Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Lẽ nào em không biết

Tác giả : Lan Rùa   
Chương 38: Nguyệt, Cầu Xin Cậu…
<< Trước    / 71      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Chỉ còn vài chap nữa là kết thúc những năm tháng học trò của “Lẽ nào em không biết”

 
Đây là bộ truyện ta viết chân thực nhất, chính nó cũng giúp ta hồi tưởng lại một thời trẻ trâu cắp sách tới trường, rất đẹp…
 
Cái kết, có thể các nàng sẽ hài lòng, cũng có thể không, có thể thấy không thỏa mãn…
 
Có một câu ta rất thích: “Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào. Dù cho bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, bạn vẫn muốn được đằm mình trong cơn mưa ấy lần nữa”…Các nàng đừng vì thế mà buồn, bởi 18-19 tuổi, không hẳn là kết thúc, có khi lại là điểm khởi đầu của mỗi con người…
 
Tác giả cũng đã chuẩn bị tinh thần ăn tất cả các loại gạch đá. Nhưng không sao cả, bởi chỉ muốn nhắn nhủ với độc giả rằng: Hãy trân trọng tuổi thanh xuân của mình!
 
Còn về phần “người lớn” của bộ truyện, ta cũng chưa biết có nên viết tiếp hay không…
 
Cho nên là chúc người vui vẻ với chặng đường cuối của truyện!!!
 
Trong giấc mơ, cô nghe được giọng nói rất quen:
 
-“Nguyệt, dậy đi…”
 
Cả mùi hương bạc hà cũng rất dễ chịu, chẳng muốn dậy, chỉ muốn ngủ mãi thôi.
 
Ai đó bực mình, kéo cô khỏi chiếc giường êm ái. Mắt nhắm mắt mở, đã bị người ta quát:
 
-“Sao không đi chơi?”
 
-“Tôi còn phải vẽ…”
 
Đoạn, cô lại ngủ gà ngủ gật.
 
-“Đi chơi về rồi vẽ…”
 
-“Không được, nếu không giao bản vẽ thì muội ấy sẽ bị các fan tẩy chay mất…”
 
Cô nói trong vô thức.
 
-“Nó đâu rồi?”
 
Phong bực.
 
-“Đi quay phim rồi, ở tận trong Nam, tuần sau mới về!”
 
-“Thế thì chắc không cần gấp đâu, dậy thôi…”
 
-“Đừng, tôi muốn ngủ một lát, tý dậy tôi còn làm việc, phải giao trong tối nay cho fan club của muội ấy…”
 
-“Fan club đếch gì mà nó là thần tượng mà phải chiều thế? Người ta phải chiều nó mới phải?”
 
-“Tôi không biết, cậu lặng yên chút được không?”
 
Không nói nổi, lớp trưởng hỏi:
 
-“Vẽ theo mấy bức ảnh này hả…”
 
-“Ừ…”
 
Nguyệt Dương đáp, rồi lại thiếm thiếp.
 
….
 
….
 
Ngủ đã mắt, Hà Nguyệt Dương mới giật mình thức giấc.
 
Trời ơi, cô đã ngủ bao lâu rồi chứ? Thế này làm sao mà kịp giao tranh cho fan của Hà Anh?
 
Lò dò tỉnh dậy.
 
Mới phát hiện, mình không phải ở trên giường, mà đang nằm ở ghế sau của xe ôtô.
 
Lẽ nào cô bị bắt cóc?
 
Chết mất…
 
Mà phải không? Bắt cóc người ta phải trói chân trói tay, ai lại đắp chăn mỏng cho cô như này không?
 
Nhìn qua gương chiếu hậu, một khuôn mặt cực kì quen thuộc…
 
-“…P…h…o…n…g…”
 
Cậu trả lời:
 
-“Sao?”
 
-“Cậu…đang…lái…xe…đấy!”
 
-“Tôi biết!”
 
Hà Nguyệt Dương tự định thần, tự thấy mình ngu. Họ chẳng phải đã 18 tuổi rồi sao?
 
Năm ngoái, ba dậy hai đứa, mà Nguyệt Dương lười, nên chỉ Nguyệt Anh học, giấy khai sinh đã sửa sang sớm một năm từ ngày vào lớp 1, nó cũng lấy được bằng rồi.
 
Có mỗi cô là lạc hậu…
 
Ngây ngây một lúc, lại cuống:
 
-“Chết, còn bức vẽ của Hà Anh, làm sao bây giờ, mình đi đâu đấy?”
 
Cậu chậm rãi:
 
-“Tôi đã vẽ nốt ba bức cho nó, và dùng máy cậu nhắn tin, nó cũng rep rồi, tối sẽ có người tới lấy!”
 
-“Ừ…”
 
Cậu mở bài nhạc nhẹ nhàng…
 
You are the love of my life
 
And I thank God I am alive…
 
Cô nhớ ra, thắc mắc:
 
-“Tôi ngủ cơ mà, tôi ra xe cậu bằng cách nào thế?”
 
-“Còn phải hỏi, cậu béo như con nhợn …”
 
Hà Dương ngượng chín người, quát:
 
-“Thế là cậu bắt cóc con gái nhà lành đấy! Bác giúp việc nhà tôi đâu? Sao có thể để cậu đem tôi đi như thế?”
 
-“Bác ấy đi chợ…”
 
-“Tôi sẽ kiện!”
 
Phong cười…
 
-“Kiện củ khoai hả? Ngủ đi, còn hai tiếng nữa mới tới nơi cơ…”
 
-“Đi đâu?”
 
-“Đi ra biển với các bạn…”
 
Gió thổi qua cửa kính, mắt cô lại díu vào…
 
Một đoạn, nghe tiếng thở đều đều, cậu dừng xe, tạm đậu vào bãi đất trống gần đó.
 
Lách xuống hàng ghế dưới, ánh mắt trìu mến.
 
Sờ má cô hơi lạnh, ai đó vặn điều hòa, rồi dịu dàng kéo chiếc chăn đã bị cô đạp tung.
 
Tay cậu nắm tay cô, rất chặt, tim cậu như muốn ngừng đập, cậu bên cô, ngày càng gần, khẽ khàng…vụng trộm…đặt một nụ hôn nhẹ trên môi.
 
Ngày hôm ấy, Vũ Phong đã có một ý nghĩ rất kiên định…
 
Nguyệt, nhất định mai sau, dù khiêng dù vác, dù cậu đồng ý hay không đồng ý, cũng phải về làm vợ tôi, nhất định thế!!!
 
………..
 
………..
 
Vì không muốn các bạn bàn tán, cậu gửi xe ở xa, rồi nói với các bạn, mình và Dương đi tàu về.
 
Bạn bè đội tuyển, học cùng khu, cũng gọi là quen biết, gặp nhau tay bắt mặt mừng.
 
Hiếu tỷ tỷ là sướng nhất, dù sao, Dương cũng là người mà Hiếu yêu quý, chỉ ngay sau Nghĩa. Phong và Dương tới nơi cũng 3h chiều, nhưng lúc sáng Phong nhắn tin nên tỷ quan tâm, lấy phần rất nhiều đồ ăn.
 
Ngủ một giấc dài, ăn một bụng toàn hải sản no căng, ngồi lim dim ngắm cảnh từ ban công của khách sạn, Nguyệt Dương khẽ hít thở, chưa bao giờ thấy sung sướng, thoải mái tới thế.
 
Một lát, các bạn đã ùa vào, rủ nhau đi tắm biển, Dương đành tiếc nuối từ chối:
 
-“Lúc sáng đi vội qua quên không mang đồ bơi rồi mọi người ạ…”
 
-“Gớm bà này lạc hậu, không mang thì mua, không mua thì thuê…”
 
Hiếu bực:
 
-“Ranh con, đừng có trốn ở nhà đọc truyện, chẳng mấy khi có dịp…”
 
-“Đúng đấy, đi cho vui…”
 
Nhìn mọi người tấn công, lôi kéo Nguyệt, Vũ Phong thủng thỉnh đằng sau, khẽ cười!
 
-“Phong và Dương về tàu mệt không? Mai về thì về ôtô chung với bọn tôi…”
 
Nguyệt Dương thấy cũng hay, đáp:
 
-“Ừ, tôi về với mọi người, nhưng Phong mua vé tàu về rồi, nên chắc không về được cùng…”
 
Người đằng sau tối đen mặt mày, lớn tiếng:
 
-“Lúc đó tôi mua cả vé tàu luôn cho Dương mà, với lại Dương bị say xe nặng lắm, đi ôtô rồi lại nôn hết ra người các bà…”
 
Hà Dương tức, Hiếu hỏi vô tư:
 
-“Ơ, muội bị say xe bao giờ thế, lần trước đi Hải Phòng còn ngồi hẳn hàng cuối cùng, lúc về còn nhe nhe nhởn nhởn mà???”
 
Cô gật đầu lia lịa:
 
-“Đúng, đúng, muội có bị say xe đâu, chắc Phong nhầm rồi…mai muội về với mọi người…”
 
Vũ Phong ~ điên muốn bóp chết Hà Nguyệt Dương.
 
Nhưng khi mọi người cùng từ phòng thay đồ đi ra, đầu óc cậu hoàn toàn trống rỗng…
 
Bên nhau 14 năm, gần như ngày nào cũng gặp.
 
Nhưng vẫn không nhận ra…
 
Nguyệt đã lớn…và còn rất đẹp.
 
Và cậu còn nghe rất rõ tiếng xì xào bên cạnh…
 
-“Mấy ông nhìn thấy Hà Dương Toán 2 chưa, chuẩn không cần chỉnh luôn… ”
 
-“Đúng đó, đúng đó, khúc nào ra khúc nấy…”
 
-“Trời ơi, tôi chết mất…”
 
-“Trời ơi sao mà trắng thế, chỉ muốn cắn cho một cái…”
 
-“Ừ, công nhận, năm sau có khi phải kích nó đi thi hoa hậu, biết đâu chuyên Biên Hòa mình cũng được thơm lây…”
 
…..
 
…..
 
Bọn con trai, mỗi đứa một câu, ánh mắt thì đầy đen tối, từ đứa có tình ý sẵn như Hùng Lý 1 hay An Toán 1, cho tới đứa chưa có tình ý gì cả…
 
Tất cả đều dán vào đứa con gái trong bộ đồ bơi xanh dương phía trước, tâm tư không hề trong sáng!!!
 
Vũ Phong ~ hận không thể tống Hà Nguyệt Dương vào bao tải, vác về nhà!!!
 
Mọi người vui vẻ chơi nhảy sóng, bịt mắt bắt dê, bóng nước, …
 
Nhận thấy hôm nay các bạn nam có vẻ quan tâm quá mức tới mình, Nguyệt Dương có phần ngại, cô nói với các bạn mệt, muốn lên bở nghỉ một lát, xong lại xuống.
 
Rất nhiều ánh mắt tiếc nuối, nhưng trận bóng đang dở tới lúc kịch tính nên cũng không cản…
 
Bước chân trần trên cát, từng luồng gió biển thổi khẽ vào tóc, ngày hôm nay, thật tươi mát.
 
Dạo quanh nhặt mấy vỏ sò cho em gái, phát hiện chỗ phía Nam bờ biển, nước rất trong, sạch…mà lại chẳng ai chơi.
 
Thích thú, Nguyệt Dương lập tức lao xuống bơi, ba cùng dậy hai chị em bơi từ năm 10 tuổi, nhưng tính lại thì cô vẫn ngu hơn Hà Anh, nên chỉ dám xuống chỗ gần.
 
Loanh quanh ra rồi lại vào, được ba bốn vòng, mệt thở không ra hơi, cô thả chân, định chạy lại phía các bạn…Mà cố mãi, chân vẫn không chạm đáy biển.
 
Tại sao lại thế? Rõ ràng chỗ cô cách bờ biển rất gần mà? Chả nhẽ chỗ này có hố ngầm…vì vậy mới không ai ra đây chơi?
 
Hơi hoảng, cô cố gắng trấn tĩnh, tự nhủ trong đầu giờ sẽ bơi vào bờ, sẽ rất nhanh thôi…
 
Đúng là chó cắn áo rách, ngay cái lúc cô cần vào bờ nhất, thì chân lại bị chuột rút! Vùng vẫy, gọi các bạn mà vô ích.
 
Hà Nguyệt Dương đuối dần, chỗ này cách chỗ mọi người xa quá, làm sao mà họ nghe tiếng cô được?
 
Sức lực cuối cùng dần cạn kiệt, chân tay đờ đẫn, người cũng mềm nhũn, có lẽ số phận chỉ tới đây…
 
-“Nguyệt…Nguyệt…Nguyệt ơi…”
 
Cô lại nghe thấy giọng nói đó, rất quen…
 
Có người gọi cô tha thiết, có mùi bạc hà vương vấn đâu đây. Cô muốn mở mắt, mà sao khó nhọc tới thế?
 
Môi người đó chạm môi cô, truyền cho cô từng luồng khí…
 
Người đó ôm cô vào lòng, cô nghe sao bi thương…
 
-“Nguyệt ơi, đừng chết, tôi xin mà…”
 
-“Tôi xin đấy, cậu như thế tôi phải làm sao…”
 
-“Nguyệt, cầu xin cậu…”
 
Ai đó thực sự cuống…làm động tác sơ cứu cho cô mà cả người cậu run rẩy. Nỗi sợ bủa vây tới lạnh toát.
 
Cậu xin cô…
 
Cậu xin ông trời…
 
Cầu xin…cầu xin…
 
Nghe tiếng ho đó, ánh mắt thẫn thờ hé mở…cậu mới thở phào, chẳng biết, người vừa thoát khỏi tay tử thần, rốt cuộc là cậu – hay là cô?
 
Không kiềm được xúc động, vòng tay cậu siết chặt lấy cô, ghì cô trong lòng mình…
 
-“Phong…sao…vậy…”
 
Tiếng cô hỏi rất khẽ, nghe tiếng cô thôi mà cậu cũng thấy run…
 
-“Cảm ơn Nguyệt!”
 
Hà Dương ngẩng lên, còn ngơ ngác:
 
-“Cảm ơn gì?”
 
-“Cảm ơn cậu…vì đã tỉnh lại! ”
 
Những hình ảnh chập chờn hiện về…thì ra là cậu, nhiều năm nay vẫn là cậu, khi cả thế giới, mọi người tạm quên mất cô, thì vẫn luôn có một người nhớ tới, đó là cậu!!!
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 71      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
62315
Nothing Gonna Change My Love For You
Tác giả: Cheery_kul
view: 126999
Nd: HE.
Thiên thần bóng tối
Tác giả: Chi chan
view: 139771
Nd: HE.
Bạn Gái Thiếu Gia
Tác giả: Kawi
view: 210223
Thiếu nữ toàn phong full (1,2,3,4)
Tác giả: Minh Hiểu Khuê
view: 311369
Nd: Sủng. HE.
Cô nàng xui xẻo
Tác giả: Girlne Ya (Quách Ni)
view: 175821
Lẽ nào em không biết
Tác giả: Lan Rùa
view: 658376
Chim Sẻ Ban Mai
Tác giả: Girlne Ya (Quách Ni)
view: 455569
Nd: HE.
Chiếc Ôm Từ Vệt Gió Quỷ
Tác giả: Lynk Boo
view: 219390
Nd: Ngược. HE.
Nhẹ bước vào tim anh
Tác giả: Lynk Boo
view: 522313
Nd: HE.
Bong bóng mùa hè
Tác giả: Minh Hiểu Khuê
view: 145745
Nd: Ngược. HE.
Shock tình
Tác giả: Kawi
view: 202807
Nd: HE.
Ngôi Nhà Có Cánh Cổng Cao Cao
Tác giả: kakatiti88
view: 98674
Nd: HE.
Cứ Lạnh Lùng Đi Rồi Anh Sẽ Mất Em
Tác giả: Kevin Rz
view: 266049
Nd: HE.
Dư vị trà chiều
Tác giả: Minh Hiểu Khuê
view: 96717
Sẽ để em yêu anh lần nữa
Tác giả: Granty
view: 161298
Này Gió, Bao Giờ Anh Mới Trở Về?
Tác giả: Je t’amie
view: 129677
Nd: HE.
Tán Gái Ở Nhà
Tác giả: Thientoi2
view: 105781
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 13919832
Thiên Kim trở về   view 2728573
Phù Dao Hoàng Hậu   view 2269502
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc