Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Đức Phật và nàng: Hoa sen xanh

Tác giả : Chương Xuân Di   
Chương 43: Kunga Zangpo và Zhuoma
<< Trước    / 64      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

  “Tài sản chiếm được bằng thủ đoạn xấu xa,

 
Chẳng ai buồn công nhận;
 
Loài chó mèo ăn no rửng mỡ,
 
Vẫn vụng trộm như thường.”
 
(Cách ngôn Sakya)
 
– Kháp Na, nghỉ một lát đã. – Tôi thủ thỉ âu yếm, hai tay chắn trước gương mặt nóng bỏng của chàng, ngăn cản bờ môi cuồng nhiệt của chàng. – Chàng chưa khỏi bệnh, cần giữ gìn sức khỏe.
 
– Em có thấy ta là kẻ tham lam, bao nhiêu cũng không đủ không?
 
Chàng không gạt tay tôi sang bên mà đặt một nụ hôn vào lòng bàn tay tôi, giọng nói nồng nàn:
 
– Tiểu Lam à, ta đã yêu em bao năm, nhưng chỉ dám âm thầm có em trong mơ, ta không tin nổi giờ đây lại được ôm em trong vòng tay thế này. Em biết không, ta chẳng kiềm chế được bản thân khi ở gần em. Mọi thứ nơi em đều khiến ta say mê, chẳng thể cưỡng nổi.
 
Tôi xoay người, kéo chăn quấn quanh mình, buột miệng:
 
– Nhưng cũng đâu cần vội, chúng ta còn nhiều thời gian mà!
 
Chàng phì cười, sáp lại, kéo chăn ra, nâng niu gương mặt tôi trong lòng bàn tay, ánh mắt lưu luyến, hơi thở ấm nóng phả vào má khiến tôi chộn rộn. Giọng chàng mê ly như nước cam tuyền, bồng bềnh trôi bên vành tai tôi:
 
– Ta đồng ý, nhưng hãy để ta yêu em thêm lần nữa, ta hứa đêm nay sẽ không chạm vào em nữa.
 
Và rồi tôi nhận ra, một người đứng đắn như Kháp Na cũng có lúc thất hứa. Kết quả của việc chàng hôn tôi lần nữa là: chàng kiềm chế không nổi. Những tiếp xúc đê mê của da thịt, hương thơm và hơi ấm của cơ thể, những lời đường mật quyến rũ thoang thoảng bên tai như thôi thúc, như gọi mời, nài nỉ, như mê hoặc, để sau đó tôi lại chiều ý chàng. Nhưng tôi đã lén truyền linh khí cho chàng qua mỗi nụ hôn, để chàng không bị mất sức.
 
Tiếng gõ cửa nhè nhẹ đánh thức tôi từ cơn mộng mị miên man, mặt trời đã lên cao bằng cây sào, ánh nắng trải khắp căn phòng. Ngoài cửa, giọng nói cung kính của Kunga Zangpo vang lên:
 
– Thưa cậu chủ, tôi mang đồ ăn đến cho cậu.
 
Nói rồi, cậu ta đặt đồ ăn ngoài cửa, lẳng lặng rời đi.
 
Tôi cốc nhẹ vào đầu, vẫn còn cảm giác mê mệt. Trời ạ, tôi đã ngủ say đến như vậy ư, thậm chí không nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa ư? Muốn ra khỏi giường, nhưng vừa nhổm dậy đã đổ “phịch” xuống, eo lưng mỏi rã rời. Kháp Na cũng tỉnh giấc, chàng chống tay nhổm dậy, cười nghiêng ngả, ánh mắt dịu dàng, đắm đuối như hồ nước mùa xuân. Chàng đặt tôi nằm lên gối, nhặt lấy chiếc áo ngủ màu bạc khoác lên người. Trông chàng có vẻ rất sảng khoái, dễ chịu, không còn dấu hiệu đau ốm của mấy ngày trước nữa.
 
Chàng bưng khay đồ ăn đến bên giường, chỉ cho tôi từng món.
 
– Em thấy không? Chúng ta có rất nhiều thức ăn.
 
Tôi chau mày, ngồi dậy:
 
– Vì sao mình mẩy em lại đau ê ẩm thế này? Lần trước em không hề có cảm giác gì cả.
 
Chiếc bát chững lại trong tay, chàng xấu hổ giải thích:
 
– Em biết không, ta đã mừng thầm vì em không có bất cứ ý niệm nào về chuyện đêm đó.
 
– Vậy chàng kể em nghe đi.
 
Tôi bỗng thấy tò mò, nũng nịu đòi chàng kể lại.
 
Nhưng chàng đỏ mặt và kiên quyết không chịu nói.
 
– Chuyện đó rất khó nói.
 
Tổi dẩu môi, vờ giận dỗi:
 
– Chàng bảo rằng sẽ không giấu em bất cứ chuyện gì cơ mà!
 
Cuối cùng thì chàng đành chịu thua, ấp úng kể lại:
 
– Đó… đó là lần đầu tiên. Thực ra ta mới chỉ đọc trong sách vở và nghe các anh em, bạn bè khác kể lại. Trước đó, ta cũng từng có những giấc mơ xuân tình vụng trộm, những khao khát cháy bỏng, nhưng khi phải đối diện với em, đầu óc ta bỗng nhiên trống rỗng. Lúc ấy, ta vô cùng bối rối, lòng như lửa đốt, đầu óc căng như dây dàn, những tà niệm, những ý nghĩ xấu xa dồn đẩy bức bối, nhưng ta lại không biết phải làm sao để mọi việc được suôn sẻ. Và ta lại rất sợ em đột nhiên tỉnh lại, bắt gặp ta làm chuyện đáng xấu hổ đó. Thế nên, ta… ta…
 
Chàng không biết phải nói sao nữa, gương mặt chín đỏ, chỉ buông hờ hai tiếng:
 
– Rất nhanh…
 
Lúc đầu tôi còn chưa hiểu, phải mất một lúc lâu tôi bật cười ngặt nghẽo, thì ra, đàn ông cũng rất xem trọng chuyện đó. Thấy tôi cười, chàng càng bối rối, liền ghé sát vào tai tôi, gằn giọng:
 
– Em có muốn thử một lần nữa không?
 
Thấy chàng chuẩn bị chồm đến, tôi giật mình, vội giơ tay xin hàng:
 
– Em đói.
 
Chỉ có cách đó mới khiến chàng chịu tha cho tôi.
 
Sau khi rửa mặt, súc miệng xong xuôi, chúng tôi cùng nhau ăn sáng. Món canh hầm thịt cầu kỳ vừa thơm vừa ngậy, rất vừa miệng. Tôi vừa thưởng thức đồ ăn vừa thưởng thức chàng, bật cười khoan khoái. Ánh mắt chàng sao mà dịu dàng, nụ cười của chàng sao mà ngọt lịm, gương mặt chàng rạng rỡ, hoan hỉ. Căn bệnh như đã tiêu tan, chàng lấy lại phong độ phơi phới, vẻ khôi ngô, tuấn tú của chàng lúc nào cũng khiến tôi khao khát.
 
Rồi như chợt nhớ ra điều gì, chàng chạy lại đầu giường, lật đi lật lại bộ lễ phục chú rể, tìm ra miếng ngọc Linh hồn. Miếng ngọc lấp lánh màu mật rất đẹp, hai cạnh có lỗ nhỏ, để xỏ dây qua. Chàng bước đến trước mặt tôi, buộc miếng ngọc lên đỉnh đầu tôi, trịnh trọng tuyên thệ:
 
– Vợ của ta, xin em hãy gìn giữ linh hồn ta. Nếu một mai ta chết đi, ta sẽ xin Phật Tổ cho ta gửi gắm linh hồn vào miếng ngọc này, để ta được ở bên em mãi mãi.
 
Tôi vội lấy tay che miệng, trừng mắt nhìn chàng giận dỗi:
 
– Không được nói gở! Em không để chàng đoản thọ như vậy đâu.
 
Chàng mỉm cười, niềm hạnh phúc ngập tràn trong đáy mắt. Chúng tôi ngắm nhìn nhau, đan tay vào nhau, ánh mặt trời rực rỡ xuyên qua ô cửa, tràn vào phòng, chiếu lên không gian những đường nét lung linh, diệu ảo.
 
Chúng tôi đã ở lại rất lâu trong Lang Như Thư Lầu, chẳng buồn bước chân ra khỏi cửa. Ngày và đêm đã không còn ý nghĩa nữa, chỉ có người bên cạnh là sự tồn tại chân thực duy nhất. Chúng tôi gắn chặt lấy nhau giữa ngày đông giá lạnh để bù đắp những khoảng thời gian hoang phí trước đó. Khi trao trọn trái tim mình cho chàng, tôi mới biết rằng, hóa ra, tôi yêu chàng nhiều đến thế, yêu đến mức không muốn rời mắt khỏi chàng, dù chỉ trong khoảnh khắc, yêu đến mức tôi sẵn sàng chịu đựng trăm năm cô độc trong tương lai để đổi lấy niềm hạnh phúc vô tận ở hiện tại.
 
Cuộc sống bình lặng của chúng tôi đã đôi lần bị Kangtsoban làm cho xáo trộn. Nhưng mỗi lần cô nàng gào khóc đòi gặp Kháp Na, tôi lại biến phép khiến cô ngốc quên đi mục đích của chuyến viếng thăm mà ngoan ngoãn quay về. Lang Như Thư Lầu xinh đẹp là thế giới yêu đương của riêng chúng tôi, chỉ thuộc về chúng tôi mà thôi. Ban ngày, lúc Kháp Na đọc sách, tôi sẽ ngồi lặng lẽ bên chàng. Chốc chốc chàng lại ngẩng lên nhìn tôi, và thường thì chàng sẽ buông sách xuống, bước đến hôn tôi, vui đùa cùng tôi. Buổi tối luôn là những đêm hoan lạc miên man, chàng chỉ chịu ngừng lại khi kiệt sức.
 
Những ngày môi ấp má kề, yêu đương quấn quýt kéo dài hơn một tháng. Suốt thời gian đó, Kháp Na luôn trong trạng thái tinh thần khoan khoái, dễ chịu, gương mặt rạng ngời hạnh phúc. Chàng khỏe lại rất nhanh.
 
Đúng lúc chúng tôi chừng như quên hết thảy mọi sự đời, trong mắt người này chỉ tồn tại duy nhất hình bóng ngọt ngào của người kia thì năm mới 1266 theo lịch Tạng đến gần. Mấy ngày trước thềm năm mới, dù không muốn chút nào, nhưng vì là nhân vật quan trọng thứ hai ở Sakya, chàng buộc phải chủ trì một số nghi lễ chúc Tết. Chàng tấm tức rời gót khỏi Lang Như Thư Lầu, nhưng việc đầu tiên là đưa tôi (trong hình hài hồ ly) đi cùng. Hai chúng tôi cùng bước vào phòng Bát Tư Ba.
 
– Đại ca, huynh sao vậy?
 
Mới hơn một tháng không gặp, cơn cớ gì Bát Tư Ba lại tiều tụy nhường này? Có lẽ đã ba, bốn ngày chàng không buồn cạo râu, mắt thâm quầng như mắt gấu trúc, nếp nhăn trên trán càng thêm sâu, gương mặt trông hốc hác đến dễ sợ. Con người trước mặt tôi đây hoàn toàn không phải vị pháp sư đạo mạo, trác tuyệt thường ngày.
 
Kháp Na ra hiệu cho Dampa ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại ba chúng tôi, lúc đó, chàng mới lo lắng hỏi han:
 
– Đại ca, huynh đã thức trắng nhiều đêm và không ăn không uống nhiều ngày phải không?
 
Bát Tư Ba mệt mỏi đáp:
 
– Không sao, chẳng chết ngay được đâu!
 
Cả tôi và Kháp Na cùng sững sờ. Bát Tư Ba ứng xử nhã nhặn, đúng mực, chưa bao giờ buông lời tuy tiện, vì sao hôm nay lại như vậy? Kháp Na lặng lẽ quan sát anh trai hồi lâu, buồn bã cúi đầu:
 
– Đại ca, huynh có biết, trên đời này, người đau lòng nhất khi phải nghe những lời đó là đệ không?
 
Chừng như biết mình lỡ lời, Bát Tư Ba nói:
 
– Ta xin lỗi đã khiến đệ lo lắng. Đúng là đã nhiều đêm ta không sao yên giấc, đều là vì cái này đây.
 
Chàng khoát tay ra hiệu cho Kháp Na lại gần. Kháp Na đến bên thư án, Bát Tư Ba trải rộng lên mặt bàn một tấm bản đồ, trên đó kẻ vẽ, đánh dấu rất chi tiết vị trí của các công trình kiên cố, đồ sộ trong phạm vi một thành trì. Kháp Na kinh ngạc thốt lên:
 
– Đây là…
 
Bát Tư Ba gật đầu chắc nịch:
 
– Đấy chính là thành trì của phái Sakya trong tương lai. Sau khi thiết kế ổn thỏa, ta sẽ cử người đi Thiên Trúc và Nepol[1] mời về đây những người thợ tài giỏi nhất, giúp chúng ta kiến tạo thành trì này.
 
[1]. Nepol: tức Nepal ngày nay
 
Kháp Na ghé mắt thật sát để xem xét tấm bản đồ và ngay lập tức chàng nhận ra điểm khác lạ:
 
– Công trình này sẽ không giống ngôi đền Sakya xây dựng trên lưng chừng núi. Với quy mô và bố cục lớn thế này, chúng ta nhất định phải xây dựng trên mặt đất bằng phẳng.
 
Khóe môi Bát Tư Ba lấp ló nét cười, ánh mắt lộ vẻ vui sướng:
 
– Thành trì tương lai của giáo phái sẽ được xây dựng ở Samdruptse. Nơi đó là lũng sông, địa thế bằng phẳng nên ta phải thiết kế như vậy.
 
– Một tòa thành hũng vĩ!
 
Kháp Na không kìm nổi sự phấn khích:
 
– Đại ca, đệ có thể giúp gì cho huynh?
 
– Đệ không cần phải bận tâm về việc này. Chờ khi thợ thuyền tập trung đầy đủ, vật liệu chuẩn bị tươm tất, nhanh nhất cũng phải sang năm mới có thể động thổ. Việc cần kíp trước mắt đối với đệ là…
 
Chàng đưa mắt về phía tôi, hít một hơi thật sâu, ánh mắt chứa đựng nhiều ý tứ:
 
– Người thừa kế của giáo phái phải mau chóng ra đời.
 
Cả tôi và Kháp Na đều đỏ mặt. Chàng ấp úng:
 
– Kìa đại ca, mới hơn một tháng, huynh sốt ruột gì chứ!
 
Bên ngoài có tiếng bước chân gấp gáp, tiếng Dampa vang lên:
 
– Thưa đại tiểu thư, pháp vương và Bạch Lan Vương đang bàn việc, không gặp bất cứ ai.
 
– Tránh ra, ta có việc vô cùng cấp thiết cần gặp đại ca!
 
Tôi không khỏi ngạc nhiên khi nhận ra giọng nói đầy hoang mang, lo lắng của trưởng nữ nhà họ Khon – Zhuoma. Sau khi trở về Sakya, anh em Bát Tư Ba chỉ giữ mối quan hệ xã giao, không quá thân thiết với các anh chị em cùng cha khác mẹ. Zhuoma là quả phụ nên sống trong đền Sakya cùng dì ba, vì vậy thường ngày cô ấy gặp gỡ anh em Bát Tư Ba nhiều hơn các anh chị em khác. Zhuoma là người phụ nữ hiểu biết, lễ độ, nếu không có việc gì nghiêm trọng, chắc chắn cô ấy không kiên quyết đòi gặp Bát Tư Ba như vậy.
 
Nghe thấy tiếng ồn bên ngoài, Bát Tư Ba ngẩng lên nhìn Kháp Na rồi đích thân ra mở cửa. Tôi lập tức trở lại nguyên hình. Zhuoma đang khổ sở van nài, đầu bù tóc rối, bộ dạng rất đáng thương. Vừa trông thấy Bát Tư Ba, cô liền lao đến, nắm chặt tay áo anh trai:
 
– Đại ca, cầu xin huynh mau đi cứu Kunga Zangpo!
 
Kháp Na thất kinh:
 
– Kunga Zangpo làm sao?
 
Zhuoma lo lắng, bật khóc:
 
– Huynh ấy bị dì năm ra lệnh treo lên cột nhà để tra tấn. Hai người mau đi cứu huynh ấy. Bằng không, với tính khí của dì năm, rất có thể huynh ấy sẽ bị đánh cho đến chết!
 
Hai huynh đệ mặt mày biến sắc, vội rảo bước theo Zhuoma. Bát Tư Ba vừa đi vừa hỏi:
 
– Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
 
Kháp Na bừng bừng nộ khí:
 
– Kunga Zangpo là người hầu của đệ, dì năm có tư cách gì mà đánh cậu ta? Dù cậu ta có phạm phải tội lỗi tày trời đi nữa, cũng phải thông báo với đệ một tiếng chứ?
 
Zhuoma đỏ mặt, e thẹn cúi đầu:
 
– Tất cả là tại muội. Muội và huynh ấy… Dì năm đã bắt gặp…
 
Bát Tư Ba băn khoăn:
 
– Muội và cậu ta?
 
Nhìn điệu bộ ấp úng, thẹn thùng của Zhuoma, Kháp Na chừng như đã đoán ra:
 
– Lẽ nào chị và cậu ta có tình cảm với nhau?
 
Tuy vẫn đỏ mặt ngượng ngùng nhưng Zhuoma gật đầu thừa nhận không chút sợ hãi. Thấy Bát Tư Ba cau mày, cô ấy vội vàng giải thích:
 
– Chúng tôi không yêu đương lén lút, vụng trộm. Chúng tôi thật lòng đến với nhau!
 
Chúng tôi vừa nói vừa bước đến cửa phòng chứa củi, tiếng roi vọt và tiếng kêu gào vọng ra. Kháp Na nhanh tay đẩy cửa, quát lớn:
 
– Dừng tay!
 
Hai thanh niên lực lưỡng đang ra sức quất roi, Kunga Zangpo bị trói vào cột nhà, máu me loang lổ khắp người! Kháp Na xông vào, trừng mắt nhìn dì năm đang đứng bên cạnh:
 
– Chuyện gì thế này?
 
Dì năm không ngờ anh em Bát Tư Ba lại đến nhanh như vậy, sợ hãi lùi về phía sau nhưng vẫn hung hăng chỉ vào Kunga Zangpo, mạt sát:
 
– Tên nô bộc đê tiện này dám giở trò với đại tiểu thư của giáo phái, bị ta bắt quả tang.
 
Kunga Zangpo lắc đầu yếu ớt, hướng cặp mắt cầu cứu về phía Kháp Na:
 
– Thưa cậu chủ, không phải vậy!
 
Dì năm lớn tiếng xỉa xói:
 
– Người còn dám chối à? Người ôm ấp Zhuoma, định giở trò đồi bại, bị ta bắt gặp mà vẫn còn chối à?
 
Trông thấy thảm cảnh của Kunga Zangpo, Zhuoma òa khóc nức nở, giọng nói của cô ấy như xé ruột xé gan:
 
– Tôi đã nói với dì bao nhiêu lần rồi, tôi tự nguyện kia mà!
 
Kháp Na bước đến, cởi trói cho Kunga Zangpo, tức giận nói:
 
– Dù cậu ta có làm điều gì sai trái, dì chỉ cần báo với tôi một tiếng là được. Ai cho phép dì thay tôi dạy dỗ người hầu của tôi?
 
Dì năm chống tay vào hông, vênh váo:
 
– Hơn hai mươi năm các cậu không ở Sakya, ta chịu trách nhiệm quản lý toàn bộ Dugong[2]của giáo phái. Dù nó có là người hầu thiết thân của Bạch Lan Vương đi nữa thì nó vẫn là nô lệ của phái Sakya, lẽ nào ta không có quyền quản lý? Ta phải dằn mặt nó, để nó chớ tưởng rằng, là người hầu tâm đắc của cậu thì có thể tùy tiện đụng đến tiểu thư nhà chủ. Ta không có phép bất cứ sự ngỗ ngược, vô lễ nào diễn ra ở phái Sakya này. Hôm nay, ta nhất định phải đánh gãy chân nó, vứt lên núi cho chó sói gặm!
 
[2]. Dugong (đôi cùng): chỉ các hộ dân nhỏ, sau khi mất hết tài sản, phải bán thân cho địa chủ, địa vị xã hội vô cùng thấp kém.
 
Bát Tư Ba cau mày, nhìn mụ ta bằng ánh mắt ghê sợ:
 
– Dì năm, ta mới là chủ nhân của giáo phái, chuyện này dì không định đoạt được.
 
Lúc này, dì ba cùng mấy cô hầu gái cũng vừa tới nơi. Dì ba tuổi tác đã cao, vì chạy vội nên thở hồng hộc. Bị Bát Tư Ba cho ăn quả đắng, dì năm quay ra hằn học với dì ba:
 
– Chị ba, tôi đã căn dặn chị phải trông nom Zhuoma cẩn thận kia mà. Chị làm gì mà để con gái tự tung tự tác, gây tiếng xấu cho cả họ thế?
 
Dì ba vừa thở hổn hển vừa ấp úng:
 
– Nó đã trốn đi nhân lúc tôi sơ ý, không để mắt đến. Em năm cũng biết tính tình ương bướng, ngang ngạnh của nó rồi đấy.
 
Zhuoma lao đến chắn trước mặt Kunga Zangpo, dang rộng hai tay bảo vệ cậu ta:
 
– Chính tôi đã mồi chài anh ấy, vì tôi yêu anh ấy và muốn lấy anh ấy!
 
Dì năm được thể châm chọc dì ba:
 
– Chị xem cô con gái cưng của chị kìa! Đường đường là một tiểu thư phái Sakya lại đi thích một tên Dugong hèn hạ. Giấy bán thân của nó vẫn nằm trong tay giáo phái chúng ta đó!
 
Dì ba không biết phải nói sao, chỉ cúi đầu xấu hổ. Người Tạng tuy rất phóng khoáng trong chuyện nam nữ nhưng tầng lớp quý tộc lại hết sức coi trọng môn đăng hộ đối. Thường dân người Tạng chỉ có tên mà không có họ, chỉ giai cấp quý tộc mới được mang họ. Ví như dòng họ cai quản phái Sakya là họ Khon. Họ đặt trước tên chính là tiêu chí để nhận biết tầng lớp quý tộc ở đất Tạng. Gia đình vương giả nào không có con trai, có thể tìm người ở rể, người đó sẽ mang họ của nhà vợ, một bước lên mây, từ đây thoát khỏi tầng lớp thấp hèn. Nhưng cũng chính vì vậy, các gia đình quý tộc tuyệt đối không muốn gả con gái mình cho những người ở tầng lớp thấp hơn, chưa nói đó lại còn là một Dugong phải bán thân bởi đó sẽ là sự sỉ nhục vô cùng lớn.
 
Kunga Zangpo muốn đẩy Zhuoma ra, cúi đầu khóc than:
 
– Không phải lỗi của tiểu thư Zhuoma đâu, tất cả là tại tôi, tôi xin nhận mọi hình phạt.
 
– Đừng nói nữa! – Kháp Na nghiêm nét mặt, quay lại hỏi Zhuoma. – Chị Zhuoma, ta hỏi chị, chị có thật lòng với cậu ấy không? Chị có sẵn sàng từ bỏ địa vị đại tiểu thư phái Sakya để đi theo cậu ấy, suốt đời chịu khổ không?
 
Zhuoma nhác thấy một con dao bổ củi dựng ở góc tường, liền lao đến, cầm con dao lên, chặt đứt ngón tay mình không hề do dự. Sự việc diễn ra quá nhanh khiến tất cả chúng tôi trở tay không kịp. Một nửa ngón tay út của cô ấy rơi xuống đấy, nhưng cô ấy bất chấp máu tươi phun trào, vẫn ngẩng cao đầu, khóe môi nở một nụ cười thê lương:
 
– Tôi sẵn sàng! Tôi yêu con người của anh ấy, không màng đến thân phận, địa vị của anh ấy. Dù giáo phái có từ chối, xua đuổi, dồn tôi đến nơi cùng cực, chỉ cần được ở bên cạnh anh ấy, có chết tôi cũng cam lòng!
 
Hành động của Zhuoma khiến ai nấy đều bất ngờ và hoảng sợ. Kunga Zangpo khóc nấc lên:
 
– Zhuoma, đừng làm vậy…
 
Bát Tư Ba vội lệnh cho người hầu đi mời thầy thuốc. Dì ba đau xót lắc đầu:
 
– Hắn có gì tốt đẹp mà khiến con mê muội như vậy?
 
Zhuoma gạt tất cả các hầu gái muốn lại gần chăm sóc vết thương cho cô sang một bên, đặt con dao bổ củi lên cổ, gào lên thảm thiết:
 
– Mẹ ơi, con đã mang trong mình dòng máu của anh ấy. Nếu mẹ không chịu tác thành cho chúng con, con sẽ chết cùng đứa con này. Con nói là sẽ làm!
 
Dì ba sợ tái mặt, vội xua tay, gật đầu:
 
– Mẹ đồng ý. Nhưng con phải nghĩ cho kĩ, nếu con không còn là đại tiểu thư phái Sakya nữa thì con cái con cũng sẽ là Dugong, chúng sẽ phải làm thân trâu ngựa suốt đời ở giáo phái này!
 
Kháp Na quay sang dì ba, cất giọng điềm tĩnh:
 
– Dì ba, nếu Kunga Zangpo không còn là Dugong nữa, liệu dì có chấp nhận cậu ta là con rể của dì không?
 
Tất cả chúng tôi đều ngỡ ngàng. Kháp Na nhanh chóng rời khỏi phòng chứa củi, trước khi đi chỉ để lại một câu:
 
– Mọi người chờ tôi ở đây!
 
Chàng quay lại sau khoảng một tuần hương. Chàng mang theo giấy bán thân của Kunga Zangpo, đốt bỏ trước mặt mọi người rồi vỗ vai Kunga Zangpo:
 
– Kunga Zangpo, từ nay cậu là người tự do. Chỉ cần cậu đối xử tốt với chị gái của ta, ta đảm bảo, không ai ở Sakya dám coi thường hai người.
 
Kunga Zangpo, mắt đỏ hoe, xúc động:
 
– Cậu chủ…
 
Kháp Na mỉm cười:
 
– Kìa anh rể, đừng gọi ta là cậu chủ nữa!
 
Kunga Zangpo lập tức quỳ xuống, dập đầu trước Kháp Na:
 
– Cậu mãi mãi là cậu chủ của tôi, cho dù giấy bán thân đã được đốt bỏ nhưng Kunga Zangpo này xin thề với Phật Tổ, tính mạng của tôi mãi mãi thuộc về cậu!
 
Bát Tư Ba nghiêm giọng:
 
– Được rồi, chuyện này kết thúc ở đây. Trước Tết chúng ta sẽ tổ chức hôn lễ cho Kunga Zangpo và Zhuoma. Kể từ bây giờ, Kunga Zangpo không còn là Dugong nữa mà đã trở thành thành viên của dòng họ Khon.
 
Kunga Zangpo và Zhuoma vui mừng khôn xiết, Kháp Na cũng mừng thay cho họ. Cậu ta không còn mang thân phận nô lệ nữa, dì ba đành miễn cưỡng chấp nhận. Chỉ có dì năm không nguôi tức tối, cay cú. Bà ta vốn định mượn cớ này dằn mặt Kháp Na, nào ngờ sự thể lại thay đổi chóng mặt không theo ý bà ta. Kunga Zangpo nhờ thế mà một bước lên mây.
 
Kunga Zangpo hơn Bát Tư Ba hai tuổi, cha mẹ mất sớm, năm lên mười bị người cậu bán cho phái Sakya. Ngài Ban Trí Đạt nhận thấy cậu bé tuổi nhỏ mà chín chắn, bèn sắp xếp để Kunga Zangpo theo hầu Kháp Na. Lúc đến Lương Châu, cậu ta mới mười hai tuổi nhưng đã chăm sóc Kháp Na rất mực chu đáo. Kunga Zangpo rất thông minh, trong những năm tháng đi theo Kháp Na, cậu ta đã tự mày mò học chữ, đọc sách. Cậu ta cũng rất tháo vát, năng nổ, phàm việc gì không cần chỉ dẫn tận tình vẫn có thể hoàn thành đâu ra đấy. Hơn hai mươi năm qua, dù đi đến đâu, Kháp Na cũng đưa cậu ta đi cùng. Đối với chàng, cậu ta là người đáng tin cậy nhất, chỉ sau Bát Tư Ba.
 
Hồi còn ở Lương Châu, Kháp Na đã không ít lần mai mối cho Kunga Zangpo. Tuy là Dugong, nhưng với thân phận người hầu của con rể Khoát Đoan, Kunga Zangpo hoàn toàn có thể tìm cho mình một thiếu nữ con nhà tử tế làm vợ. Ban đầu, Kháp Na định mai mối cho cậu ấy con gái của một hộ nông dân trong nội thành Lương Châu, nhưng đúng lúc ấy, Kháp Na lại phải về Yên Kinh, vì không muốn chuyện trăm năm của cô gái, Kunga Zangpo đã khéo léo khước từ. Sau khi về Yên Kinh, Kháp Na được phong làm Bạch Lan Vương, ngày càng nhiều người muốn nhận Kunga Zangpo làm con rể. Thời gian ấy, Kunga Zangpo cũng từng có tình cảm với con gái một ông chủ tiệm gạo, nhưng đúng lúc hai bên đang bàn chuyện cưới hỏi thì Mukaton qua đời. Kunga Zangpo từ biệt cô gái và lên đường theo Kháp Na trở về Lương Châu.
 
Kunga Zangpo tuổi tác đã lớn, vậy mà chuyện hôn nhân năm lần bảy lượt đều không thành, điều này khiến Kháp Na không khỏi áy náy. Nhưng Kunga Zangpo chưa bao giờ than phiền, cậu ta biết sớm muộn Kháp Na cũng quay về Sakya nên quyết tâm không thành thân nữa. Năm nay cậu ta đã ba mươi tư tuổi, bằng tuổi Zhuoma. Thấy hai người yêu thương nhau sâu sắc như vậy, Kháp Na lấy làm mừng và quyết tâm tác thành cho họ, đồng thời cũng nhân cơ hội này, giúp Kunga Zangpo thoát khỏi thân phận nô lệ.
 
Không có Kháp Na, sẽ không có vị bản khâm đời thứ hai của giáo phái Sakya – Kunga Zangpo.
 
Tôi đặt chén trà giữa lòng bàn tay để lấy hơi ấm, thư thả nói:
 
– Hơn hai trăm năm qua, đền Sakya luôn là một công trình kiến trúc được xây dựng trên lưng chừng núi, đó cũng là phong cách xây dựng đền đài của hầu hết các giáo phái ở Tây Tạng. Nhưng trung tâm hành chính tương lai của đất Tạng mà Bát Tư Ba muốn xây dựng không thể phỏng theo kiến trúc ấy.
 
Chàng trai trẻ ngẫm ngợi:
 
– Ngài ấy muốn xây dựng cả một thành trì giống như vương triều Tufan xây dựng thành trì ở La-ta, chứ không phải chỉ là một ngôi đền, đúng không?
 
– Chính xác!
 
Tôi gật đầu, nhấp một ngụm trà, nói tiếp:
 
– Sau khi vương triều Tufan sụp đổ, các giáo phái đua nhau mọc lên như nấm, thời đó xuất hiện một quan niệm phổ biến rằng, cần thiết phải xây dựng đền đài để thu hút và hiệu triệu tín đồ, dân chúng. Nhưng sau nhiều năm sinh sống trên đất Hán, Bát Tư Ba nhận thấy phương cách xây dựng thành trì, tập trung dân cư và thiết lập hệ thống quan lại là phương thức cai trị rất hiệu quả. Bởi vậy, chàng đã quyết định sẽ kiến tạo thành trì tương lai của phái Sakya theo mô hình kiến trúc thành phố.
 
Chàng tai trẻ nhìn tôi băn khoăn:
 
– Nhưng theo tôi được biết, về sau Bát Tư Ba đã không xây dựng thành trì ở Shigatse, có chuyện gì xảy ra vậy?
 
Câu hỏi ấy tựa muôn nghìn cây kim nhọn cắm sâu vào lục phủ ngũ tạng của tôi, bất giác tôi phải cúi gập người để chống chọi với con đau dồn dập ấy. Lúc lâu sau tôi mới đáp lời:
 
– Bởi vì sau đó đã xảy ra rất nhiều chuyện.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 64      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
73027
Ảo Thế
Tác giả: Thương Nguyệt
view: 273877
Nd: SE.
Lãnh Quân Dạ Thiếp
Tác giả: Hồ Ly
view: 1143300
Nd: Ngược. HE.
Gian thương hai mặt
Tác giả: Nguyên Nhu
view: 401391
Nd: Sủng. HE.
Người ở nơi tịch lặng
Tác giả: Twentine
view: 462161
Nd: HE.
Một mối tương tư
Tác giả: Thiên Tuế Ưu
view: 577109
Nd: HE.
Bạc hà đồ my lê hoa bạch
Tác giả: Điện Tuyến
view: 736450
Nd: HE.
Lộc Đỉnh Ký
Tác giả: Kim Dung
view: 258221
Nd: HE.
Phu quân mặt quỷ
Tác giả: Cổ Linh
view: 334750
Mị Công Khanh
Tác giả: Lâm Gia Thành
view: 578345
Nd: HE.
Thất Dạ Đàm
Tác giả: Thập Tứ Khuyết
view: 393666
Vĩnh An
Tác giả: Mạc Phi Bảo Bảo
view: 636540
Chồng khờ
Tác giả: Lâu Vũ Tình
view: 363384
Nd: Sủng. HE.
Dâm môi sai
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 270684
Nd: Ngược. SE.
Lâu Chủ vô tình
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 535291
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14948699
Hiền Thê Khó Làm   view 6931385
Em Dám Quên Tôi   view 6890700
Không xứng   view 6861860
Thứ nữ sủng phi   view 6781932
Ân nhân quá vô lại   view 6641337
Mưa ở phía tây   view 6554096
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc