đừng giận, anh xin lỗi, muốn bao giờ thì nói cho anh biết?”
 
-“Em đã hứa với Nguyệt Anh, bọn em sẽ cưới cùng một ngày…”
 
-“Không thể nào…”
 
Hà Nguyệt Dương giờ mới nhớ, vết thương trong lòng anh, là rất sâu…từ đó tới giờ, anh chưa hề vào thăm Nguyệt Anh, hình như vẫn còn hận nó.
 
-“Anh nghĩ thoáng ra tý đi, chả nhẽ anh muốn cả đời tránh mặt nó, nó là em gái em đấy!”
 
-“Kể cả có thế, thì cũng không thể trong ngày anh hạnh phúc nhất, vả lại, Hà Nguyệt Anh, biết bao giờ cho khỏi bệnh? Biết bao giờ nó lấy chồng, chả nhẽ cả đời nó không khỏi bệnh, chúng ta cũng đợi…”
 
-“Đúng vậy, nó không tổ chức đám cưới, em cũng không tổ chức!”
 
-“Em vô lý!”
 
Cô không hề biết, nếu như có ai đó làm việc có lỗi với Phong, anh có thể sẽ bỏ qua. Nhưng đằng này, vì người ta mà người anh yêu nhất, chịu bao nhiêu khổ cực…anh…không có cách nào tha thứ.
 
-“Còn anh thì sống ích kỉ quá đấy!”
 
Nguyệt Dương nói, có lẽ cộng thêm vụ đăng kí kết hôn lúc nãy, cô có phần nóng tính.
 
-“Lẽ nào em không hiểu? Anh biết anh cũng có lỗi, nhưng cứ nhìn thấy nó, anh lại nhớ tới những tháng ngày em khổ sở, tới đám cháy ấy, tới đợt em sống thực vật…Anh. Không. Thể.”
 
-“Vậy thì đừng lấy em nữa!”
 
-“Hà Nguyệt Dương, em nói thật?”
 
-“Phải!”
 
-“Nghiêm túc? Em nghĩ kĩ chưa? Chỉ vì anh không muốn tổ chức đám cưới của mình cùng ngày với đám cưới của Nguyệt Anh?”
 
-“Đúng vậy!”
 
-“Thì ra là anh không quan trọng tới thế? Vậy mà anh cứ tưởng…”
 
Cánh cửa phòng đóng một cách tức tối. Anh bỏ đi, mấy ngày sau không hề về nhà. Có lẽ, Phong đợi một lời an ủi từ Nguyệt, mà cô cũng ương bướng, nhất định không nói.
 
Thi thoảng, anh ghé qua nhà, lấy đồ, họ nhìn nhau, lạnh nhạt bước qua nhau, người lên gác, người về công ty, chiến tranh lạnh kéo dài thật lâu, mấy người thân quen, ai cũng biết, mà không ai khuyên được hai kẻ cứng đầu.
 
Sau đó, Phong vì quá nhớ Nguyệt, đành đầu hàng đi tới Viện Toán, đứng ngoài cổng, thấy cô nói chuyện với đồng nghiệp nam, tay lại không đeo nhẫn, ai đó tức tối bỏ đi.
 
Hà Nguyệt Dương về nhà, thấy ông xã ngồi lẳng lặng trên giường, người anh gầy quá, lòng cô xót. Thực sự cô nhớ anh lắm, cô còn có chuyện vui muốn báo anh nữa, cô ngồi xuống, nhẹ ôm lấy anh.
 
Phong đẩy cô ra, giọng buồn buồn:
 
-“Em giả tạo…bao ngày qua, tôi tự hỏi sao em lại không gọi cho tôi lấy một cú điện thoại, hóa ra là em có người mới…tâm sự với nhau vui nhỉ, còn chẳng thèm đeo nhẫn…định cho hắn ta cơ hội sao?”
 
Nguyệt máu nóng dồn lên tới đỉnh đầu, quát:
 
-“Anh chả hiểu cái gì cả…Toàn vớ vẩn, thôi anh biến đi, tôi chẳng muốn nhìn thấy anh làm gì nữa…”
 
-“Em…nói với tôi thì hùng hổ, nói với hắn thì ngọt ngào?”
 
-“Anh…ghen mù quáng, đúng là tức không chịu được mà…”
 
-“Được, tôi đi, cho em thoải mái!”
 
Ai đó bực, đùng đùng định bỏ đi. Ai ngờ người trước mặt anh, người mà anh còn đang rất giận, cô mệt mỏi ngã xuống, ngất lịm.
 
Cả người anh căng cứng, hoảng loạn, vội vàng ôm lấy cô tới bệnh viện.
 
…..
 
Anh đã sợ hãi và hối hận. Nguyệt Dương, dạo gần đây, anh đều không ở bên cạnh chăm sóc cô, nếu hôm nay, Nguyệt làm sao, e rằng anh cả đời không thể tha thứ cho bản thân mình.
 
Bác sĩ bước ra, ai đó nín thở.
 
-“Không sao, chỉ là mệt mỏi stress quá thôi, thai nhi không ảnh hưởng, nghỉ ngơi tý rồi cho về nhà tẩm bổ là được…”
 
-“Bác sĩ…bác sĩ bảo sao cơ ạ?”
 
Giọng anh run rẩy.
 
-“Có thai…ba tháng rồi…anh là bạn hả? Hay là cha lũ trẻ mà lại không biết?”
 
-“Lũ trẻ…”
 
-“Song thai, ơ hay cái anh này?”
 
Một giọt nước mắt chảy, nước mắt của hạnh phúc. Ai đó vội vàng chạy vào với bà xã.
 
Nguyệt Dương đã tỉnh, nhưng chắc còn buồn vì anh lắm, Phong cũng biết điều, chẳng dám nói nhiều, nhờ người làm thủ tục xuất viện rồi đưa cô về.
 
Nguyệt nằm quay về phía tường, im lặng.
 
Phong ân hận, nắm tay Nguyệt, thủ thỉ.
 
-“Xin lỗi…anh xin lỗi…”
 
-“…”
 
-“Anh vô tâm quá, làm ba mẹ con khổ rồi…”
 
-“…”
 
-“Nguyệt, đừng thế, từ giờ em nói gì anh cũng nghe mà…anh xin lỗi…”
 
-“…”
 
-“Anh nghĩ rồi, chúng ta sẽ tổ chức đám cưới cùng Nguyệt Anh nhé, nếu em ấy không cưới, chúng ta cũng không cưới luôn…”
 
-“…”
 
Đoạn, ai đó đặt tay vào bụng, khẩn khoản.
 
-“Ba biết lỗi rồi, các con bảo mẹ tha lỗi cho ba đi…”
 
-“Mẹ mà không nói chuyện với ba như vậy ba khổ tâm lắm!”
 
Xong lại ranh ma trả vờ giọng trẻ con.
 
-“Ba Phong biết lỗi rồi, mẹ Nguyệt tha thứ đi!”
 
Nguyệt Dương phì cười, cuối cùng cũng quay ra, ôm lấy anh, cô nói.
 
-“Muốn em tha thứ…thì anh hãy tha thứ cho Nguyệt Anh…”
 
Anh yên lặng, sau đó gật đầu. Giờ cô có bảo anh chết để cô vui, anh cũng cam lòng.
 
-“Em xin lỗi, em biết là khó khăn…em tháo nhẫn vì người ta nói, em mang bầu rồi sẽ béo, không nên đeo nhẫn cưới, sợ sau này tay đau…đẻ xong hết béo em sẽ đeo nhẫn lại…”
 
-“Là anh hâm, ghen tuông mù quáng…anh thật vô trách nhiệm, con được ba tháng rồi mới biết…”
 
-“Đừng tự trách, con trong bụng em, hai tháng trễ mà em không hề để ý, em cũng vừa mới biết hai tuần trước. Hai chúng ta cùng là cặp ba mẹ vô tâm…”
 
-“Tại anh làm em mệt mỏi mà…xin lỗi…”
 
Nghĩ quãng thời gian mang bầu cô phải ở một mình, anh đối xử với cô lạnh nhạt, Phong xót ruột kinh khủng. Lạm dụng tối đa quyền uy của một ông chồng, anh bắt cô xin nghỉ việc sớm, Nguyệt Dương ban đầu không đồng ý, vì ở nhà nhiều sợ chán, đành lấy cớ là nghỉ vậy sẽ không có lương. Vũ Phong nói ở nhà mỗi ngày anh trả cô tiền, con lợn của hai người, vì thế mà đầy ú.
 
Hàng ngày anh cũng chỉ đi làm tầm hai tiếng, giải quyết các công việc cần thiết, còn lại đều dành thời gian bên bà xã.
 
Chẳng mấy chốc, nhà Vũ Phong có con lợn thứ hai, béo múp míp.
 
-“Không ăn…”
 
-“Ăn đi, con mới khỏe được chứ?”
 
-“Nhưng béo lắm rồi…”
 
-“Vẫn gầy mà…”
 
Nguyệt bĩu môi, thẳng thừng lên cân, sau đó lườm.
 
-“Đó, thấy chưa, anh thấy chưa, nhìn thấy số mấy không, là 75 đó, 75 cân…ăn nhiều rồi béo có ngày mất chồng như chơi…”
 
-“Hâm à, anh không có ai khác!”
 
-“Làm sao mà tin được, ông chủ của một công ty giải trí, người mẫu vây quanh ầm ầm…em nào cũng mông cong ngực ưỡn…”
 
-“Hà Nguyệt Dương, chiều em quá rồi phải không? Hôm nào anh cũng chỉ tới công ty có hai tiếng, lấy đâu thời gian…”
 
-“Tiếng sét ái tình đôi khi chỉ cần một giây thôi, anh ở tận hai tiếng cơ mà…”
 
-“Thôi anh xin…là hai con, cả nước ối nữa, mới nhiều thế chứ, em thực sự vẫn gầy mà…em như nào anh cũng thấy quyến rũ cả!”
 
-“Ai mà tin?”
 
Nói qua nói lại chẳng giải quyết được vấn đề gì cả, có người ôm vợ, hít hà trêu chọc. Rốt cuộc cũng có tác dụng, trong phòng tiếng cười đùa ríu rít.
 
-“Em ngoan, em ăn, xin anh…”
 
-“Lần sau có hư nữa không?”
 
-“Không, em hứa!”
 
-“Ai mà tin?”
 
-“Anh tin, anh yêu tin em đi…em ăn ngoan mà.”
 
-“Được, tha cho nàng…”
 
Ba mẹ hai bên nghe lén ngoài cửa phòng, cười tủm tỉm rồi rủ nhau làm ván tấn.
 
…..
 
Hàng ngày, Phong đều dẫn Nguyệt đi dạo. Một bận, đang đi thì Nguyệt chỉ vào cái xe kẹo bông bên đường.
 
-“Anh mua cho em đi, thèm quá à!”
 
Phong định chiều vợ, mà liếc sang, thấy kẹo màu sắc xanh đỏ tím vàng, sợ toàn hóa chất độc hại nên cương quyết từ chối.
 
Nguyệt tưởng đùa, hỏi lại.
 
-“Không mua thật á?”
 
-“Thật.”
 
-“Thật hay đùa?”
 
-“Thật, ăn cái đó không tốt.”
 
-“Ăn một cái thôi mà, không sao đâu…”
 
Ai đó nũng nịu, ai đó vẫn một mực lắc đầu.
 
-“Không phải em thèm ăn mà con thèm, mua đi mà, em thèm không chịu được mất.”
 
-“Không được!”
 
-“Chẳng qua là em quên không mang ví thôi nhé, đồ nhỏ mọn, ken bon…”
 
Nguyệt thời điểm này rất khó tính, thế là giận rồi. Mặt mày tối sầm, phụng phịu đi đằng trước, mặc kệ Phong lẽo đẽo đằng sau.
 
Về tới nhà, Nguyệt lấy tiền, chạy ra chỗ lúc nãy định mua ăn, ai ngờ cái xe đó họ đã đi bán chỗ khác rồi. Nguyệt tức điên cả người, lườm nguýt Phong một trận, kết quả, tối đó Phong có dỗ có trêu như thế nào cũng không chịu ăn đêm.
 
-“Thế giờ em muốn sao?”
 
-“Em chẳng muốn sao cả, anh làm gì mà nói lắm thế?”
 
-“Em trẻ con vừa thôi, em phải nghĩ cho hai đứa chứ…”
 
-“Ăn tối rồi mà, thế là đủ chất rồi, sao phải ăn đêm nữa?”
 
-“Thôi mà, anh xin mà, ăn chút nhé!”
 
Phong năn nỉ mãi, Nguyệt mới trở mình, hỏi.
 
-“Thế mai mà gặp hàng kẹo bông đó thì em sẽ mua.”
 
-“Không được!”
 
Phong lạnh lùng bỏ đi, Nguyệt máu điên dồn hết lên đỉnh đầu.
 
…..
 
Nằm dỗi hồi lâu thì thấy mùi bạc hà quen thuộc, ai đó lay cô, dịu dàng nói.
 
-“Kẹo bông này, dậy ăn đi!”
 
-“Đừng có lừa người ta…”
 
Nguyệt không tin, vẫn trùm kín chăn.
 
-“Anh thề!”
 
Bán tín bán nghi quay ra, thấy kẹo bông thật, màu sắc đủ thể loại, sướng điên cả người, Nguyệt thơm Phong chụt một phát, rồi ăn ngon nghẻ. Nhưng suy cho cùng thì cô cũng nghĩ cho con, nên chỉ dám ăn hai chiếc.
 
-“Sao không ăn nữa?”
 
Phong hỏi.
 
-“Thôi, ăn nhiều không tốt, vợ biết mà, chẳng qua thèm quá thôi…”
 
-“Cứ ăn đi, thoải mái.”
 
Nghe anh nói, cô há hốc, rồi lại xịu mặt.
 
-“Biết rồi nhé, anh biết có hại nhưng anh vẫn để cho em ăn, anh suy nghĩ kĩ rồi chứ gì, anh muốn độc em chết rồi đi lấy người khác chứ gì…”
 
Người ta nói phụ nữ mang bầu tính khí thất thường, cứ nghĩ Nguyệt nhà mình chính chắn, ai dè cũng bị dính chưởng, dễ thương không tả nổi, Phong nghe vợ nói, chỉ biết cười.
 
-“Lại còn nhe nhởn nữa, em nói trúng tim đen rồi phải không? Cái đồ khốn nạn nhà anh…”
 
-“Không phải thế!”
 
-“Đấy, lại cãi em hả? Em nói là không được cãi…”
 
-“Ừ, thì phải…”
 
-“A, hóa ra anh muốn lấy người khác thật hả, anh muốn bỏ em hả? Biết ngay mà, giờ em béo anh đâu có thèm yêu…”
 
Phong thở dài, Nguyệt lèo nhèo một lát, ngủ trong lòng chồng lúc nào không hay.
 
Sáng hôm sau, thấy bếp nhà mình có cái máy lạ, Nguyệt hỏi bác giúp việc. Bác nói:
 
-“Ơ cô không biết hả? Máy làm kẹo bông đấy, tối hôm qua cậu ấy cất công đi mua, rồi còn bảo tôi xay cả nước ép cà rốt, bắp cải tím, rau chân vịt…”
 
-“Xay để làm gì cơ bác?”
 
Cô ngạc nhiên hỏi.
 
-“Thì để lấy màu làm kẹo bông cho cô đó, cậu ấy lo phẩm màu không tốt…số cô là sướng lắm nhé…”
 
Ai đó che giấu những giọt nước mắt, vội vã lên phòng. Lúc Phong từ công ty trở về, Nguyệt đã chủ động hôn Phong, rất lâu, xong rồi Nguyệt nói.
 
-“Vũ Huỳnh Phong. Em. Yêu. Anh.”
 
Ba từ đó, sao ngọt đến vậy? Vẫn biết cô yêu anh, hi sinh vì anh rất nhiều, nhưng mà, được nghe cô nói, cảm giác khác hẳn. Chỉ có thể diễn tả rằng, hạnh phúc sung sướng tới điên người.
 
*****
 
Hai năm sau.
 
Hà Nguyệt Anh hoàn toàn khỏi bệnh, cô được xuất viện. Việc đầu tiên cô làm là tới thăm chị gái và hai cháu. Ánh mắt anh rể với cô cũng không còn căm ghét như trước, cảm thấy thật nhẹ nhõm.
 
Sau đó Hà Anh xin đi tình nguyện ở viện dưỡng lão. Công việc ở đây tuy hơi vất một chút, nhưng làm thế, cô mới có cảm giác được thanh thản.
 
Cô dưỡng bệnh hơn hai năm, vậy mà người hâm mộ vẫn nhận ra, rất nhiều người gặp còn xin chữ kí, thấy mình thực sự may mắn.
 
-“Nguyệt Anh, có người muốn gặp em, chỗ cái ghế gốc cây bằng lăng khu nhà B nhé!”
 
-“Dạ, ai vậy chị?”
 
Chị tổ trưởng cười tủm, nói:
 
-“Là bà Hoa ý mà, chắc bà cần em giúp gì đó…”
 
Nguyệt Anh đang nấu cơm dưới bếp, thấy chị tổ trưởng gọi thì vội vã lên. Dáo dác tìm bà Hoa mãi chẳng thấy, chỉ thấy một bóng người, khiến tim cô dựng đứng.
 
-“Hà Nguyệt Anh…”
 
Toi rồi, anh có vẻ rất tức giận.
 
-“Từ hãng nói, có bà cần em giúp, em tìm bà ấy đã…”
 
-“Đừng tìm mất công, anh nhờ người lừa em đấy!”
 
-“Anh!”
 
Nguyệt Anh hơi giận, Lân đưa ra một tờ giấy, vẻ mặt hung hãn hơn.
 
-“Cái này là cái gì hả?”
 
-“Em…em…”
 
-“Chỉ để lại một tờ giấy rồi biến mất…em nghĩ em là ai? Là ai mà có cái quyền đấy? Cái gì mà người phụ nữ xứng với anh hơn?…”
 
-“Em…”
 
-“Rõ ràng mọi việc em đang làm là trả nợ những lỗi lầm của em, vậy người em nợ nhiều nhất sao em không trả…”
 
-“Hà Dương…chị ấy đã tha thứ cho em rồi…”
 
-“Anh không nói chị gái em, người anh nói là anh đây này!”
 
Cô sững người, cũng đúng, cô nợ anh…rất nhiều. Người giúp cô trong suốt hai năm, cùng cô trải qua bao đợt điều trị, chính là anh. Nhưng mà anh quá tốt, anh giống như thiên thần vậy, ác quỷ như cô, chẳng thể nào có đủ tự tin mà ở bên anh.
 
Trong lúc cô rối tung rối mù, thiên thần ấy đã đặt nụ hôn trên cánh môi cô, mạnh mẽ chiếm đoạt trái tim, tâm hồn cô.
 
-“Em…thực sự là rất xấu…rất ác…rất ích kỉ…”
 
-“Vậy thì cứ ích kỉ đi!”
 
Anh nói, ôm chặt cô vào lòng. Và cô, mềm nhũn, chẳng thể khước từ.
 
…..
 
Vũ Phong nhìn hai cu cậu nhà mình, có phần “hơi chạnh lòng”. Chúng có biết ba chúng quan tâm chăm sóc chúng từ lúc còn trong bụng mẹ, tới khi ra đời, cũng chính tay người ba này tự tay thay từng chiếc tã, nấu từng nồi bột…
 
Ừ thì chúng giống nhau như đúc và giống ba như đúc. Nhưng sao bọn này mới tý tuổi đầu mà đã “vô tình bạc nghĩa” thế cơ chứ? Mẹ đi đâu là theo đấy, mỗi đứa một bên. Ban đêm ngủ cũng chia địa bàn.
 
Thậm chí hai “bình sữa” của mẹ, chúng chẳng ăn nữa, mà vẫn chí chóe suốt ngày vì tội thằng này lấn đất của thằng kia. Ba chúng là cỏ rác, mẹ chúng là vàng bạc.
 
Chúng không quan tâm ba chúng thì thôi, ba chúng cũng đâu có cần, nhưng thái độ chúng là sao? Ra sao thế kia? Thái độ này chính là cướp đi người phụ nữ của ba chúng còn gì???
 
Hà Nguyệt Dương thì thôi khỏi phải nói, tới Hà Nguyệt Anh là em gái còn chiều như thế nữa là hai ông tướng này, cưng con khủng khiếp, nhiều lúc Phong thấy con mình rất bướng, mà bà xã cũng bướng theo, đâm ra không xử chúng được.
 
Nhẫn nhịn nhiều cũng có ngày phát hỏa, rồi có một lần, hai đứa trẻ bị ba quát tùm lum. Mẹ xót con, đâm ra ba mẹ cãi nhau.
 
Tối mẹ vẫn ôm hai đứa đi ngủ, mẹ thủ thỉ hỏi chúng.
 
-“Sao ba mắng?”
 
Đứa út nói.
 
-“Ba giận!”
 
-“Sao ba giận?”
 
-“Anh làm hỏng đèn…”
 
Đứa lớn cãi.
 
-“Nó cũng làm hỏng.”
 
-“Đèn nào cơ?”
 
Mẹ chúng hỏi, hai đứa lò dò xuống giường, lấy cái đèn trong giỏ đồ chơi đã bị phá tan nát đưa mẹ.
 
Nguyệt Dương nhìn mới giật mình, Phong rất yêu quý cái đèn pin này, anh nói nhờ nó mà đêm mưa bão năm ấy, mới có thể tìm đường tới chỗ cô. Nghĩ lại hồi ấy anh đi bộ bao nhiêu cây số, sống mũi cô cay cay, vậy là lúc nãy trách oan chồng yêu rồi. Dạo này cũng không được quan tâm tới anh cho lắm, lại vô tâm rồi…
 
Nguyệt Dương khẩn trương dỗ hai con trai ngủ, sau đó trở về phòng. Rúc vào lòng ai đó, cô nói.
 
-“Em xin lỗi…đừng giận nhé!”
 
-“Ai dám giận cô?”
 
-“Thôi mà…”
 
Nguyệt nịnh một hồi, Phong vẫn yên lặng. Cô đành đi lấy hai quả quýt, và một quả cam to hơn hai quả quýt một chút xíu, hồ hởi tâm sự.
 
-“Trong lòng em…hai quả này giống hai con…còn đây…là anh…”
 
Cô hơi cười, phải rồi, nếu ông xã biết cô yêu anh nhiều hơn hai con, chắc sẽ không tủi thân nữa nhỉ? Nhưng ông xã có vẻ không hài lòng, ông xã thủng thẳng vào bếp, vác ra một quả dưa hấu to bự.
 
Đoạn, anh chỉ vào hai quả quýt, bảo:
 
-“Đây là chúng nó!”
 
Rồi hất hàm vào quả dưa hấu.
 
-“Đây là chồng em!”
 
Hà Nguyệt Dương méo cả mặt, người này, còn tỵ nạnh với cả con nữa, nhưng thôi, cả ba đứa này đều đáng yêu cả, cô nựng:
 
-“Được rồi, được rồi, trong lòng em, chúng là quýt, là nho cũng được…anh là dưa hấu, là bầu trời…”
 
Ai đó nghe xong, cười tủm tỉm, trìu mến nhìn vợ yêu.
 
Màn đêm buông xuống, ở nhà nọ, gian phòng nhỏ, có hai đứa bé ngủ yên bình, gian phòng to, có hai người lớn mệt nhoài.
 
*****
 
Một năm sau, trong khán phòng ngập tràn hoa và ánh nến lung linh.
 
Giờ khắc ấy, có ông giáo sư rất đẹp lão, ông đi giữa, hai bên là hai cô dâu giống nhau như đúc, diện váy trắng tinh khôi, đẹp tới mê hồn.
 
Phía xa xa, có hai chàng trai mặc vest, tim đập thổn thức.
 
Bên dưới, hai đứa trẻ đáng yêu thích thú vẫy tay với ba mẹ chúng, mọi người xung quanh nhìn họ, mỉm cười hạnh phúc.
 
Hai chị em sinh đôi nhà họ Hà, sau bao nhiêu sóng gió, họ vẫn giữ được lời hứa, lên xe hoa cùng một ngày!
 
HẾT
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 71      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
69319
Nhẹ bước vào tim anh
Tác giả: Lynk Boo
view: 522313
Nd: HE.
Thiên thần bóng tối
Tác giả: Chi chan
view: 139771
Nd: HE.
Xu xu đừng khóc
Tác giả: Hồng Sakura
view: 355247
Nd: HE.
Tán Gái Ở Nhà
Tác giả: Thientoi2
view: 105781
Bạn Gái Thiếu Gia
Tác giả: Kawi
view: 210223
Chiếc Ôm Từ Vệt Gió Quỷ
Tác giả: Lynk Boo
view: 219390
Nd: Ngược. HE.
Shock tình
Tác giả: Kawi
view: 202807
Nd: HE.
Bong bóng mùa hè
Tác giả: Minh Hiểu Khuê
view: 145745
Nd: Ngược. HE.
Ngôi Nhà Có Cánh Cổng Cao Cao
Tác giả: kakatiti88
view: 98674
Nd: HE.
Này Gió, Bao Giờ Anh Mới Trở Về?
Tác giả: Je t’amie
view: 129677
Nd: HE.
Sẽ để em yêu anh lần nữa
Tác giả: Granty
view: 161298
Dư vị trà chiều
Tác giả: Minh Hiểu Khuê
view: 96717
Lẽ nào em không biết
Tác giả: Lan Rùa
view: 658376
Cô nàng xui xẻo
Tác giả: Girlne Ya (Quách Ni)
view: 175821
Cứ Lạnh Lùng Đi Rồi Anh Sẽ Mất Em
Tác giả: Kevin Rz
view: 266049
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 13919832
Thiên Kim trở về   view 2728573
Phù Dao Hoàng Hậu   view 2269502
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc